Cô Vợ Nhỏ Kiều Diễm Thập Niên 70 - Chương 446

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:31:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Uyển Chi phát hiện chị cả vẫn giống như một chăm sóc những đứa em trai em gái bọn họ, kìm khoác lấy cánh tay chị cả nũng:"Chị cả, em sắp nỡ về ."

Thẩm Huệ Lâm em út, trong nụ là sự yêu thương:"Vậy lúc nào rảnh em đến chỗ chị cả chơi, ăn gì cũng đến tìm chị cả, chị cả đều cho em." Chị cũng thể lời bảo em út đừng về nhà, dù từ khi em út đến, điện thoại của em rể út gần như ngày nào cũng gọi một cuộc.

Hơn nữa bây giờ em rể út là Sư trưởng , suốt ngày công việc cũng nhiều, thể cứ giữ đây mãi để em rể út và hai cháu ngoại ở nhà mỏi mắt mong chờ , chỉ thể bảo họ lúc nào rảnh rỗi thì đến đây chơi nhiều hơn.

"Vâng, chị cả bên công việc suôn sẻ cũng đến Bắc Kinh chơi nhé, Dạng Dạng học ở Bắc Kinh mà chị còn đến nào ."

Lúc nhỏ cùng lớn lên, từng lớn lên sẽ xa . Sau chị em gần như mỗi một ngả, đừng là ở cùng một thời gian dài như , gặp mặt một cũng dễ dàng gì.

Thẩm Uyển Chi ở Bắc Kinh bao nhiêu năm nay, chị cả cũng từng đến nào. Thật vất vả Dạng Dạng mới thi đỗ đại học ở Bắc Kinh, vốn dĩ chị cả định cùng rể đưa con bé nhập học, ngờ chị cả trẹo chân, cuối cùng rể ở nhà chăm sóc chị cả, Dạng Dạng là do trai con bé đưa đến Bắc Kinh, đó Thẩm Uyển Chi và Lục Vân Sâm đón ở bến xe bên đó đưa đến trường.

"Được, đợi suôn sẻ chị sẽ đến Bắc Kinh thăm ." Thẩm Huệ Lâm chuyện với em út một lát, xem giờ cũng còn sớm nữa định dậy nấu cơm, chỉ là lên khỏi ghế sô pha mới nhớ còn chuyện quan trọng với em út.

Thế nên lúc bưng rổ rau gọi Thẩm Uyển Chi :"Em út, chị cả bàn với em một chuyện, em xem chuyện khả thi ."

Thẩm Uyển Chi tiện tay cầm lấy rau muống ngắt từng đoạn bỏ rổ rửa rau bên cạnh hỏi:"Chuyện gì chị?"

Thẩm Huệ Lâm mấy hôm nay lúc tuyển gặp những đồng nghiệp cũ từng chung một chỗ. Mọi tuổi tác cũng xấp xỉ , điều kiện nhà chị còn tính là , nhiều gia đình điều kiện , còn cả hai vợ chồng cùng thất nghiệp, bây giờ cuộc sống trôi qua vô cùng khó khăn.

Lại còn hai vợ chồng thuê ở miền Nam, kết quả qua đó chê họ lớn tuổi quá, về về tốn kém ít tiền mà công việc cũng tìm .

Thế nên chị liền nghĩ cái xưởng của cần cũng ít, tuyển những đồng nghiệp cũ. Cùng là những thất nghiệp, chị cũng tập hợp giúp vượt qua cửa ải khó khăn .

Quan trọng hơn là những trong công việc cũng chăm chỉ chịu khó, là loại lười biếng giở trò.

Hơn nữa họ một loại gia vị đặc sản của Lâm Thành, những đều là bản địa, đều những thứ . Tuy xưởng thành quy mô sẽ để nhân công nấu, nhưng thể tổng hợp kỹ thuật của , chừng nguyên liệu phối trộn là hương vị ngon nhất.

Thẩm Uyển Chi thì ý kiến gì, nhưng trong việc chọn vẫn hy vọng chị cả cẩn thận một chút. Dù kinh doanh từ thiện, một doanh nghiệp lớn mới thể thực sự giải quyết khó khăn của khác. Lòng mù quáng chỉ thể kéo bản xuống nước, đến lúc đó khiến nhiều thất nghiệp hơn.

Thẩm Huệ Lâm về những phương diện vẫn suy nghĩ của riêng , lòng mù quáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-kieu-diem-thap-nien-70/chuong-446.html.]

chị từng công việc tìm sắp xếp , mà em họ cử đến cũng chủ yếu là về phương diện vận hành nhà máy.

Thế nên Thẩm Huệ Lâm nhờ em út cùng sàng lọc những đến phỏng vấn.

Việc Thẩm Uyển Chi từ chối, đúng lúc của bao nhiêu cửa hàng bán lẻ ở Bắc Kinh đều do cô tuyển dụng, những năm nay cũng tích lũy ít kinh nghiệm.

Hơn nữa công việc của Viện thiết kế cũng đang giai đoạn kết thúc, thời gian cũng nhiều, liền dành một ngày cùng chị cả qua đó chọn .

Từ đầu thập niên 90 đối mặt với cuộc cải cách của các đơn vị quốc doanh, những thất nghiệp hết đợt đến đợt khác, thế nên ngày phỏng vấn, cửa xưởng của họ xếp hàng dài dằng dặc. Có thậm chí còn mượn cớ quen với Thẩm Huệ Lâm để trực tiếp luôn.

Chuyện cần Thẩm Uyển Chi lên tiếng, Thẩm Huệ Lâm trực tiếp từ chối. Trong hàng trăm , hai chị em chọn hai mươi .

Trước khi chính thức nhận việc đào tạo trong ba ngày, trong thời gian đó Thẩm Uyển Chi cũng đến xem một chút, đều .

Đến ngày chính thức khai trương, nhỏ còn dựa các mối quan hệ của tìm ít đến ủng hộ chị cả.

Nhìn mấy chữ lớn "Xưởng thực phẩm Huệ Lâm" dựng cửa, Thẩm Huệ Lâm nắm lấy tay Thẩm Uyển Chi chút kích động :"Em út, cảm ơn em."

Thẩm Uyển Chi định , Thẩm Huệ Lâm tiếp tục :"Chị em cũng sẽ giống như em hai em ba bọn họ là chị em trong nhà cần cảm ơn, nhưng em út , em là cô em gái nhỏ nhất nhà chúng , lúc em sinh chị cả từng sẽ giống như bố chăm sóc em và Tiểu Cảnh, kết quả những năm nay chị cả chăm sóc em thì ít, ngược chị cả chỗ nào cũng cần em chiếu cố."

"Ai chị cả chăm sóc em ít chứ, lúc em ốm tiền khám bệnh chị cả cũng bỏ ít, còn cả đồ tẩm bổ gửi về nữa, ngay cả quần áo của em cũng là chị cả chuyển mùa liền gửi về cho. Chị tuy ở bên cạnh em, nhưng sự quan tâm của chị cả dành cho em bao giờ ít ." Thẩm Uyển Chi nắm tay Thẩm Huệ Lâm :"Chị cả, em thực sự may mắn khi con gái của bố , em gái của các chị."

Thẩm Huệ Lâm vươn tay vỗ vỗ vai Thẩm Uyển Chi:"Em út, chúng may mắn chứ."

Thẩm Uyển Chi lời chị cả, đôi lông mày nhíu , đang định hỏi gì đó thì lúc đến tìm chị cả. Thẩm Huệ Lâm tiếp đón những đến ủng hộ hôm nay.

Trước khi rời , chị dịu dàng với Thẩm Uyển Chi:"Em út, bên nắng to, em văn phòng xưởng hóng mát một lát ."

 

 

Loading...