Cô Vợ Nhỏ Kiều Diễm Thập Niên 70 - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:18:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con chỉ tự lên mới thể thành công, nếu tự lên , khác giúp đỡ thế nào cũng khó.

Mấy trò chuyện một lúc, Hà Tú Anh mới lấy đồ , khu chăn nuôi thiếu da lông, chị cho Vương Nhã Lan và Thẩm Uyển Chi mỗi một chiếc áo khoác ngắn.

Còn hai bộ quần áo cho trẻ sơ sinh, đó còn tự tay thêu hoa.

Sau khi đến đó, chị chỉ báo bình an cho Thẩm Uyển Chi và Vương Nhã Lan, vì lúc đó đúng mùa di cư của khu chăn nuôi nên hai bên còn liên lạc.

Chị vẫn tưởng Thẩm Uyển Chi sinh con, nghĩ đến việc Thẩm Uyển Chi giỏi may vá nên đặc biệt quần áo cho trẻ em theo tháng tuổi.

Thẩm Uyển Chi nhận lấy quần áo, ướm thử tay, nhỏ nhắn đáng yêu, yêu rời tay: “Cảm ơn chị Tú Anh, đợi con em đời sẽ quần áo nhỏ xinh .”

“Em gái, em vẫn sinh ?”

Không trách Hà Tú Anh ngạc nhiên, thật sự ở thời đại , kết hôn hơn một năm mà sinh con nhiều.

Vương Nhã Lan , trêu chọc giải thích cho Hà Tú Anh nguyên nhân hai sinh con.

Hà Tú Anh xong cũng khỏi ngưỡng mộ một tiếng: “Đoàn trưởng Lục là , em Thẩm gả đúng .”

Vương Nhã Lan : “Bây giờ em Tú Anh cũng gả đúng .” Nói xong còn khỏi liếc bụng của Hà Tú Anh: “Em Tú Anh, em cũng kết hôn mấy tháng , nghĩ đến việc sinh thêm một đứa nữa ?”

Hà Tú Anh : “Anh Tào vội, bồi dưỡng tình cảm với con gái em thêm hai năm nữa, sợ con bé lo lắng em trai em gái sẽ suy nghĩ.”

Chị xong, Vương Nhã Lan một câu: “Không tồi, em Tú Anh, em cũng gả sai .”

“Vâng.” Hà Tú Anh cũng hạnh phúc gật đầu, đây chị từng nghĩ cuộc sống thể như .

Nói xong, chị mới mở một chiếc túi vải khác , bên trong là những viên đá chị mang đến để dằn dưa cải, để tránh va đập đường, chị còn đặc biệt tìm da lông cũ để bọc .

Chị ôm một viên đưa cho Vương Nhã Lan, đưa viên còn cho Thẩm Uyển Chi: “Chị dâu, em Thẩm, hai dùng thì cứ rửa qua là , lúc em nhặt ở sông rửa một .”

Thẩm Uyển Chi còn đang cúi đầu gỡ sợi dây buộc quanh viên đá thì Vương Nhã Lan kinh ngạc kêu lên: “Ôi chao, viên đá quá, thảo nào dưa cải dằn bằng nó ngon.” thì vẫn là đá, Vương Nhã Lan cảm thấy Hà Tú Anh thật ngốc nghếch.

Xách hai viên đá lớn , mệt c.h.ế.t .

Chị ôm viên đá lên cân thử, nặng quá, từ huyện Vu Hòa đến đây xa như , nhưng là do em Tú Anh vất vả xách đến, tối nay chị nhất định muối một vại dưa cải thử xem.

Lời của một siêu mê cái khiến Thẩm Uyển Chi khỏi bật , từ khi nào mà đá coi trọng hơn .

lúc , Thẩm Uyển Chi cũng gỡ xong sợi dây tay, thấy viên đá tròn trịa, nhẵn bóng, trắng như ngọc trong tay, lập tức cảm thấy nó chỉ coi trọng hơn, mà là coi trọng hơn gấp vạn .

Không thể chờ đợi hỏi một câu: “Chị Tú Anh, viên đá của chị là nhặt ở sông Ngọc Long chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-kieu-diem-thap-nien-70/chuong-239.html.]

Tim Thẩm Uyển Chi đập “thình thịch”, gật đầu : “ , nhắc qua một câu.”

Vương Nhã Lan Thẩm Uyển Chi còn hỏi một câu: “Em Thẩm, đoàn trưởng Lục cũng viên đá dằn dưa cải ngon ?” Vợ chồng kiến thức thật rộng, đến đây bao nhiêu năm mà nhỉ?

Thẩm Uyển Chi lắc đầu gật đầu: “Chỉ là đá ở đó thôi.” Trong lòng vẫn đang nghĩ để giải thích cho hai chị rằng viên đá là nguyên liệu ngọc thạch.

Hà Tú Anh vội : “Đẹp lắm, loại còn nhất .” Chị lấy nhiều viên đá nhỏ cỡ sỏi cuội từ trong túi mang theo , bày tiếp tục : “Loại mới , bình thường đưa bọn trẻ qua đó, chúng nó thích nhặt loại đá nhỏ , nghĩ em Thẩm thích bày mấy món đồ nhỏ trong sân ? liền mang qua cho em, em Thẩm xem thích ?”

So với sự giúp đỡ của hai dành cho , Hà Tú Anh cũng gì đáng giá để tặng, chỉ nghĩ em Thẩm tính cách trẻ con, những thứ trẻ con thích chắc chắn em cũng thích.

Thích, thích, đương nhiên là thích , trong tay đang ôm một viên ngọc Hòa Điền sơn lưu thủy chính hiệu, còn một đống ngọc bích Hòa Điền hạt đủ màu sắc, cô thể thích ?

Thứ mà mang dằn dưa cải, quả thực là phung phí của trời.

Thẩm Uyển Chi khỏi nghĩ đến lời của hướng dẫn viên du lịch địa phương khi đến biên cương đây, cô vẫn luôn cho rằng đó là lừa , ngờ thực tế như .

“Chị Tú Anh, ở con sông đó còn nhiều loại đá ?”

Sự kích động đột ngột của Thẩm Uyển Chi Hà Tú Anh và Vương Nhã Lan giật .

Vương Nhã Lan nghĩ, em Thẩm đúng là trẻ con, chỉ thích những thứ hoa hòe hoa sói .

Hà Tú Anh cũng nghĩ , em Thẩm đúng là sở thích giống con gái , mỗi con bé qua đó cũng chỉ nhặt cả một giỏ về chất đống.

Viên lớn còn thể dằn dưa cải, viên nhỏ ngoài thì gì? Để ở nhà còn chiếm chỗ.

thấy thích, chị vội : “Nhiều lắm, nếu em thích, lúc nào rảnh chị nhặt cho em, đợi chị qua đây hoặc các em qua đây thì mang về.”

Thẩm Uyển Chi vội gật đầu: “Chị Tú Anh, chị nhặt , nhặt càng nhiều càng , nếu nhà để thì chị cứ đào một cái hố chất đống .”

“Em Thẩm, em cần nhiều thế ? Đến lúc đó mang về?” Đá đến ? Hà Tú Anh khỏi cầm một viên lên xem trái xem , chỉ là viên sỏi cuội hơn một chút ?

Tác giả lời :

Nếu các bạn du lịch biên cương, qua sông Ngọc Long Khách ở Hòa Điền thể ghé xem, đó là nơi nguyên liệu ngọc Hòa Điền cuốn trôi xuống, may mắn thật sự thể nhặt ngọc hạt, những năm bảy mươi, tám mươi thứ , thật sự nhiều nhặt về dằn thùng dưa cải.

bây giờ khai thác nhiều chắc khó thấy, trong sông cũng lùng sục mấy chục, mấy trăm .

Trước đây xong từng chỉ xuyên về nhặt một xe tải, ha ha ha!!!! Giấc mơ giàu thật đơn giản.

 

 

Loading...