Cô Vợ Nhỏ Kiều Diễm Thập Niên 70 - Chương 226

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:18:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Anh con gái kích động như hai khác , sự khó chịu và phiền muộn trong lòng đều vơi nhiều, cũng lười quan tâm đến những chuyện phiền phức ở nhà đẻ: “Cô Thẩm mời các con ăn, các con còn mau việc , đừng lười biếng.”

Vương Tam Ni kêu lên một tiếng: “Con lười biếng , cô Thẩm việc đều phần, con nhắc đừng lười biếng đấy.”

Trương Anh lườm con gái một cái, con quỷ nhỏ bây giờ trong mắt là cô giáo, nhưng nghĩ đến sự đổi của con gái cũng so đo. Nếu sự quan tâm kiên nhẫn của em Thẩm, cô còn đặc biệt thiết kế cho con gái một bộ bài tập gì đó để cải thiện sự nhút nhát do sợ hãi, nếu tận tâm như , con gái sẽ cũng .

, dù bảo gì cũng đều sẵn lòng.

Vương Tam Ni xong chạy về, cố gắng thu hoạch xong khoai lang sớm để thể ăn món miến chua cay mà cô Thẩm .

lúc đang bận rộn hăng say, dì Dương cũng đến, thấy cảnh tượng bội thu phồn thịnh, cũng khỏi vui lây.

“Chi Chi.”

Thẩm Uyển Chi thấy tiếng dì Dương, ngẩng đầu vui mừng gọi một tiếng: “Dì Dương.”

Vừa cô cũng chuyện cần tìm dì Dương, liền từ đất lên đến bên cạnh dì Dương, : “Dì Dương, con cũng chuyện cần tìm dì.”

Thật trùng hợp, dì Dương cũng tin với Thẩm Uyển Chi, nhưng định để cô : “Chi Chi tìm dì chuyện gì?”

Thẩm Uyển Chi một đống khoai lang lớn : “Cũng chuyện gì lớn, chỉ là khoai lang của con bội thu, con định giữ mấy trăm cân, còn định tặng hết cho doanh trại.”

Mảnh đất trống của cô rộng hơn một mẫu, cô vốn nghĩ chất đất ở đây , thu hoạch sẽ cao, ngờ khoai lang kén đất, đất ở đây cát, tơi xốp thoáng khí, lợi cho sự phát triển và phình to của củ, thu hoạch ngoài mong đợi.

Hơn một mẫu ước tính ít nhất cũng năm sáu nghìn cân, dù là đất năng suất cao ở đời cũng chỉ chừng đó.

Số lượng lớn như , Thẩm Uyển Chi và Lục Vân Sâm hai chắc chắn ăn hết, nên cô định tặng lứa đầu tiên cho doanh trại.

Mảnh đất của cô là do các chiến sĩ xới lên, mùa xuân trồng xuống cũng là Lục Vân Sâm nhờ các chiến sĩ giúp đỡ, tự nhiên cũng cùng nếm thử.

Nơi đây thực trồng nhiều khoai lang, thích trồng khoai tây kén đất hơn, nên thời gian ăn khoai lang thật sự nhiều, coi như cho nếm thử món mới.

Dì Dương xong, kinh ngạc đến sững . Trong một năm ngắn ngủi, bà thấy ở cô gái nhỏ sự quyết đoán, dũng cảm, và lòng vị tha…

Dì Dương bình tĩnh tâm trạng kích động, mới nắm lấy hai tay Thẩm Uyển Chi : “Chi Chi, dì mặt các chiến sĩ cảm ơn con, dì cũng một tin vui lớn chia sẻ với con.”

“Dì Dương, tay con bẩn, là bùn đất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-kieu-diem-thap-nien-70/chuong-226.html.]

Thẩm Uyển Chi dì Dương đang nắm c.h.ặ.t đôi tay đầy bùn đất của .

Dì Dương : “Tay của lao động là sạch sẽ nhất, gì mà bẩn.” Vừa giúp Thẩm Uyển Chi phủi bớt đất tay, để lộ những ngón tay thon dài.

Thẩm Uyển Chi cũng tự xoa hai tay , phủi sạch đất thừa mới hỏi: “Dì Dương, dì tin chia sẻ ạ?”

Dì Dương kéo Thẩm Uyển Chi sang một bên mới : “Chi Chi, con đến doanh trại một năm, tất cả những gì con , các thủ trưởng đều thấy, những đổi to lớn mà con mang cho doanh trại đều chứng kiến. Lần , những việc con cho các chiến sĩ đường cũng khen ngợi. Bây giờ, lãnh đạo doanh trại họp và quyết định trao cho con phần thưởng cao nhất.”

Bà kể sơ qua về việc biểu dương cho Thẩm Uyển Chi . Ngoài những phần thưởng vật chất, điều khiến Thẩm Uyển Chi bất ngờ nhất là cơ hội lãnh đạo cao nhất tiếp kiến.

Thế nào gọi là vinh quang tổ tiên, nếu cô thật sự tiếp kiến, thì chính là đây , đủ để con cháu khoe khoang hai đời.

Thẩm Uyển Chi kích động đến mức chút luống cuống, hỏi một câu: “Dì Dương, là vị lãnh đạo vĩ đại đó ạ?”

Dì Dương khuôn mặt nhỏ nhắn kích động đến đỏ bừng của cô gái, cứ tưởng cô gái khí phách và dũng cảm như thể bình tĩnh việc, ngờ vẫn còn tính trẻ con.

Cũng chính vì mà bà càng thêm khâm phục cô bé , tuổi còn nhỏ khí phách như , đến doanh trại bằng chính đôi tay của để đổi cả doanh trại. Trước đây bà nghĩ cô gái dịu dàng, sống chắc sẽ thoải mái, bây giờ xem tầm của bà vẫn còn hạn hẹp.

Sự dịu dàng của cô như dòng suối nhỏ tưới mát mảnh đất khô cằn, mang hy vọng cho những mầm non mọc lên từ vùng đất hoang.

“Là vị lãnh đạo vĩ đại đó.” Dì Dương khẳng định suy đoán của Thẩm Uyển Chi.

Thẩm Uyển Chi chỉ cảm thấy kích động đến mức lưng đổ mồ hôi, cô ôm lấy cánh tay dì Dương mãi buông, chỉ lập tức chia sẻ tin cho Lục Vân Sâm.

nghĩ đến tình hình hiện tại của doanh trại, cô đành nén , đợi khi nào thể liên lạc hãy .

Không ngờ dì Dương thấu suy nghĩ của cô: “Bên Vân Sâm nhận tin .” Lần biểu dương Thẩm Uyển Chi chỉ là của riêng doanh trại Liên Sơn, mà còn là lời cảm ơn của thể cán bộ chiến sĩ đường, nếu thể kinh động đến lãnh đạo cao nhất.

Thì , nhưng là một chuyện, cô vẫn tự cho một tiếng, Lục Vân Sâm xong sẽ phản ứng gì, nhưng chắc sẽ kích động như .

Không ngờ cô đoán sai, Lục đoàn trưởng vốn bình tĩnh còn kích động hơn cả Thẩm Uyển Chi, chạy hai vòng trong trời băng đất tuyết, ngọn núi tuyết âm hơn ba mươi độ cũng thể đóng băng trái tim đang đập loạn nhịp. Cuối cùng, thủ trưởng đường mắng một câu: “Đồ tiền đồ, còn bằng vợ mày.” mới kiềm chế , nhưng vẫn kích động gì, đây là vợ của mà, cùng chia sẻ vinh quang.

Dì Dương vốn định đến báo tin vui cho Thẩm Uyển Chi, kết quả nhận sự đóng góp vô tư của cô.

 

 

Loading...