Cô Vợ Nhỏ Kiều Diễm Thập Niên 70 - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:17:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Thanh vẻ cũng là dễ chuyện, nhưng thủ đoạn ngược cứng rắn, xong nhíu mày :"Sắp xếp đồng chí tổ tuyên truyền mỗi tuần sắp xếp cho bà cụ một buổi học tuyên truyền, dám mang những tư tưởng cũ, phong tục cũ doanh trại, đây là ăn mòn quần chúng của chúng ?"

Diêu Tuyết Mai xong vội gật đầu :"Chị dâu, sáng mai em sẽ sắp xếp."

Kết quả hai chuyện, liền đến tìm Dương Thanh:"Chị Dương, nhà Chu Văn Lệ đ.á.n.h ."

Hai bất đắc dĩ một cái, vội vàng chạy đến nhà Chu Văn Lệ.

Đợi Lục Vân Sâm và Thẩm Uyển Chi đến cửa nhà họ Chu, liền thấy tụ tập nhiều nhà, gì bất ngờ Vương Nhã Lan ở tuyến đầu hóng hớt.

Nhìn thấy Thẩm Uyển Chi còn chào hỏi một tiếng:"Em Thẩm, về ."

"Chị Nhã Lan, chuyện gì ?" Nói cũng kiễng chân trong một cái.

Vương Nhã Lan cũng nắm rõ sự tình gần hết , bây giờ Chủ nhiệm Hội Phụ nữ chị Dương đến xử lý , liền cùng Thẩm Uyển Chi về nhà, tiện thể kể cho cô xảy chuyện gì.

Lục Vân Sâm đối với những chuyện mấy hứng thú, nhưng vẫn lặng lẽ cùng bên cạnh.

"Lại là bà chồng của Chu Văn Lệ đó kiếm chuyện."

"Chị Văn Lệ sinh con xong ? Lại kiếm chuyện gì nữa?"

Thẩm Uyển Chi theo Vương Nhã Lan họ một câu chuyện của Chu Văn Lệ, trong nhà một bà chồng trọng nam khinh nữ, suốt ngày chỉ thích ở nhà kiếm chuyện.

Vương Nhã Lan thở dài:"Còn thể vì chuyện gì nữa, chẳng là chê bai Chu Văn Lệ sinh một đứa con gái , liền mắng cô là gà mái đẻ trứng, Chu Văn Lệ đây từ lúc ở cữ yên , đó liền mất sữa, lão Tô nhà cô lên núi bắt một con gà rừng liền bảo hầm cho Văn Lệ tẩm bổ, kết quả em đoán xem bà già gì?"

Thẩm Uyển Chi các chị hóng hớt thích nhất là hỏi em đoán xem thế nào các kiểu, cho dù cô hỏi chị Nhã Lan vẫn sẽ , nhưng vẫn phối hợp hỏi một câu:"Làm gì ?"

"Lão Tô nhiệm vụ ? Bà già đó trực tiếp đem gà rừng xào, còn bỏ nhiều ớt chính là cho Văn Lệ ăn, còn đó là con trai bà mang về, sinh con trai tư cách ăn, liền cùng đứa con út của bà chia một bữa là ăn sạch, kết quả ông trời mắt nha, loại đồ già bắt nạt khác lương tâm ông trời đều lọt mắt ."

"Hôm nay đây đợi tình hình con trai định bà chạy về kiếm chuyện, Chu Văn Lệ lén lút hạ độc con trai bà , cãi chày cãi cối đòi đ.á.n.h Chu Văn Lệ, hàng xóm thấy, vội vàng chạy lên can ngăn, kết quả bà già đó giãy giụa tự trượt chân đầu đập bức tường đó, liền ngã sân ăn vạ lăn lộn con dâu sinh con trai còn đ.á.n.h bà , đòi sống đòi c.h.ế.t."

Thẩm Uyển Chi xong nhịn "Chậc chậc" hai tiếng, ước chừng ăn cay quá viêm ruột thừa tái phát nhỉ, nhưng bà cụ cũng thật sự kỳ quặc một chút, dám hươu vượn là chị Văn Lệ hạ độc?

"Bà như chồng chị Văn Lệ đều quản? Cứ tiếp tục như là cách nhỉ?" Lâu dài kìm nén như trầm cảm sinh ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-kieu-diem-thap-nien-70/chuong-214.html.]

Vương Nhã Lan thở dài :"Bà cũng chỉ là ỷ con trai lớn của nhiệm vụ , mới dám như , nếu lão Tô ở nhà bà cũng chỉ là gào lên mắng vài câu, về chuyện cũng qua , chuyện cũng nên từ , hơn nữa đó ruột của lão Tô, thể về ngoài việc mắng một trận, cũng thể đuổi ngoài."

"Nghe cũng quá phiền lòng ."

"Chính là phiền lòng mà, nhưng em xem chuyện ai cũng giúp , chuyện phiền lòng còn ít ." Vương Nhã Lan nghĩ đến chuyện ở trong thôn còn phiền lòng hơn chuyện ở đây nhiều, còn thấy là con gái liền lén lút vứt bỏ...

Vương Nhã Lan là một nhiệt tình, ai cần giúp đỡ chị đều sẽ đưa tay giúp một tay, duy chỉ loại chuyện chị cũng nên giúp thế nào, chỉ đành than vãn vài câu.

Lúc chia tay đều còn thể thấy tiếng thở dài của chị , Thẩm Uyển Chi xong cũng nhịn thở dài một tiếng, nên gì.

Lúc Lục đoàn trưởng đưa tay nắm lấy tay cô, dịu dàng bóp bóp:"Vợ ơi yên tâm, sẽ bao giờ để em sống những ngày tháng phiền lòng như ."

Thẩm Uyển Chi ngẩng đầu đàn ông bên cạnh một cái, cảm thấy an tâm.

Về đến nhà Lục đoàn trưởng liền kiểm tra thịt kho, mùi thơm nức mũi, mặc dù vẫn bằng tay nghề của vợ, nhưng vẫn hình thức .

Thẩm Uyển Chi đặt đồ xuống liền theo bếp:"Thơm quá." Nói bước tới ôm lấy Lục Vân Sâm từ phía .

Lục đoàn trưởng vội múc thức ăn bát, mà dùng đũa gắp một miếng đặt bên miệng thổi thổi, đút thịt miệng Thẩm Uyển Chi:"Nếm thử xem."

Lợn thời đại đều là nuôi bằng lương thực thuần túy, mặc dù gia vị đủ phong phú, nhưng mùi thơm của thịt vô cùng thuần túy, Thẩm Uyển Chi c.ắ.n miệng, hài lòng gật đầu:"Ngon, vô cùng ngon, Lục đoàn trưởng thật giỏi."

Lục Vân Sâm thấy vợ hài lòng cũng đầu dùng muôi múc thức ăn trong nồi bát.

Thẩm Uyển Chi nhẹ nhàng ôm lấy eo đàn ông, áp mặt lưng , trong giọng nhẹ nhàng tràn ngập hạnh phúc:"Lục đoàn trưởng, vất vả cho ."

Lục Vân Sâm thấy giọng của vợ, khẽ :"Chăm sóc vợ, vất vả."

Thẩm Uyển Chi thể cảm nhận sự bao dung vô hạn của Lục đoàn trưởng đối với cô, trong lòng cảm động, hỏi một câu:"Lục đoàn trưởng thích con trai con gái?"

Lục Vân Sâm múc thức ăn bát, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay đang ôm eo .

Đợi buông , mới bưng thức ăn đầu :"Chỉ cần là con của chúng , bất kể nam nữ đều thích, đương nhiên cá nhân thiên về con gái hơn." Dù giống như vợ mềm mại đáng yêu thật sự khó từ chối, chỉ là nghĩ nghĩ thở dài :" gần đây luôn thấy một lời bất công đối với phụ nữ, đều phân vân ." Nếu con gái bắt nạt...

 

 

Loading...