Cô Vợ Nhỏ Kiều Diễm Thập Niên 70 - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:16:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Anh chủ động đưa giỏ của :"Chỉ mấy cây nấm trắng lớn , nấm đùi gà, còn chút nấm đầu hươu."

"Cũng ít ." Vương Nhã Lan thử cũng nửa giỏ , mang về phơi khô cũng ăn hai bữa.

"Chị Nhã Lan, nhà chị còn thiếu , còn đến nhặt?" Trương Anh cảnh nhà Vương Nhã Lan, nhà chị một đứa em trai ở ngay núi, là đội tuần tra, bình thường kiếm đồ gì ngon đều mang xuống cho gia đình chị gái, cho nên đồ khô phơi nhà Vương Nhã Lan e là nhiều nhất.

Thời buổi nhà ai dám thiếu đồ, nhưng Vương Nhã Lan đúng là thể đến hoặc đến, chị qua đây là dẫn em Thẩm đến tìm chút đồ mới mẻ.

Mặc dù chị và Lục đoàn trưởng vẫn là cuộc sống của hai , nhưng chừng qua mấy ngày nữa mang thai, cả mùa đông đều đồ gì đổi khẩu vị, ngày tháng đó dễ chịu .

"Chị dẫn em Thẩm đến xem thử, em và Lục đoàn trưởng chẳng đến muộn , trong nhà chắc chắn mấy thứ , nhân lúc trời lạnh hẳn, nhặt bao nhiêu bấy nhiêu."

Trương Anh , thoáng qua nấm trong giỏ, chuyện em Thẩm giáo viên quyết định , trường học đều thông báo, thời buổi công việc khan hiếm, một khi xác định là lập tức thông báo, sợ cướp, khi sang xuân sẽ nhận lớp bốn, đúng lúc là khối lớp của con gái chị.

Nghĩ đến cảnh của con gái nếu thì là cô gái lớn, sẽ chỉ càng ngày càng khó khăn, cảnh như tìm nhà chồng cũng khó, nghĩ đến em Thẩm giáo viên, liền hy vọng cô chăm sóc con gái nhiều hơn, gì khác, bình thường chuyện với con gái nhiều hơn cũng .

Chị cảm thấy giọng của em Thẩm êm tai dịu dàng, con gái chắc chắn sẽ thích cô.

Cho nên suy nghĩ một chút bèn :"Ra là , là chị cho em Thẩm hết chỗ nấm của chị nhé, dù năm nay nhà chị cũng phơi ít." Năm nay bên mưa thuận gió hòa, khô hạn, lúc tháng bảy tháng tám hai cô em chồng ở nhà đến một chuyến, còn thực sự giúp nhặt ít.

Thẩm Uyển Chi ngờ chị Trương Anh hào phóng như , vội :"Không cần ạ, chị Trương Anh chị giữ tự ăn ." Cô nhà chị Trương Anh cũng đông , bốn đứa trẻ, con gái thứ ba hình như sức khỏe còn yếu, thường xuyên đưa lên bệnh viện thành phố khám bệnh, bác sĩ ở doanh trại đều giải quyết , ước chừng cũng khá tốn kém.

"Không , nhà chị nhiều, em và Lục đoàn trưởng mới đến chắc chắn đồ khô qua mùa đông ít, em cứ nhận lấy , mấy thứ nhặt trong núi cũng đáng tiền, em Thẩm đừng chê là ."

"Không chê, chê ạ." Thẩm Uyển Chi dứt lời, Trương Anh trút nấm giỏ của cô, cũng nhiệt tình .

Cuối cùng Thẩm Uyển Chi cũng lấy hết, vốn dĩ lấy một nửa, kết quả Trương Anh cứ nhét cho hơn phân nửa mới thôi.

"Chị Nhã Lan, em Thẩm hai cứ dạo nhé, chị về còn đến hợp tác xã cung tiêu một chuyến, đây." Trương Anh chào tạm biệt hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-kieu-diem-thap-nien-70/chuong-153.html.]

"Được, cũng lỡ dở em nữa." Vương Nhã Lan .

"Cảm ơn chị Trương Anh, tạm biệt chị."

Thấy Trương Anh rời , Vương Nhã Lan mới dẫn Thẩm Uyển Chi về phía , :"Trương Anh cũng là dễ gần, khu tập thể chúng dễ gần vẫn nhiều, chị dẫn em quen từng nhà." Quen mùa đông cũng thể qua thăm hỏi , thoải mái hơn là buồn bực ở nhà.

" , chị Nhã Lan mùa đông bên chúng thời gian dài như , trời lạnh lên đều gì ạ?"

"Làm gì á? Chẳng gì cả, nhưng nếu em sợ lạnh thể lên núi trượt tuyết, sợ lạnh thì chỉ thể rúc ở nhà khâu khâu vá vá, nếu sợ ở một buồn chán thì đến nhà các chị các thím chơi, chuyện nhà cửa." Ở đây đúng là chẳng gì chơi.

Thẩm Uyển Chi ngược sợ lạnh, miền Nam đối với tuyết ở miền Bắc luôn tràn đầy cảm giác mong đợi, thể trượt tuyết cũng tồi.

Vương Nhã Lan tiếp tục :"Đợi đến mùa xuân năm , đến lúc đó một vùng cỏ xanh mướt khắp núi đồi, bãi cỏ còn nhiều bông hoa nhỏ, lắm, thời tiết ấm áp hơn, chúng thể lên núi đào đồ, tháng năm tháng sáu đỉnh núi còn thể đào đông trùng hạ thảo và thảo d.ư.ợ.c nữa, chuyện để g.i.ế.c thời gian thì nhiều lắm, nhưng em Thẩm em cần lo lắng những thứ , sang xuân em giáo viên , cũng cần tìm những việc vặt vãnh để g.i.ế.c thời gian nữa." Bọn họ là việc cũng thêm một khoản lương mới nghĩ đến việc những thứ , giảm bớt chi tiêu.

Hai đang chuyện, Thẩm Uyển Chi thấy hai con sóc chạy vụt qua mắt, hỏi một câu:"Chị ơi, núi hạt thông nhỉ?"

"Cái chị , nhưng phía quả óc ch.ó rừng, chúng xem thử còn ."

"Lúc gì còn quả óc ch.ó rừng nào? Chị Nhã Lan cũng đang mơ mộng hão huyền nhỉ?" Lúc phía hai truyền đến một tiếng khinh miệt, sớm ở khu tập thể hái hết , còn đợi chị ? Đừng tưởng sống hai ngày thì cảm thấy lợi lộc gì cũng chị chiếm hết.

Vương Nhã Lan đầu thoáng qua, phát hiện là Phùng Giai Nguyệt cùng khu tập thể, cô là năm ngoái đến doanh trại, năm nay hai mươi ba tuổi, chồng hai mươi lăm là phó doanh trưởng , cô là cô gái từ Hải Thành đến, ỷ việc trẻ trung xinh , vị trí của chồng cũng thấp, ở khu tập thể kiêu ngạo một thời gian, chỉ thích đến cũng hai câu nịnh nọt.

Kết quả từ khi Lục Vân Sâm và Thẩm Uyển Chi chuyển đến, xuất phát từ sự mới mẻ nên càng thích bàn tán về đôi vợ chồng trẻ mới đến, đặc biệt là Lục đoàn trưởng trẻ tuổi tài cao cưng chiều vợ như , càng khiến các chị em ở khu tập thể vô cùng ghen tị, lén lút việc gì thì thích mang , khen Thẩm Uyển Chi dịu dàng xinh , thảo nào Lục đoàn trưởng cưng chiều đến vô bờ bến.

Phùng Giai Nguyệt luôn là đối tượng ghen tị, đột nhiên cướp mất hào quang , chỉ cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu.

 

 

Loading...