Cô Vợ Nhỏ Kiều Diễm Thập Niên 70 - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:15:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ đuổi theo Lục Vân Sâm chạy suốt dọc đường, mấy cứu viện đều thành công, cứ như Lục Vân Sâm vẫn bình tĩnh hoảng loạn, dựa tự cứu mà sống sót.

Một như thế nào nhỉ, Tưởng An Luân luôn cảm thấy thuộc về kiểu hán t.ử thiết huyết chiến trường, kiếp thật sự ngờ tới, bây giờ một phụ nữ nắm thóp ngoan ngoãn phục tùng.

Cho nên náo nhiệt nhất định xem, Lục đoàn trưởng oai phong lẫm liệt đeo tạp dề hoa, khác thế nào cũng bằng tự thấy cảm quan mãnh liệt.

Đồ cái gì, Vệ Xương Mậu cũng đồ cái gì, chỉ xem náo nhiệt, mặc kệ đồ cái gì đồ cái gì.

Mà Lục đoàn trưởng nghi ngờ đồ cái gì cửa rửa tay, quần áo, mới sạch sẽ bước bếp.

Sau đó tới ôm lấy vợ vẫn đang thái cá từ phía :"Vợ ơi." Nhịn vùi đầu cọ cọ má mềm mại của cô.

"Đất xong hết ?" Mới ngoài đến mười phút nhỉ?

Lục Vân Sâm nghĩ đến hai đang việc bên ngoài nhịn :"Chưa, tìm hai giúp việc, giúp vợ nấu cơm."

lúc Thẩm Uyển Chi thái cá, bản rảnh tay để nhóm lửa, vội :"Vậy Lục đoàn trưởng giúp em nhóm lửa lên ."

Lục đoàn trưởng vợ cần đến, lúc kiêu ngạo lắm, lập tức đưa cằm , dùng tay chỉ chỉ , cái chẳng nên đòi vợ chút phần thưởng ?

Thẩm Uyển Chi bất đắc dĩ mỉm , in một nụ hôn thật to lên má .

Lục đoàn trưởng nước lấn tới đưa má bên qua "ừm" một tiếng, ý đồ gì cần bằng lời, vợ hiểu .

"Lục đoàn trưởng là trẻ con ?" Còn đòi thưởng mới việc?

vẫn kiễng chân cho thêm một nụ hôn nữa.

Lục Vân Sâm vui vẻ nâng khuôn mặt vợ hôn loạn hai cái, luôn cảm thấy vợ lớn lên giống như quả đào mật, thơm ngọt, hôn thế nào cũng đủ.

"Ây da, Lục Vân Sâm, nước bọt của dính lên mặt em !" Thẩm Uyển Chi vội vàng dùng cùi chỏ đẩy , càng lúc càng điểm dừng, loạn nữa là khỏi ăn cơm luôn.

"Anh lau cho vợ." Lục Vân Sâm vợ chê bai cũng giận, thật sự đưa tay lau tỉ mỉ mặt Thẩm Uyển Chi:"Được , còn nữa." Nói hôn một cái.

Thẩm Uyển Chi:...

Đừng cản , d.a.o của !!

Lục đoàn trưởng điểm dừng, vội vàng xuống bếp lấy diêm nhóm lửa.

Còn hai đang việc bên ngoài, từng trận mùi thối hun đến mức nôn khan liên tục, Lục Vân Sâm rốt cuộc kéo phân ngựa từ về kiếp thối thật đấy, thối đến mức tối nay cơm cũng nuốt trôi nữa .

Mà lúc hai còn thấy một trận giọng mềm mại nũng nịu,'Lục Vân Sâm nước bọt của dính lên mặt em ...'

C.h.ế.t tiệt, đây là cái ý mà họ nghĩ chứ, nếu như , Lục Vân Sâm trượng nghĩa , hóa coi họ là kẻ ngốc là tá điền việc cho nhà địa chủ ??

Sau đó tự an ủi Lục đoàn trưởng chắc là loại đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-kieu-diem-thap-nien-70/chuong-147.html.]

Trong bếp, cá thái lát của Thẩm Uyển Chi cũng xong, xếp chồng lên mỏng tang trong bát, mỏng nhẹ trong suốt trông như thể xuyên thấu ánh sáng .

Lục Vân Sâm nhanh đun nóng chảo, Thẩm Uyển Chi thêm một chút dầu chảo, đó cho gừng tỏi thái lát chuẩn sẵn chảo dầu, ép mùi thơm của gừng tỏi, đó lấy nước canh chua đỏ do chính lên men cho chảo, dùng dầu mè nóng xào qua một chút.

Mùi thơm đặc trưng của vị canh chua kích thích, nhắc đến việc ủ canh chua còn là đây Thẩm Uyển Chi du lịch ngang qua một ngôi làng của Miêu, lúc đó gặp mưa bão, xe của cô núi , đành ngôi làng cổ của Miêu đó, tối hôm đó chủ nhà nhiệt tình dùng món cá canh chua đặc sản địa phương chiêu đãi cô.

Lúc đó vì mưa bão lỡ dở lịch trình, cô ăn uống ngon miệng, kết quả khi ngửi thấy mùi canh chua, khẩu vị như mở , tối hôm đó uống liền ba bát canh chua.

Sau đó liền đặc biệt học theo họ cách ủ canh chua đỏ.

Nhắc đến việc ủ cái cầu kỳ, dân địa phương dùng nước suối núi cao và các loại gạo nếp thơm ủ thành, cho nên vị chua độc đáo, chua ngọt miệng.

Người dân địa phương cũng câu "Ba ngày ăn chua, đường lảo đảo", Miêu còn ca d.a.o tuyết mùa đông trắng nhất trắng nhất, đường mía ngọt nhất ngọt nhất, cá canh chua thơm nhất ngon nhất.

Ngay cả Lục đoàn trưởng cũng nhịn nuốt nước bọt, thực sự thơm!! Vợ cũng quá giỏi , thật tự hào!!

Còn hai ngoài cửa thì t.h.ả.m hơn mùi thơm thối ép đến mức nước mắt sắp chảy .

Cuối cùng cũng đập xong phân ngựa, hai vội vàng trộn đất, mùi thối cũng che lấp, trong sân chỉ còn mùi chua thơm truyền từ nhà bếp của Lục Vân Sâm.

"Lục đoàn trưởng đây là món gì ? Cái cũng quá thơm chứ?" Vệ Xương Mậu nhịn liên tục nuốt nước bọt, kiếp mùi chua gì thế , kích thích quá, cảm giác trong miệng ngừng tiết nước bọt, thơm quá, đói quá, thèm quá!!

Tưởng An Luân: Lục đoàn trưởng còn tay nghề nữa ? Giấu tài quá!!

Trong bếp Thẩm Uyển Chi cho xương cá và giá đỗ canh chua ninh , lấy nồi đồng rửa sạch , bảo Lục Vân Sâm cho than đốt .

Cuối cùng dùng thố sành múc cá canh chua đổ hết nồi đồng.

Nồi đồng dẫn nhiệt nhanh, bên trong là lửa than, canh chua đổ liền sôi "sùng sục", mùi thơm giống như mọc cánh ngừng bay ngoài.

"Lục đoàn trưởng, ăn cơm thôi!"

Thẩm Uyển Chi bưng rau củ thái và cá thái lát bàn bên ngoài, chuẩn ăn tối.

Người bên ngoài thèm đến mức nhịn nữa, mỗi bưng một sọt đất tranh chen , gọi:"Lục đoàn trưởng, chúng mang đất cho ."

Vừa gọi chen nhà , hai bước qua cửa, liền thấy trong nhà.

Hai lập tức ngẩn , trời ạ, nhà Lục đoàn trưởng thật sự giấu một tiên nữ ?

Tiên nữ ... em dâu cũng quá xinh !!

Không thấy Lục đoàn trưởng đeo tạp dề hoa, ngược thấy tiên nữ đeo tạp dề, từng phát hiện tạp dề bình thường như !!

 

 

Loading...