Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 391: Kẻ Đưa Tin Không Công

Cập nhật lúc: 2026-05-07 12:47:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đôi bên kiểm tra đấy, trao ánh mắt hài lòng gật gù, Dương Vạn Lý tươi cất lời: "Cảm tạ chú Phùng, phiền chú vất vả ! Mảnh đất ... thực sự ẩn chứa ngần vàng bạc ?"

 

Phùng Mắt To chẳng thèm liếc mắt họ lấy một cái, dửng dưng đáp: "Giấy trắng mực đen rành rành đấy, còn dám lừa gạt các ?"

 

Nói đoạn, lão chìa bàn tay , Dương Vạn Lý lập tức đưa mắt hiệu cho Dương Dũng Lợi móc hầu bao.

 

Dương Dũng Lợi trong lòng vẫn bán tín bán nghi, dẫu choảnh đất thực sự vàng, nhưng thái độ của Phùng Mắt To vẻ xảo trá quá, mất bao nhiêu công sức tìm mỏ vàng, một vạn đồng kiếm chăng quá đỗi nhẹ nhàng?

 

Phùng Mắt To chờ mãi chẳng thấy động tĩnh, gằn giọng: "Thế nào, định quỵt nợ ?"

 

Dương Vạn Lý vội giật lấy chiếc túi đeo chéo Dương Dũng Lợi, rút năm xấp tiền Đại Đoàn Kết dày cộp: "Chú ơi, chú kiểm đếm , đây là năm ngàn đồng còn !"

 

Phùng Mắt To cầm xấp tiền lật qua lật qua loa: "Khỏi cần đếm!"

 

Lão nhét c.h.ặ.t túi quần, túi áo căng phồng, hất hàm: "Đưa về nhà !"

 

Thực tình lão cũng thong dong tự bước về, nhưng mang theo khoản tiền lớn thế cuốc bộ về thôn Mã Vĩ thì trong lòng cứ thấp thỏm yên!

 

Lúc về, thấy hai cha con nhà nọ cứ ngoái đầu mãi lên ngọn núi, lão buông lời cảnh cáo: "Tốt nhất đừng dòm ngó mỏ vàng nhà họ Vũ nữa, của thiên trả địa, thứ gì của thì chẳng chạy , của thì mòn mỏi ngóng trông cũng bằng thừa!"

 

Hai cha con chẳng ừ hử nửa lời, cặm cụi đạp xe đưa Phùng Mắt To về nhà.

 

Phùng Mắt To chễm chệ yên xe, đầu ngắm nghía mảnh đất chọn, nụ đắc ý chẳng giấu giếm nổi khóe môi.

 

Tại đồn công an thị trấn, Liễu Nguyệt Nha rát cổ bỏng họng mãi mới thuyết phục bà nội Lý giao nộp hai khẩu s.ú.n.g hộp, lúc bà cụ đang hờn dỗi mặt!

 

Anh công an đồn tươi rạng rỡ với bà Lý: "Bà Lý , giao nộp v.ũ k.h.í nguy hiểm là trách nhiệm của mỗi công dân, mặt thể cán bộ chiến sĩ đồn công an, cháu xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến tinh thần tự giác của bà ạ!"

 

Bà Lý môi cong cớn chẳng thèm hé răng nửa lời, Liễu Nguyệt Nha cạnh vội vàng lấp l.i.ế.m: "Dạ, đó là bổn phận của công dân chúng cháu ạ!"

 

Dứt lời, cô lật đật kéo tay bà Lý khỏi cửa.

 

Bà Lý như một đứa trẻ hờn dỗi, bĩu môi luyến tiếc ngoái khẩu s.ú.n.g hộp chỏng chơ bàn.

 

Rồi bà cúi xuống hai mảnh ngọc bội khảm tua rua đỏ rực đang gọn trong lòng bàn tay.

 

Đây là kỷ vật tháo từ khẩu s.ú.n.g hộp .

 

Cũng coi như chút niềm an ủi cuối cùng lưu giữ , bà lão thừa hiểu s.ú.n.g ống là thứ cấm kỵ giao nộp, nhưng gắn bó mấy chục năm trời, dứt tình chuyện một sớm một chiều.

 

Liễu Nguyệt Nha thấu hiểu nỗi lòng nặng trĩu của bà Lý, nhưng trong thôn nào thiếu những cụ già tỏ tường việc bà tàng trữ s.ú.n.g, nhỡ ngày tin đồn lọt ngoài thì rắc rối to.

 

Cô dìu tay bà Lý, khẽ lay lay nũng nịu: "Bà nội ơi, bà ăn món gì ngon nào? Cháu đưa bà thưởng thức nhé!"

 

Trẻ con lớn xác mà, đành xuống nước dỗ dành thôi!

 

Lắm lúc dỗ già còn gian nan hơn dỗ trẻ con, chẳng họ hiểu chuyện, mà chỉ đơn thuần là hờn dỗi vui!

 

Bà Lý bĩu môi nhất quyết thèm đếm xỉa đến Liễu Nguyệt Nha, cô liền chìa mặt trêu chọc: "Bà nội ơi, nếu bà còn bực dọc thì cứ đ.á.n.h cháu vài roi cho hả giận ạ!"

 

Bà Lý vờ giận dữ đẩy khuôn mặt cô , thương còn hết, đ.á.n.h đòn đang tâm.

 

"Bà ăn đồ ngon, mà cháu mua đền cho bà hai khẩu s.ú.n.g đồ chơi ở cửa hàng bách hóa cơ!"

 

"Tuân lệnh Lão Phật gia! Chúng khởi hành thôi!" Liễu Nguyệt Nha tinh nghịch giơ tay đỡ lấy tay bà Lý như thái giám dìu Hoàng thái hậu.

 

Bà Lý phì , giơ tay điểm nhẹ lên trán cô cháu gái lém lỉnh: "Cái con bé , chỉ giỏi dẻo miệng nịnh nọt!"

 

Đến cửa hàng bách hóa, Liễu Nguyệt Nha bảo nhân viên bày hết thảy các loại s.ú.n.g đồ chơi quầy: "Bà nội, bà cứ thong thả chọn lựa nhé, ưng khẩu nào cháu lấy khẩu nấy, là khuân hết về cũng ạ!"

 

La liệt quầy nào là s.ú.n.g lục ổ b.ắ.n đạn nhựa, nào là tiểu liên ổ nòng dài.

 

Bà Lý nhặt một khẩu s.ú.n.g lục lên, lên đạn thử một phát, lắc đầu chê bai: "Độ giật kém quá!"

 

cầm thử một khẩu khác: "Khẩu tàm tạm, nhưng cầm chẳng đầm tay!"

 

Đến khẩu tiểu liên ổ , bà nhíu mày: "Nhìn cái ngay hàng mã!"

 

...

 

Lựa chọn , cuối cùng bà Lý ưng ý hai khẩu s.ú.n.g ngắn đen ngòm b.ắ.n đạn bi. Loại độ mô phỏng chân thật hơn hẳn, kèm cả băng đạn, nạp bi sắt, cầm lên thấy nặng trịch, đối với bà Lý thế mới dáng một khẩu s.ú.n.g.

 

Ôm hai khẩu s.ú.n.g đồ chơi trong tay, tâm trạng bà Lý phấn chấn hẳn lên, lẩm bẩm: "Về nhà bà tân trang mới !"

 

Cô nhân viên bà cụ mà tròn mắt thán phục, quả là một bậc kỳ tài.

 

Già ngần tuổi đầu còn đam mê s.ú.n.g đồ chơi đành, còn đòi về tự tay độ nữa cơ chứ!

 

Liễu Nguyệt Nha hiệu cho nhân viên ghi sổ, gói ghém cẩn thận hai khẩu s.ú.n.g, dìu bà Lý cửa: "Bà nội, giờ bà thèm món gì nào? Cháu đưa bà ăn!"

 

"Bà thèm bánh nếp! Phải là bánh nếp ở cái tiệm gia truyền huyện cơ!"

 

"Vâng ạ!" Liễu Nguyệt Nha hôm nay quyết tâm dốc lòng bà vui lòng.

 

Hai bà cháu cưỡi xe máy phóng lên huyện, ghé tiệm bánh nếp gia truyền nức tiếng, mua đủ ba hương vị: đậu đỏ, vừng và đậu phộng.

 

Vừa xách túi bánh , chợt tiếng gọi vói theo: "Trùng hợp quá, hai cũng lên huyện ?"

 

Liễu Nguyệt Nha ngoái đầu , nhận đó là Tôn Hải Dương ở Cục Bảo vệ Môi trường, cô liền gật đầu chào hỏi xã giao: "Chào ! Anh cũng đến mua bánh nếp ?"

 

Dẫu chẳng ưa gì gã nhưng cũng chẳng đến mức cạn tàu ráo máng, ngoài mặt vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu.

 

"Ừ, ngang qua tiện mua một ít... Hai lên huyện việc gì ? rành đường sá ở đây lắm, cần giúp gì ?"

 

Tôn Hải Dương vẫn ám ảnh bởi câu " quen Cục trưởng Trần" của Vũ Quảng Húc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-danh-da-thap-nien-80-dai-lao-nha-toi-co-mo-vang-ainf/chuong-391-ke-dua-tin-khong-cong.html.]

Gã lo ngay ngáy Liễu Nguyệt Nha lên huyện để gặp Cục trưởng Trần mách lẻo chuyện hôm nọ.

 

Mấy ngày nay gã ăn ngủ yên, việc rón rén như mèo, chẳng dám lảng vảng đến gần mặt Cục trưởng Trần.

 

"Dạ gì, chỉ ghé mua chút bánh nếp thôi!" Liễu Nguyệt Nha đáp lời thật lòng.

 

Tôn Hải Dương đ.â.m nghi kỵ, thị trấn thiếu gì chỗ bán bánh nếp mà lặn lội lên tận huyện mua, lừa trẻ con ?

 

Thấy Liễu Nguyệt Nha định rời , gã vội vàng cản , kéo cô một góc vắng thì thầm: "Chuyện hôm nọ... thực chỉ khảo sát thường niên thôi, chị cũng công việc của chúng thường xuyên kiểm tra định kỳ mà, tất cả cũng vì lợi ích chung thôi đúng ?"

 

Cục Bảo vệ Môi trường kiểm tra định kỳ, chuyện gì sai trái ?

 

Đây chỉ là việc nhỏ nhặt, chẳng đáng để kinh động đến Cục trưởng Trần.

 

Nghe đến đây, Liễu Nguyệt Nha hiểu ngay dụng ý của gã. Chợt nhớ lúc Vũ Quảng Húc nhắc đến Cục trưởng Trần, sắc mặt gã biến đổi rõ rệt, hóa là đang nơm nớp lo sợ chuyện !

 

Liễu Nguyệt Nha cố tình nghiêm mặt: " hiểu cũng nỗi khổ tâm riêng, nhưng việc gì cũng suy tính . Anh thử nghĩ xem, chuyện dắt theo hai kẻ lạ mặt hôm đó, nếu tường trình với Cục trưởng Trần rằng lạm quyền trục lợi, liệu tiền đồ của ảnh hưởng ?"

 

", hiểu, chuyện cỏn con thế chị cũng chẳng buồn phiền Cục trưởng Trần ."

 

Liễu Nguyệt Nha vờ thở dài thườn thượt: "Thôi bỏ , cũng chẳng cố ý, hai kẻ cùng ..."

 

"Hai đó thực chất chỉ là quen của thôi, thật với chị nhé..." Tôn Hải Dương đoạn, đưa mắt quanh quất vẻ đầy bí ẩn, mới hạ giọng: "Bọn họ vốn dĩ là hậu duệ của đám thổ phỉ, năm xưa từng bắt cóc ít phu vàng lên núi đào vàng đấy!"

 

Liễu Nguyệt Nha nay từng gốc gác của hai kẻ nọ, nay gã tiết lộ, cô mới vỡ lẽ phần nào, chợt nhớ những giai thoại mà Vũ Quảng Húc từng kể về ông nội Vũ.

 

" màng đến chuyện , nhưng nể tình bỏ qua, mong hành sự cẩn trọng hơn. Nếu bọn họ mưu đồ mờ ám gì, phiền báo cho vợ chồng một tiếng, cứ yên tâm, chúng sẽ đỡ cho mặt Cục trưởng Trần!"

 

Mắt Tôn Hải Dương sáng lên như bắt vàng: " hiểu ! Cái lũ thổ phỉ , chị đấy, rặt một phường lưu manh, lúc nào cũng nhòm ngó tài sản của khác, đúng là phường ăn cướp! ..."

 

kịp dứt lời, bà Lý cạnh chướng tai gai mắt, sầm mặt cắt ngang: "Cậu hươu vượn gì thế hả? Mới quen dăm ba tên thổ phỉ mà vơ đũa cả nắm ? Sao thổ phỉ đều là phường vô ? Còn trẻ tuổi mà ăn hàm hồ thế?"

 

Tôn Hải Dương bà lão mắng té tát đến ngẩn tò te, chẳng hiểu buông một câu c.h.ử.i đổng bọn thổ phỉ chọc giận bà cụ đến mức .

 

"Thôi , nắm rõ tình hình , chuyện ... chúng xin phép . À, mối quan hệ giữa chúng và Cục trưởng Trần mong giữ kín mồm kín miệng, đừng hó hé nửa lời mặt ông nhé!"

 

Hở là lộ tẩy ngay!

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Được, ! !"

 

Nhìn bóng lưng Liễu Nguyệt Nha chở bà Lý khuất dần, Tôn Hải Dương thầm đắc ý, xem Vũ Quảng Húc và Cục trưởng Trần ắt hẳn giao ước ngầm gì đó, mối quan hệ quả là tinh vi. May mà hôm nọ dừng bước đúng lúc, hùa theo cha con nhà loạn, bằng ắt mang họa !

 

Liễu Nguyệt Nha chạy xe máy khỏi ngõ, ngoái đầu hỏi bà Lý: "Bà nội ơi, bà còn ăn món gì nữa ? Cháu mua cho bà!"

 

"Không thiết tha gì nữa!" Bà Lý vùng vằng đáp.

 

Thế đấy, mới dỗ dành bà lão vui vẻ trở , cái tên Tôn Hải Dương từ chui , tự nhiên buông lời chê bai thổ phỉ gì cơ chứ?

 

Liễu Nguyệt Nha rủa thầm gã trong bụng, phen về nhà vắt óc nghĩ cách bà lão nguôi giận.

 

Cơ mà chuyến kể cũng bõ công, tự dưng vớ một tay cung cấp tình báo miễn phí!

 

Cùng lúc , trong đường hầm mỏ núi, Vũ Quảng Húc cùng đám phu vàng đang cặm cụi theo một mạch nước ngầm.

 

Ngay bên ngoài hầm mỏ một con suối nhỏ tự nhiên chảy vắt qua, tuy hẹp nhưng chứng tỏ quanh đây nguồn nước dồi dào.

 

Vũ Quảng Húc chủ ý tìm kiếm, cứ đào đến đến đó.

 

hôm nay trong lúc phá đá, họ vô tình phát hiện những vách đá tứa những giọt nước ẩm ướt.

 

Ngay cả đất cát xung quanh cũng đẫm nước.

 

Điều chứng tỏ nguồn nước đang ở gần!

 

Đục lỗ, chèn t.h.u.ố.c nổ.

 

Mỗi khi sử dụng t.h.u.ố.c nổ, Vũ Quảng Húc đều cẩn thận quan sát địa hình và độ cứng của đá để đong đếm liều lượng cho phù hợp.

 

Mấy quả mìn do chính tay bà Lý chế tạo đều phân loại sức công phá rõ ràng, nhờ mà các đợt nổ đều kiểm soát trong phạm vi an , gây sạt lở núi đồi.

 

Chờ đến khi khói bụi từ đợt nổ tản bớt, nhóm mới tiến trong.

 

Đại Ngưu và câm hì hục dọn dẹp các mảnh đá vỡ sang một bên, để lộ lớp đất cát bên , bắt đầu xúc xẻng.

 

Đất cát càng đào càng đẫm nước, khí thế việc của cũng theo đó mà sục sôi hơn.

 

Đãi vàng bao năm nay, ai mà chẳng thuộc lòng câu "Kim sinh Thủy"!

 

Nơi nào vượng khí vàng thì nước nôi cũng dồi dào!

 

Trước đây họ đãi vàng bãi bồi ven sông, nơi đó nước là chuyện thường tình, chẳng ngờ nay đào khoét núi cao cũng chạm đến mạch nước ngầm!

 

Lần đầu tiên núi cao đào trúng mạch nước ngầm, em ai nấy đều phấn khích!

 

Cả đội đồng tâm hiệp lực đào sâu trong, Vũ Quảng Húc dùng chiếc xẻng nhỏ xúc một vốc đất cát bắt đầu thao tác "gọi vàng".

 

Đất cho bát con, Lý Vĩnh Cương xách xô cao su đầy ắp nước tới.

 

Vũ Quảng Húc dùng chiếc bát nhỏ thử vàng, Lý Vĩnh Cương xúm xem xét: "Đại ca, chỗ áng chừng cũng mười mấy gram đấy nhỉ?"

 

Vũ Quảng Húc gật đầu xác nhận: " thế, cứ dồn chỗ đất vàng sang một bên, khoan hẵng bận tâm vội! Mọi cứ tiếp tục đào sâu mạch chính!"

 

Bây giờ ai cũng rõ thói quen của đại ca, hễ đụng loại quặng hàm lượng thấp vài gram đến mười mấy gram thì cứ tạm thời gác một bên.

 

Phải ưu tiên khai thác triệt để những mạch vàng đậm đặc .

 

 

Loading...