Cô vợ mỹ miều của nam chính những năm tháng cũ - Chương 392

Cập nhật lúc: 2026-02-26 11:17:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có chị dâu nhịn hỏi:

 

“Vợ Đoàn trưởng Hạ, dẫn con thành phố ?

 

Có việc gấp ?"

 

Giang Ngu trả lời:

 

“Có chút việc, chị cũng thành phố ạ?"

 

“Hợp tác xã ở chợ phiên của , chỉ thể lên hợp tác xã thành phố mua ít xà phòng, dầu muối mắm muối thôi!"

 

Chị dâu đó đáp.

 

Không lâu , xe quân sự khởi hành.

 

Mấy chị dâu ở ghế xe quân sự bắt đầu buôn chuyện về nhà Đoàn trưởng Tô.

 

“Hồi Đoàn trưởng Tô mời Đoàn trưởng Thiệu đến nhà dùng cơm tối mấy , nhưng Đoàn trưởng Thiệu đồng ý kìa!"

 

“Nghe em vợ Đoàn trưởng Tô để mắt đến Đoàn trưởng Thiệu ?"

 

“Sau khi Đoàn trưởng Hạ lấy vợ, thì đến lượt Đoàn trưởng Thiệu, Đoàn trưởng Thẩm, Đoàn trưởng Tiết là mấy sáng giá nhất, em vợ Đoàn trưởng Tô để mắt đến Đoàn trưởng Thiệu cũng là chuyện bình thường."

 

“Hồi Đoàn trưởng Thiệu chẳng cũng từng xem mắt với vợ Đoàn trưởng Tô ?"

 

“Không tính là xem mắt, vợ Đoàn trưởng Tô chỉ mới gặp mặt Đoàn trưởng Thiệu một thôi, nhưng cả hai đều cảm giác gì!

 

Sau đó vợ Đoàn trưởng Tô tự tìm đến Đoàn trưởng Tô đấy!!"

 

Giang Ngu ngờ xe quân sự còn hóng cả “dưa" của chị em nhà Lý Gia Ngưng, một hồi, cô liền dẫn Nhị Bảo cửa sổ xe.

 

Nhị Bảo ngậm viên sô-cô-la ngọt lịm trong miệng, nỡ ăn hết ngay, cứ nhấm nháp từ từ, trong miệng là vị ngọt, nhóc đung đưa hai cái chân nhỏ, đôi mắt đen láy ngoài cửa sổ xe, chuyện với Giang Ngu:

 

“Mẹ ơi, sô-cô-la Nghiêm cho ngọt và ngon lắm ạ.

 

Lát nữa ạ?

 

Nhị Bảo theo !"

 

Lúc Nhị Bảo chuyện, Từ Tĩnh Oánh liền nghĩ đến chuyện vợ Phó đoàn trưởng Hùng với hôm qua về việc vợ Đoàn trưởng Hạ sửa đồng hồ.

 

Từ Tĩnh Oánh Giang Ngu thêm vài , chỉ tiếc là bà cụ Hà ở đó, Từ Tĩnh Oánh bám theo cũng .

 

Trong lúc mấy chị dâu khác đang hóng hớt, Từ Tĩnh Oánh thăm dò hỏi:

 

“Vợ Đoàn trưởng Hạ, cô thường xuyên dẫn con thành phố là việc gì ?

 

Hay là trong nhà thiếu đồ gì?"

 

Giang Ngu nửa thật nửa giả đáp:

 

“Có quen lên thành phố, trẻ con còn nhỏ nên dẫn chúng xem cho thôi ạ."

 

“Người quen ở ?"

 

Từ Tĩnh Oánh hỏi tiếp.

 

Giang Ngu nhắc đến Chu Vệ Nam.

 

Nếu nhắc đến Chu Vệ Nam là tài xế xe tải, chị dâu Miêu và Phó đoàn trưởng Hùng chuyện cô sửa đồng hồ, chừng vợ Phó đoàn trưởng Khương cũng , xong chắc chắn sẽ đoán ngay cô đang buôn bán đồng hồ, nên cô chỉ là bạn tri thanh bình thường.

 

Từ Tĩnh Oánh vô cùng thất vọng.

 

Thấy Từ Tĩnh Oánh chuyện với nữa, Giang Ngu liền bế Nhị Bảo ngắm cảnh dọc đường.

 

Hôm nay là một ngày u ám, gió nhẹ thổi qua, hai má Giang Ngu và Nhị Bảo mát rượi, nhưng hề thấy lạnh, chỉ là da dẻ Giang Ngu và Nhị Bảo vốn mỏng và trắng trẻo.

 

Đợi đến khi xe quân sự đến gần bờ biển, gió biển thổi mạnh.

 

Hai má của hai con gió thổi ửng hồng.

 

Giang Ngu mở trung tâm thương mại xem thời tiết một lát, vài ngày tới sẽ mưa nhỏ, nên cũng lo hôm nay mưa, cô kéo cửa sổ xe lên.

 

Nhị Bảo ăn kẹo ngọt lịm, nghĩ đến việc thành phố, liền khì khì.

 

“Mẹ ơi, ăn kẹo và bánh sữa ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-my-mieu-cua-nam-chinh-nhung-nam-thang-cu/chuong-392.html.]

Nhị Bảo còn định bóc cho một viên kẹo ngọt, đồng thời lấy từ trong túi một miếng bánh sữa.

 

“Con tự ăn , nhưng kẹo ăn nhiều quá đấy.

 

Chỉ ăn một hai viên thôi!"

 

Bánh sữa chua thì Giang Ngu quản thằng bé ăn bao nhiêu miếng.

 

Nhị Bảo cực kỳ thích ăn bánh sữa chua chua chua ngọt ngọt, trong miệng là mùi sữa thơm nức, nhóc nhỏ nhẹ nhấm nháp, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Khương Trí ăn xong một viên kẹo, bóc viên sô-cô-la Nhị Bảo cho , sô-cô-la ngọt lịm Khương Trí cực kỳ thích.

 

Khương Trí cũng từng ăn sô-cô-la , nhưng chỉ ăn một ít thôi.

 

Khương Trí loại sô-cô-la đắt, may mà bà ngoại ở đây, lát nữa bà ngoại chắc chắn sẽ mua kẹo ngon ngọt cho .

 

Ba hàng năm đều gửi cho bà ngoại một ít tiền, bà ngoại đối xử với vẫn .

 

Khương Trí đầu chuyện với Nhị Bảo:

 

“Nhị Bảo, thích nhất viên kẹo ngọt em cho đấy, lát nữa bà ngoại mua cho loại kẹo , cũng chia cho em ăn!"

 

Nhị Bảo gật đầu, sắc mặt Khương Trí, quan tâm hỏi:

 

“Anh Khương Trí, hồi bệnh ạ?

 

Giờ khỏi ?"

 

Khương Trí đây sắc mặt nhợt nhạt, mấy ngày nay dưỡng nên hoạt bát như thường:

 

“Nhị Bảo, khỏi bệnh , nữa !"

 

“Hồi Nhị Bảo cũng từng bệnh, mệt lắm luôn, đắp chăn kỹ là sẽ bệnh nữa ."

 

Nhị Bảo giọng nũng nịu mềm mại .

 

Khương Trí lập tức gật đầu:

 

“Anh , Nhị Bảo."

 

“Anh Khương Trí, tại bệnh ?"

 

Nhị Bảo chớp mắt tò mò hỏi.

 

Khương Trí lắc đầu tỏ ý bản cũng rõ.

 

Cậu và chị cùng kế dạo một vòng quanh khu nhà công vụ quân đội buổi chiều tối, khi về nhà, dì cãi với kế , tối hôm đó liền phát sốt cao.

 

Một tiếng rưỡi , xe quân sự dừng cửa hợp tác xã như thường lệ.

 

Lần lái xe là một vị tiểu đoàn trưởng xa lạ, đối với mấy chị dâu xe đều nhiệt tình.

 

Mấy chị dâu lượt xuống xe, mặc dù bà cụ Hà ưa Từ Tĩnh Oánh, nhưng kế tất nhiên theo bà cụ Hà và Khương Trí .

 

Giang Ngu dắt Nhị Bảo dự định bắt xe buýt đến nhà khách thành phố Bạch Châu tìm Chu Vệ Nam .

 

Lúc Từ Tĩnh Oánh xuống xe, ánh mắt dán c.h.ặ.t Giang Ngu đang dắt Nhị Bảo lên xe buýt, trong mắt hiện lên ít sự dò xét.

 

Vẫn là tiếng bà cụ Hà vang lên:

 

“Mẹ kế Tiểu Trí, còn ?

 

Đây là thấy bà già đến quân khu ?

 

Muốn bà già và Phán Mai lập tức rời khỏi quân khu ?"

 

Bà cụ Hà vẫn luôn canh cánh trong lòng việc Từ Tĩnh Oánh lừa gạt cha con Phó đoàn trưởng Khương và Khương Trí rằng gửi thư bảo bà và Phán Mai đến quân khu.

 

Bà thấy kế của Khương Trí tâm tư nhiều lắm, chỉ là thông minh hơn hai đứa con gái của bà nhiều.

 

Nếu thì thể dỗ dành khiến Phó đoàn trưởng Khương tin tưởng Từ Tĩnh Oánh đến thế.

 

Bà cụ Hà giọng khá lớn, khiến mấy chị dâu xuống xe hợp tác xã đều thấy, mấy chị dâu chuyện nhà Phó đoàn trưởng Khương mà đầy ẩn ý.

 

Từ Tĩnh Oánh sắc mặt lúc xanh lúc trắng, vội vàng theo bà cụ Hà và Khương Trí :

 

“Bà ạ, bà nghĩ nhiều quá .

 

Bà và Phán Mai đến nhà chơi cháu mừng còn kịp chứ!"

Loading...