Phó lão gia cảm động đến mức nước mắt giàn giụa.
Ông thực sự cảm nhận sự đổi mà Cẩn Triều Triều mang đến cho gia tộc họ Phó.
Một gia tộc vốn hiu quạnh, ngay khi cô đến, lập tức trở nên nhộn nhịp.
Giờ đây ông ba đứa chắt, cháu gái còn nhân duyên .
Địa vị của gia đình trong giới quyền quý ngày càng lên cao, đằng còn sự hậu thuẫn của hơn mười đứa trẻ thiên tài.
Lực lượng , dù đặt ở cũng thể xem thường.
Hơn nữa, những năm qua chính ông mới là hưởng lợi nhiều nhất.
Thân thể dần dần khỏe mạnh, tóc bạc hoa râm cũng thể biến thành màu đen, khỏe khoắn, bệnh tật.
Ông thường cảm thán, kiếp bao nhiêu việc thiện, kiếp mới thể gặp nàng dâu như .
lúc Phó Đình Uyên từ bên ngoài bước .
Phó lão gia lập tức phản ứng, lau nước mắt, kéo cửa, “Anh với , ông chuyện cần dặn dò.”
Phó Đình Uyên mặt đầy nghi hoặc, liếc vợ đang bình thản bên cạnh.
Cẩn Triều Triều giơ tay với , dường như cũng hiểu ý của ông lão.
Trong vườn hoa.
Phó lão gia vỗ cánh tay Phó Đình Uyên, mặt mày nghiêm túc mở lời, “Ông cho , cho dù tương lai xảy chuyện gì nữa, cũng phản bội Triều Triều, bằng ông c.h.ế.t nhắm mắt.”
Phó Đình Uyên nhướng mày, “Ông lóc kéo cháu đây, chỉ vì chuyện thôi ?”
Vợ của xinh , thông minh, còn bản lĩnh.
Cho dù tỉnh táo, cũng sẽ phản bội vợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-dang-yeu-boi-toan-nhu-than-pho-phu-nhan-moi-la-dai-lao-huyen-hoc/chuong-653-long-da-biet-on-khon-xiet.html.]
Phó lão gia tức giận dậm chân, “Anh chuyện kiểu gì , hai em các từ nhỏ còn cha . Ông ông của các kéo các lớn lên, cuối cùng còn bằng Triều Triều. Nói , ông cũng thấy hổ.”
Già , chẳng còn tác dụng gì.
Phó Đình Uyên thấy ông nội tự ti, liền vươn tay ôm lấy vai ông, : “Ông nhớ cái của cô là , việc ở chỗ Triều Triều, đều rõ ràng như gương sáng. Ông , cứ yên tâm mà an hưởng tuổi già. Hồi trẻ, ông vì gia đình mà cống hiến nhiều, chúng cháu đều ơn ông. Bây giờ ông nên vui mừng mới đúng, Triều Triều như , sẽ đưa gia tộc họ Phó phát triển ngày càng hơn.”
Phó lão gia lau giọt nước mắt nơi khóe mắt, cảm khái vạn phần, “Bây giờ hôn sự của Tiểu An cũng sắp thành . Ông đây là vui mừng, hai em các , đều kết cục , tương lai gặp bà nội các , ông cũng thể thẳng lưng mà .”
“Được , bây giờ chỉ chờ Tiểu An xuất giá, tương lai ông cũng sẽ chắt ngoại. Kỳ Tiển Chi tệ, là một con rể hiền, Tiểu An Triều Triều chống lưng, chắc chắn sẽ hạnh phúc.”
Phó lão gia trong lòng tự nhiên rõ như .
Ông đây chỉ là cảm thán thôi mà.
Có cháu dâu như , trong lòng ông ơn khôn xiết.
Phó Đình Uyên nắm lấy tay ông nội, một cách hạnh phúc, “Ông nội, tâm tình của ông cháu hiểu. Đôi khi cháu cũng cảm thấy thứ giống như một giấc mơ , gia đình chúng sẽ ngày càng hơn.”
Lão gia : “Những năm nay, Triều Triều từng quên ông. Chăm sóc ông chu đáo, còn cho ông tiền tiêu vặt. Ông cũng tiết kiệm ít, lúc nào đó mang mua cho Triều Triều vài món đồ mà cô thích. Con gái mà, sẽ chê nhiều đồ đồ chơi vui .”
“Được, lúc nào đó cháu sẽ mua cho cô .”
Lão gia những năm nay tiết kiệm ít tiền.
Sau khi trở về, ông lập tức đưa thẻ ngân hàng cho Phó Đình Uyên.
Nói thật là ông già , đồ ngon đồ chơi vui ông đều còn hứng thú để hưởng thụ, giờ ở trong ngôi nhà đầy tiếng chim hót hoa thơm, thể khỏe mạnh, chính là hạnh phúc lớn nhất của ông.
……
Vân Vũ
Ba ngày .
Cẩn Triều Triều dẫn theo Phó Đình Uyên và Phó lão gia, cùng đến dự tiệc.
Cha của Kỳ Tiển Chi, tuy là bình thường. cha là thầy giáo dạy học, là bác sĩ sản khoa trong bệnh viện.