CỜ TRONG TAY AI - CHƯƠNG 20: HUYẾT MẠCH CỦA THÁNH NỮ
Cập nhật lúc: 2026-01-07 08:41:03
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đỉnh Hỏa Vân, tiếng gào thét của A Sát lịm dần khi thanh kiếm của Tiêu Lãm Thần xuyên thấu l.ồ.ng n.g.ự.c . Luồng hắc khí tan biến, để một xác khô héo. Tiêu Lãm Thần thu kiếm, thở dồn dập, đôi mắt nhanh ch.óng quét qua Lục T.ử Hàn đang bất động trong vòng tay của Thẩm Anh Tùng. Độc tính đoản đao của kẻ phản bội quá mạnh, m.á.u của Lục T.ử Hàn bắt đầu chuyển sang màu đen sẫm.
"Vương gia... kìa!" - Cố Hành Chưởng hét lớn, tay chỉ về phía điện thờ.
Cánh cửa đá khổng lồ của điện thờ từ từ mở , bởi sức mà bởi một luồng tà lực vô hình. Từ trong bóng tối sâu thẳm, một nam nhân vận trường bào tím thẫm, gương mặt che khuất chiếc mặt nạ bạc chạm trổ hình rắn thần, chậm rãi bước . Hắn chính là Vô Nhai - thủ lĩnh tối cao của phe Tả phái phương Nam, kẻ thao túng Thái hậu và gieo rắc tai ương cho Thẩm gia suốt mười năm qua.
Vô Nhai Tiêu Lãm Thần, ánh mắt xuyên qua mặt nạ bạc, đóng đinh lên Thẩm Nhược Vi. Hắn khẽ , một thanh âm khàn đục như tiếng đá cọ :
"Cuối cùng cũng trở về , Thánh nữ của . Mười năm , Thẩm Thiệu Đạt mang ngươi , tưởng rằng thể che giấu thiên hạ, nhưng huyết mạch của Hỏa Vân thì mãi mãi thuộc về Hỏa Vân."
Thẩm Nhược Vi bàng hoàng, nàng lùi một bước, nép sát lưng Tiêu Lãm Thần: "Ngươi gì? Ta là con gái của Thẩm gia, Thánh nữ gì cả!"
Vô Nhai bước thêm một bước, luồng áp lực từ khiến những viên đá chân nứt toác: "Mẫu sinh của ngươi - Thẩm phu nhân quá cố - thực chất chính là Đại Thánh nữ của chúng . Nàng vì đem lòng yêu Thẩm Thiệu Đạt mà phản bội giáo phái, đ.á.n.h cắp chiếc chìa khóa dẫn kho tàng bí mật lòng núi Hỏa Vân. Vụ án quân lương? Đó chỉ là cái cớ để khiến Thẩm gia tan cửa nát nhà, ép ngươi tìm đến đây. Bởi vì, chỉ dòng m.á.u thuần khiết của ngươi mới thể hái đóa Hỏa Linh Chi và mở cánh cổng dẫn tới sức mạnh bá chủ thiên hạ."
Tiêu Lãm Thần tiến lên chắn mặt Thẩm Nhược Vi, thanh kiếm của bùng lên luồng chân khí mạnh mẽ nhất: "Ngươi mơ mộng quá nhiều . Hôm nay, đến đây để lấy t.h.u.ố.c cứu nàng, để những chuyện hoang đường của ngươi!"
"Lấy t.h.u.ố.c?" - Vô Nhai ngạo nghễ - "Nhìn , Nhiếp chính vương! Đóa Hỏa Linh Chi đó chỉ nở rộ khi tưới bằng m.á.u của kẻ kế vị. Ngươi cứu ký ức của nàng, lấy mạng nàng để đạt mục đích? Ta cho ngươi một cơ hội: Giao nàng cho , sẽ để ngươi và đám thuộc hạ sống sót rời khỏi đây với vinh hoa phú quý vô tận."
Tiêu Lãm Thần hề do dự, vung kiếm c.h.é.m một nhát xuống mặt đất, tạo thành một ranh giới rực lửa: "Bước qua vạch , ngươi sẽ cái c.h.ế.t mùi vị thế nào."
Trận chiến cuối cùng bùng nổ. Vô Nhai dùng v.ũ k.h.í thông thường mà điều khiển những dòng nham thạch nóng chảy từ lòng đất phun trào. Tiêu Lãm Thần di chuyển như một cơn lốc, những chiêu thức của lúc còn là kiếm pháp hoàng gia mà là sự kết hợp của sát khí chiến trường và nội lực thâm hậu tích lũy nhiều năm. Mỗi kiếm quang lóe lên là một dòng nham thạch đ.á.n.h vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-trong-tay-ai/chuong-20-huyet-mach-cua-thanh-nu.html.]
Tuy nhiên, Vô Nhai quá thâm hiểm. Hắn nhắm Tiêu Lãm Thần mà liên tục tung những đòn hắc khí hướng về phía Thẩm Nhược Vi và Lục T.ử Hàn đang hấp hối phía . Tiêu Lãm Thần buộc phân để che chắn, khiến chịu ít vết thương. Máu của thấm qua lớp mãng bào rách nát, nhỏ xuống nền đá nóng hổi.
"Nhược Vi! Đừng !" - Tiêu Lãm Thần hét lớn khi thấy nàng định lao .
Thẩm Nhược Vi yên. Những mảnh vỡ ký ức trong đầu nàng lúc bỗng chốc kết nối thành một bức tranh chỉnh. Nàng thấy mẫu khi qua đời thì thầm tai nàng về một bí mật ẩn trong chiếc trâm ngọc diệp. Nàng rút chiếc trâm tóc , dùng cạnh sắc của nó rạch một đường dài lòng bàn tay .
"Dừng tay !" - Thẩm Nhược Vi hét lớn, bàn tay đẫm m.á.u của nàng giơ cao hướng về phía đóa Hỏa Linh Chi - "Ngươi m.á.u của để mở kho tàng đúng ? Nếu ngươi dám chạm một nữa, sẽ tự hủy hoại huyết mạch !"
Vô Nhai sững sờ, khựng trong tích tắc. Lợi dụng sơ hở ngàn năm một đó, Tiêu Lãm Thần dồn bộ nội lực một chiêu kiếm cuối cùng - "Long Thần Trảm". Thanh kiếm hóa thành một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, xuyên thủng lớp phòng hộ bằng hắc khí và cắm ngập n.g.ự.c áo của Vô Nhai.
Tiếng thét xé lòng của tên thủ lĩnh phe Tả vang động cả đỉnh núi. Hắn lảo đảo lùi , xuống vết thương Thẩm Nhược Vi bằng ánh mắt đầy căm hận và tiếc nuối, khi gieo xuống dòng nham thạch đang cuồn cuộn phía điện thờ.
Hỗn chiến kết thúc, điện thờ bắt đầu rung chuyển dữ dội. Thẩm Nhược Vi lao đến bên đóa Hỏa Linh Chi, lúc nó hút lấy linh khí từ những giọt m.á.u của nàng và nở rộ rực rỡ từng . Nàng nhanh ch.óng hái lấy đóa hoa, phía Tiêu Lãm Thần.
"Lãm Thần! Mau cứu T.ử Hàn ca ca !" - Thẩm Nhược Vi đưa đóa hoa cho Tiêu Lãm Thần, đôi mắt nàng lấy sự thông minh và kiên định của ngày xưa. Lớp băng tâm trong đầu nàng dường như ấm của dòng m.á.u Thánh nữ tan chảy ngay khi nàng chạm bảo vật.
Tiêu Lãm Thần ôm c.h.ặ.t lấy nàng, thở nóng hổi và dồn dập: "Nhược Vi... nàng... nàng thực sự nhớ tất cả ?"
"Thiếp nhớ . Nhớ đêm tuyết, nhớ lời thề của ngài, nhớ cả việc yêu ngài đến nhường nào." - Nhược Vi mỉm qua nước mắt.
niềm vui kịp trọn vẹn thì đỉnh núi Hỏa Vân bắt đầu sụp đổ. Những dòng nham thạch bắt đầu tràn điện thờ. Tiêu Lãm Thần một tay bế Thẩm Nhược Vi, một tay hiệu cho Thẩm Anh Tùng và Cố Hành Chưởng cõng Lục T.ử Hàn lao ngoài.
Phía họ, điện thờ cổ kính và những bí mật đen tối của phe Tả phái dần chôn vùi trong biển lửa. Cuộc hành trình vạn dặm cứu giai nhân cuối cùng cũng đến hồi kết, nhưng những gì họ mang về chỉ là một đóa hoa cứu mạng, mà còn là một sự thật về thế sẽ đổi vị thế của Thẩm Nhược Vi tại kinh thành Đại Yên.