Từ ngày Thời Chiến ở trấn gần, thôn Thượng Lục tự nhiên một chuyện thú vị để bàn.
Không chuyện mùa màng.
Cũng chuyện giá gạo.
Mà là chuyện:
“Rốt cuộc khi nào Thời Chiến và Lục An Nhiên cưới ?”
Vấn đề là — hai nhân vật chính từng chữ “cưới”.
dân làng thì mòn miệng .
Buổi sáng, Thời Chiến giếng múc nước.
Buổi trưa, phụ An Nhiên phơi lúa.
Buổi tối, vá cửa chuồng gà cho nhà họ Lục.
Mọi việc hợp lý đến mức… quá đáng nghi.
Bà Vương hàng xóm nhai hạt dưa, liếc mắt sang:
“Chưa cưới mà lo việc trong nhà ?”
Thời Chiến xong, tai đỏ lên một chút, nhưng vẫn trả lời nghiêm túc:
“Việc … cần .”
Bà Vương đến nheo cả mắt:
“Ừ, cần . Cũng cần ở luôn.”
An Nhiên đang trong nhà , suýt đổ cả rổ đậu.
Hai họ ít khi cãi.
nghĩa là cãi.
Lần đó là vì… con gà mái mơ.
Con gà do An Nhiên nuôi từ bé, tính tình khó ở, mổ .
Thời Chiến thấy nó gầy, lén cho thêm thóc.
Kết quả: gà mập, chịu đẻ trứng.
An Nhiên phát hiện, mặt lạnh hẳn:
“Anh cho nó ăn thêm?”
“Ừ.”
“Bao nhiêu?”
“Cũng… nhiều.”
“Không nhiều là bao nhiêu?”
Thời Chiến im lặng.
An Nhiên khoanh tay:
“Anh nuôi gà ?”
“Không.”
“Không mà còn tự tiện.”
Hắn cúi đầu:
“Xin .”
Giọng nghiêm túc.
An Nhiên , vốn định giận lâu một chút, nhưng thấy bộ dạng đó… nhịn .
“Thôi,” cô thở dài. “Lần hỏi .”
“Ừ.”
Ba ngày , con gà mổ .
An Nhiên xa thấy, đến mức xuống bậc cửa.
“Đó,” cô . “Nó ghim .”
Thời Chiến vết mổ tay, nghiêm túc kết luận:
“Con gà … thù dai.”
Trong thôn một đám trẻ con phiền.
Nhất là thằng Tứ Bảo, sáu tuổi, miệng nhanh hơn não.
Một hôm, nó chạy tới mặt Thời Chiến, chỉ tay:
“Chú ơi!”
Thời Chiến cúi xuống:
“Sao?”
“Nương t.ử của chú kêu chú về ăn cơm.”
Cả sân im lặng.
An Nhiên đang phơi ngô phía suýt nữa thì sặc.
“Em cái gì ?” cô quát.
Tứ Bảo chớp mắt:
“Bà con đều mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-nang-nong-dan-luc-an-nhien/ngoai-truyen-nha-co-hai-nguoi-ca-thon-deu-biet.html.]
Thời Chiến đơ một nhịp.
Sau đó… ho nhẹ một tiếng.
“Ừ,” bình thản. “Chú về liền.”
An Nhiên đỏ mặt đến tận tai:
“Anh… sửa nó?”
“Sửa cái gì?”
“Xưng hô đó!”
Hắn suy nghĩ một chút, nghiêm túc:
“Chờ đúng sửa.”
Cô trừng mắt .
Hắn , ánh mắt thản nhiên.
Thế là… ai thắng.
An Nhiên nấu ăn giỏi.
Thời Chiến thì… ăn giỏi.
Một hôm, cô đau tay, bếp .
Thời Chiến xắn tay áo:
“Để .”
Kết quả là:
Cơm khê
Canh mặn
Rau thì sống
An Nhiên ăn một miếng, im lặng.
Hắn đối diện, lưng thẳng, vẻ mặt chờ phán xét như… chờ cấp chấm điểm.
“Thế nào?” hỏi.
“…”
“Không ngon?”
“Không,” cô đáp. “Là dở.”
Hắn gật đầu:
“Ừ.”
Sau đó… ăn hết phần của , bỏ miếng nào.
An Nhiên mà mềm lòng:
“Lần chỉ .”
“Ừ.”
“Anh học thật đó.”
“Ừ.”
Ba ngày , canh vẫn mặn.
cơm khê.
Cô : “Tiến bộ.”
Hắn đáp: “Còn xa.”
Cuối năm, thôn bắt đầu xôn xao.
Không ai hỏi trực tiếp.
ánh mắt thì rõ ràng.
Một buổi tối, An Nhiên đang vá áo, hỏi vu vơ:
“Anh thấy… chúng nhiều ?”
“Có.”
“Anh thấy phiền ?”
“Không.”
“Vậy nghĩ ?”
Thời Chiến im lặng một lúc.
Sau đó :
“Nếu cô phiền… thì cũng .”
An Nhiên c.ắ.n chỉ, tim đập nhanh.
“Ừ,” cô nhỏ.
Ngoài sân, gió thổi qua.
Đèn dầu lay động.
Không ai chữ “cưới”.
cả hai đều — chuyện đó chỉ là sớm muộn.
Và dân làng… chắc chắn sẽ ăn cỗ vui.