Cô Nàng Nông Dân Lục An Nhiên - CHƯƠNG 6: Ở LẠI

Cập nhật lúc: 2026-02-01 15:07:12
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa hạ năm đó đến chậm.

Những cơn mưa đầu mùa còn dữ dội, chỉ rơi lất phất, đủ đất mềm , mạ bén rễ. Thôn Thượng Lục bước giai đoạn bận rộn nhất, nhưng cũng yên tâm nhất trong năm.

Một buổi sáng, thôn trưởng mang giấy từ trấn về.

Tin lớn, nhưng đủ khiến mấy tụ bàn tán: doanh trại phía bắc định, một sẽ điều chuyển.

Trong danh sách tên Thời Chiến.

An Nhiên tin từ khác, từ .

hỏi ngay.

Cả ngày hôm đó, cô việc đều tay. Gặt lúa, phơi rơm, vá mấy cái bao rách. Không sai sót, lơ đãng — đến mức chính cô cũng thấy lạ.

Chiều xuống, cô giếng gánh nước. Khi về, thấy Thời Chiến cổng nhà họ Lục.

Hắn cầm theo một tờ giấy, mở.

“Cô ?” hỏi.

“Biết,” cô đáp. “Nghe sắp .”

“Ừ.”

Hai đối diện, gió thổi qua hàng tre, lá xào xạc.

“Đi lâu ?” cô hỏi.

“Không . Có thể… lâu.”

An Nhiên gật đầu.

hỏi thêm. Cũng giữ.

Chính sự im lặng đó khiến Thời Chiến thấy lòng nặng hơn.

Buổi tối, thôn bữa cơm chung tiễn mấy sắp . Không khí buồn, chỉ trầm. Có rượu, , nhưng ai cũng , bữa , những sẽ còn ở đây nữa.

Thời Chiến uống hai chén.

Đến chén thứ ba, đặt xuống.

“Đủ ,” .

Khi dần tản , dậy, sân đình. An Nhiên đó từ lúc nào, rõ.

“Cô hỏi ?” .

“Hỏi gì?”

“Hỏi… .”

An Nhiên .

“Muốn ,” cô chậm rãi, “là chuyện của . quyền hỏi.”

Câu trả lời đó khiến im lặng lâu.

,” cô tiếp, “nếu hỏi gì… thì sẽ .”

Hắn cô.

quen với việc ở đây,” cô . “Quen đến mức, khi mặt, việc vẫn , nhưng thiếu.”

chữ “nhớ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-nang-nong-dan-luc-an-nhien/chuong-6-o-lai.html.]

Không cần.

“Anh ,” cô tiếp, “ vẫn sống . Thôn vẫn . nếu hỏi …”

Cô dừng .

“Có.”

Chỉ một chữ.

rõ.

Thời Chiến nắm c.h.ặ.t tờ giấy trong tay. Trong đầu hiện lên hình ảnh con đường đất, ruộng lúa, giếng nước, sân nhà họ Lục, và một cô nương ánh trăng, những lời bình thản nhưng khiến lòng rung lên.

“Ở ,” , như tự với .

“Cái gì?” An Nhiên hỏi.

thể xin ở ,” . “Không rời quân ngũ. Chỉ là… chuyển sang phụ trách hậu cần ở trấn gần đây. Ít xa.”

An Nhiên đáp ngay.

“Không vì cô,” tiếp, giọng trầm nhưng chắc. “ nghĩ chuyện từ . Chỉ là… hôm nay chắc hơn.”

, khẽ .

“Anh lúc nào cũng kiểu .”

“Kiểu nào?”

“Kiểu hoa mỹ,” cô đáp. “ dễ tin.”

Sáng hôm , tin Thời Chiến ở lan khắp thôn.

Không ai hỏi vì . Ai cũng thấy hợp lý.

Cuộc sống tiếp tục trôi.

Thời Chiến vẫn giúp việc thôn, nhưng ít vội vã hơn. An Nhiên vẫn bận rộn, nhưng thỉnh thoảng dừng chờ một .

Có những buổi chiều, hai bên bờ ruộng, gì nhiều. Chỉ là mạ non, nước chảy.

Một hôm, An Nhiên đưa cho một túi lương khô.

“Ăn cho quen,” cô . “Ở đây lâu , cũng mang theo .”

Hắn nhận lấy, gật đầu.

“Cô… coi như là nhà ,” , tự nhiên.

An Nhiên đỏ mặt, nhưng phản bác.

Cuối mùa hạ, lúa chín vàng.

Thôn Thượng Lục tổ chức gặt chung. Tiếng vang khắp đồng. Thời Chiến giữa ruộng, tay cầm liềm, động tác thuần thục như ở đây lâu.

An Nhiên , trong lòng bình yên lạ thường.

Không lời hứa lớn.

Không lễ nghi rườm rà.

Chỉ là hai , chọn ở trong cuộc đời của — từng ngày, chậm, chắc.

Gió thổi qua ruộng lúa, mang theo mùi thơm của mùa thu sắp đến.

Câu chuyện của họ, cũng như thôn Thượng Lục, ồn ào.

bền.

Loading...