Giang Hữu tức đến mức sắp bật và quả thực cô thành tiếng: "Hừ, tùy thôi."
Cô dậy vớ lấy điện thoại bước ngoài, Tống Vân hốt hoảng bật dậy định đuổi theo.
"Đừng theo em."
Đến tận lúc , đầu óc Giang Hữu vẫn còn ong ong.
Biểu hiện của Tống Vân khiến cô cảm thấy bất ngờ, nhưng ngẫm kỹ thì chuyện đều dấu hiệu từ .
Lần đầu gặp mặt hôn lên cổ cô, thứ hai thì cưỡng hôn lên môi.
Rõ ràng ngay từ đầu là một tên khốn chỉ theo ý , ấn tượng đầu tiên của cô về cũng là một kẻ thần kinh, rốt cuộc thì ấn tượng đó bắt đầu đổi từ lúc nào nhỉ?
Nhớ , đó là ngày Tống Văn Tịch quỳ xuống xin cô, cầu xin cô chăm sóc trai .
Giang Hữu hậu tri hậu giác nhận hai em nhà kẻ xướng họa mặt cô, từng bước kéo cô cạm bẫy.
Thấy Tống Vân vẫn ý định bám theo, cô cảm thấy mệt mỏi từ đầu đến chân, thậm chí chẳng buồn sinh khí để cãi với nữa.
"Em yên tĩnh một ."
Giọng điệu bình thản, là đang giận dữ mang cảm xúc gì khác.
Tống Vân mím môi mắt Giang Hữu, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.
Anh dừng bước cúi đầu, mái tóc màu hạt dẻ bồng bềnh rối bời, đỉnh đầu còn một lọn tóc xoăn nhỏ vểnh lên trông đáng yêu, chẳng khác nào một chú mèo nhỏ vô trợ bắt nạt, bỏ rơi.
Cô mới là đáng thương ở đây mà!
Chẳng lẽ đây chính là cái lợi của việc nhan sắc ?
Nghĩ nghĩ , cũng may kẻ thu hút là một đại mỹ nam cực phẩm, sắc, tiền tài, chứ nếu là một gã xí...
Không , nếu dễ dàng tha thứ cho Tống Vân, bảo đảm sẽ đà lấn tới, leo lên đầu lên cổ cô mất.
Dẫu thể đuổi em nhà họ Tống , thì cũng thể để lật đè đầu cưỡi cổ cô .
Giang Hữu nghĩ ngợi linh tinh, khi mở cửa bước , thấy Tống Vân theo nữa cô mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay đó cả cứng đờ.
Hai vệ sĩ cao lớn sừng sững ở cửa, vì ở trong trường cần giữ sự kín tiếng nên họ mặc thường phục, trông trẻ trung năng động.
Nhan sắc của cả hai cũng hề thấp, đều là đôi chân dài miên man.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-190.html.]
Eo thon vai rộng, lưng thẳng, lớp cơ bắp rắn chắc căng cả thớ vải toát sự nguy hiểm và áp lực ngạt thở.
Giang Hữu cực nhanh liếc một cái, hai vệ sĩ vẫn mắt thẳng, chút xao nhãng.
Họ chắc là thấy gì nhỉ?
Phải ?
Chắc là ?
Cô rảo bước rời , hề thấy rằng khi cô khuất bóng, hai vệ sĩ mới rõ ràng thả lỏng cơ thể.
Trở về ký túc xá, Giang Hữu vật giường, cô trăn trở mãi mà chẳng nghĩ cách nào.
Cũng từng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, tiền hiện đủ để cô tìm một nơi ai quen để sinh sống, nhưng liệu khả thi ?
Trong thời đại mạng internet , chỉ cần dùng đến căn cước công dân là thể nào chạy thoát , mà cuộc sống thì thể thiếu nó - từ thuê nhà, mua nhà, thẻ ngân hàng, vé tàu xe cho đến sim điện thoại... Cái nào mà chẳng cần căn cước?
Cứ cho là cô đường dây giả danh tính , còn bố thì ?
Nhà chỉ mỗi cô là con gái duy nhất.
Còn cả bằng cấp nữa, dù cô chỉ học một trường đại học hạng bét nhưng đó cũng là kết quả của bao năm đèn sách khổ luyện, lẽ nào từ bỏ?
Trốn nước ngoài ư?
tiếng Anh của cô chẳng , cô thế cô đem bán lúc nào chẳng .
Mà nhắc mới nhớ, nữ chính trong mấy bộ truyện ngôn tình chạy trốn kiểu gì nhỉ?
Giang Hữu vẫn nhận một quả b.o.m nổ chậm đang ẩn giấu mang tên "dự án cây ăn quả", chỉ cần cô dám chạy, phút mốt cô sẽ biến thành kẻ nợ nần chồng chất đưa danh sách đen.
Lúc cô thể cảm nhận rằng, nếu chia tay Tống Vân thì tìm một đàn ông khác giúp đỡ.
Ví như chuyện chia tay Hạ Ngôn, một cô chắc chắn thể dứt , nên Hạ Bắc mới xuất hiện.
chọn chọn , trong những đàn ông thu hút, hóa Tống Vân mới là kẻ nhất.
Nếu chia tay Hạ Ngôn thì cũng chẳng xong, cứ dây dưa tiếp thì sẽ đến bước đính hôn mắt phụ mất.
Ở một diễn biến khác, Hướng Bùi Thanh đang chằm chằm màn hình hiển thị cảnh cô gái nhỏ đang lăn lộn giường, miệng ngừng lẩm bẩm:
"Làm bây giờ, bây giờ..."