Cô dâu nhỏ nuôi từ bé: Đào lý khắp thiên hạ - Chương 99: Nhìn thấu
Cập nhật lúc: 2026-04-06 19:35:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố đại nho phía , Tĩnh Tĩnh đồ đắc ý nhất của đang lóc cảm kích, trong lòng dâng lên một nỗi chán ghét.
Ông thể hiểu nổi tại một Nhạc Khang vốn thông minh thể ngu xuẩn đến mức .
ông thể gì?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Trách phạt, mắng nhiếc ?
Chẳng những cứu vãn gì mà còn tổn hại mối quan hệ với phủ Trung Dũng Hầu, chi bằng cứ để phủ Trung Dũng Hầu nợ ông cái ân tình .
Cố đại nho dù trong lòng tức c.h.ế.t chăng nữa, cũng chỉ thể nuốt đắng cay mà chịu thiệt thòi .
Nhạc Khang quỳ hồi lâu thấy thầy động tĩnh gì, nhịn ngẩng đầu lên .
Ánh mắt Cố đại nho trầm tĩnh, sắc mặt nhạt nhẽo : "Đứng lên .
Ngã một bớt một dại, việc gì cũng Tam Tư mà hành động, đừng để khác tính kế nữa."
"Tiên sinh," Nhạc Khang đỏ bừng mặt, giận dữ : "Đều là do Thi Vĩ tính kế, chuyện tuyệt đối thể bỏ qua như ."
Đó là do ngươi đủ ngu!
Cố đại nho mặt cảm xúc phất tay : "Chuyện qua , cần tranh chấp khí tiết gì nữa.
Ngươi về , dạo ít ngoài thôi, đợi cơn sóng gió qua hãy đây thụ giáo."
Ông sợ dạo thấy sẽ tức đến hộc m.á.u.
Nhạc Khang chẳng gì, còn tưởng Cố đại nho xót , vì mà suy nghĩ, thế là mang vẻ mặt đầy cảm kích mà rời .
Phương thị thấy con trai bình an trở về thì thở phào nhẹ nhõm, nắm tay Ân Thiết hỏi han: "Thầy của con trách con ?"
"Tiên sinh chẳng những trách con mà còn an ủi con nữa," Nhạc Khang đầy vẻ cảm kích đáp: "Người bảo con việc cân nhắc nhiều hơn, đừng để kẻ khác tính kế nữa."
"Thế thì , Cố đại nho quả nhiên là minh lý," Phương thị yên tâm vỗ về tay con trai : "Chỉ là con chịu thiệt thòi lớn như , cũng thể cứ thế mà bỏ qua ."
Phương thị về phía Hoài Cẩn, mím môi : "Tướng công, tên Thi Vĩ thực sự quá đáng, lẽ nào cơn giận chúng chỉ nuốt trong?"
"Thế bà thế nào?" Hoài Cẩn bình thản : "Con trai bà lấy đề thi đổi lấy bữa cơm, thì đề thi đó là của .
Người xử trí thế nào là quyền của , bà lấy lý do gì mà can thiệp?"
" rõ ràng là đào hố tính kế con trai ông..."
"Phải, ai cũng điều đó, nhưng bà thì gì?" Hoài Cẩn dậy, phủi phủi vạt áo : "Đề thi là của , đưa cho bạn bè chép là lẽ thường tình.
Hiện giờ bộ đề lưu truyền rộng rãi, bao nhiêu đang nhớ ơn Thi Vĩ, bà thể gì ?"
đây là con trai ông mà!
Phương thị uất ức đến đỏ cả vành mắt, dù Thi Vĩ đúng lý đến thì cũng bắt nạt con trai ông đấy thôi.
vẻ mặt lạnh nhạt của trượng phu, những lời định của Phương thị chẳng thể thốt .
Hoài Cẩn vẫy tay gọi đứa con trai đang mím môi một bên: "Đi theo thư phòng, khảo hạch công khóa của con một chút."
Nhạc Khang ủ rũ lủi thủi theo cha.
Hoài Cẩn thấy tâm trạng , bèn : "Con cũng đừng tốn quá nhiều tâm tư những cuộc tranh đấu , đó đều là tiểu xảo tầm thường mà thôi.
Đợi đến khi con thi đỗ Cử nhân, thậm chí tiến xa hơn nữa, thì những mưu hèn kế bẩn chẳng đáng để nhắc tới."
Tâm trạng Nhạc Khang lên đôi chút, theo Hoài Cẩn thư phòng.
Công khóa của Nhạc Khang quả thực , thuộc hàng xuất sắc trong lứa tuổi đồng trang lứa, ở Cố gia càng là sự tồn tại tỏa sáng.
Hoài Cẩn đời đắc ý nhất hai việc: Một là ông đỗ Thám Hoa khi mới tuổi nhược quán, hai là sinh một đứa con trai cũng sách như .
Hoài Cẩn đang lúc đắc ý, ngoài thư phòng truyền đến tiếng Trường Thuận ngăn : "Lưu Quản Sự, Nhị lão gia đang khảo hạch công khóa của Tam thiếu gia..."
"Hầu gia việc gấp gặp Nhị lão gia và Tam thiếu gia, hiện đợi sẵn trong thư phòng ."
Hoài Cẩn thu nụ mặt, cha ông gặp ông !
Hoài Cẩn hít sâu một , dậy với Nhạc Khang: "Tổ phụ con gặp con, thu dọn một chút chúng thôi."
Cố Hầu Gia vốn là võ tướng, quanh toát khí thế chinh chiến, bàn giận tự uy.
Hoài Cẩn bước thư phòng cúi đầu sang một bên, còn vẻ khép nép hơn cả con trai Nhạc Khang.
Cố Hầu Gia cũng đang lật xem bộ đề thi .
Hiện giờ bộ đề truyền khắp Kinh Đô, thậm chí còn hiệu sách in ấn đóng mác danh hiệu Cố đại nho để bán, thế nên việc ông bộ đề là điều quá đỗi dễ dàng.
Sắc mặt Cố Hầu Gia khó coi, ông ném bộ đề mặt Hoài Cẩn, trầm giọng hỏi: "Ngươi vốn là Thám Hoa xuất , theo ý ngươi, bộ đề thế nào?"
Hoài Cẩn tự nhiên xem qua bộ đề từ sớm, bởi chẳng cần liền đáp: "Sát với kỳ Hương thí, đ.á.n.h đúng trọng điểm, là hạng thượng phẩm.
Đáng quý là cả bộ mười ba tờ đều như , thể thấy Cố đại nho vô cùng coi trọng Nhạc Khang."
Cố Hầu Gia tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng yên, hận thể đè đứa con trai mà đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Những lời của vị mạc liêu chiều nay hiện lên mồn một trong tâm trí ông: "...
Đề thi tuy bám sát kỳ thi Hương, nhưng Tam gia vốn thông minh linh lợi, tuổi đời còn nhỏ, thực sự cần sớm tiến hành huấn luyện kiểu .
Chỉ những hàn môn học t.ử nguồn lực mới cần loại đề thi để củng cố kiến thức.
Còn như Tam gia, tiền phương Hầu phủ chống lưng, trung gian thư viện Trường Phong giảng dạy, hậu phương Cố đại nho chỉ bảo, thể đem kiến thức dung hội quán thông, đúc kết kiến giải của riêng .
Có như , bất kể khoa cử đề thế nào, Tam gia cũng chẳng hề e ngại..."
Lời vị mạc liêu vốn dĩ uyển chuyển , những lời khó hơn còn nhiều vô kể.
Cố Nhạc Khang ba tuổi thuộc làu Tam Tự Kinh*, Thiên Tự Văn*, năm tuổi thơ, thể sự thông tuệ chẳng hề thua kém Cố Hoài Cẩn năm xưa.
"Ba mươi tuổi đỗ Minh Kinh vẫn còn là sớm", huống hồ Cố Nhạc Khang năm nay mới mười ba tuổi.
Trên con đường khoa cử, lứa tuổi vẫn chỉ là một đứa trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dau-nho-nuoi-tu-be-dao-ly-khap-thien-ha/chuong-99-nhin-thau.html.]
Việc Cố đại nho mầm non thúc lớn như thế , là dùng tiền đồ và cả cuộc đời của Cố Nhạc Khang để đổi lấy danh vọng cho bản .
Ngay cả mạc liêu còn bắt đầu hoài nghi năng lực và danh tiếng của Cố đại nho, chi đến một Cố Hầu Gia từng trải qua sinh t.ử, lịch duyệt phong phú như thế .
Lúc con trai , Cố Hầu Gia giận dữ vớ ngay chén bàn ném thẳng đầu Cố Hoài Cẩn, gầm lên: "Đồ ngu!
Lão t.ử sinh loại ngu xuẩn như ngươi cơ chứ!"
Chén sượt qua trán Cố Hoài Cẩn bay , lá và nước đổ ướt cả mặt lẫn đầu.
Cố Hoài Cẩn lộ vẻ vô cùng nhếch nhác cha .
Cố Hầu Gia cơn giận nguôi, chỉ thẳng mặt gã quát: "Quỳ xuống!"
Cố Hoài Cẩn nghiến răng, gã ngờ cha nể mặt gã đến thế ngay mặt con trai , gã "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, im lặng .
Cố Nhạc Khang rụt cổ một bên.
Tổ phụ dạy bảo cha, theo lý đương sự nên ở đây, dù cũng giữ cho cha đôi phần thể diện, nhưng tổ phụ lên tiếng, Cố Nhạc Khang cũng chẳng dám bước khỏi cửa.
Cố Hầu Gia hít một thật sâu, gạt con trai sang một bên về phía cháu nội, cơn giận mặt giảm đôi chút.
Ông vẫy tay gọi Cố Nhạc Khang: "Tiểu Tam, ngươi đây."
Cố Nhạc Khang nhích gần.
Cố Hầu Gia thở dài, chỉ đống đề thi đất hỏi: "Loại đề thi ngươi bắt đầu từ khi nào?"
Cố Nhạc Khang ngơ ngác đáp: "Vẫn luôn ạ, điều bộ là của năm ngoái."
Cố Hầu Gia cố nén cơn giận trong lòng, cố gắng ôn tồn : "Ta tổ mẫu ngươi bài vở của ngươi nặng, thường xuyên thắp đèn đến canh ba, chính là để những đề bài ?"
Cố Nhạc Khang gật đầu, bĩu môi : "Thầy một ngày đề sẽ lạ tay, thế nên ngày nào cũng giao bài tập cho con."
"Thầy ngươi giao nhiều bài tập như , liệu bài vở ở thư viện ngươi thành ?"
Nét mặt Cố Nhạc Khang dãn đôi chút, : "Bài vở ở thư viện khó, cũng nhiều ạ.
Trước đây chỉ mỗi kỳ nghỉ mười ngày mới giao một ít, vì năm là năm thi Hương nên năm nay bài vở ở thư viện mới bắt đầu nhiều lên một chút."
"Vậy ngươi quen ?"
"Cũng tạm ạ, chỉ điều một bài tập ở thư viện tốn thời gian.
Ví như dạy Cửu Chương Toán Thuật bảo bọn con đến chân núi Thanh Phong giúp Hộ Quốc Tự đo đạc ruộng mẫu, bài tập con mất nửa tháng mới xong."
"Vậy đồng môn của ngươi mất bao lâu thì thành?"
Cố Nhạc Khang khựng một chút mới nhỏ giọng đáp: "Có ba ngày xong, cũng cả tháng mới xong ạ."
"Thầy của ngươi từng giao cho ngươi loại bài tập như ?"
Cố Nhạc Khang ngây : "Khoa cử thi cái , thầy giao ạ?"
Môi Cố Hầu Gia run bần bật, đứa cháu nội non nớt vô tri mà thở dài thườn thượt.
Thầy, thầy, chính là truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc .
Nếu chỉ dạy những thứ trong khoa cử, Trung Dũng Hầu phủ của ông hà tất vứt bỏ thể diện để liên tông với , còn đưa bao nhiêu nguồn lực, chỉ để nhận cháu nội ông học trò?
Khoa cử đúng là quan trọng, nhưng trong lòng Cố Hầu Gia, nó tuyệt đối quan trọng đến mức đó.
Nghĩ đến lời mạc liêu rằng Cố đại nho danh bất hư truyền, Cố Hầu Gia hối hận đến xanh cả ruột.
Lại đứa con trai vẫn còn ngơ ngác, Cố Hầu Gia suýt nữa thì rơi nước mắt.
Ông rã rời hỏi: "Thầy ngươi sẽ xử lý chuyện thế nào ?"
"Ngài Z cần bận tâm, bảo con mấy ngày tới ít ngoài, đợi khi sóng gió qua là thôi ạ."
Cơn giận mặt Cố Hầu Gia càng đậm, mắt ông lóe lên hàn quang, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m : "Tốt, thật là một câu ' cần bận tâm' lắm!
Ngoài còn gì nữa?"
Cố Nhạc Khang nhận thấy gì đó , lý nhí: "Ngài Z bảo con thời gian tạm thời đừng đến trường..."
Cố Hầu Gia thể nhịn thêm nữa, "chát" một tiếng đập tay xuống bàn.
Ông Cố Hoài Cẩn bằng ánh mắt lạnh lẽo, hỏi dồn dập: "Ngươi thấy cách của Cố Tiêu thế nào?"
Cố Hoài Cẩn run rẩy, ngập ngừng đáp: "Hiện giờ bên ngoài lời đồn đang rộ lên, Nhạc Khang lánh mặt một chút cũng ..."
Cố Hầu Gia tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, hồi lâu mới nghiến răng nghiến lợi : "Nếu cái mặt ngươi giống hệt tổ mẫu ngươi, đều nghi ngờ ngươi cốt nhục của lão t.ử nữa.
Lão t.ử sinh loại ngu xuẩn như ngươi."
Sắc mặt Cố Hoài Cẩn trắng bệch.
Cố Hầu Gia chỉ mặt gã tiếp tục mắng: "Cái lão Cố Tiêu nếu thực sự vì cho t.ử của lão thì nên nhân lúc tết Trùng Cửu sắp tới mà đưa nó ngoài dạo một vòng, để thấy lão sủng ái đứa t.ử thế nào, hề bận tâm chuyện đề thi .
Lão sẽ cho thế gian , một bộ đề thi đổi lấy một bữa cơm chay, t.ử lão lỗ, sự chê của thế gian vô lý!"
"Bỏ mặc màng tới," Cố Hầu Gia nhếch mép giễu cợt: "Bỏ mặc chính là lão ngầm thừa nhận những lời bàn tán của thiên hạ lúc , lão cũng cảm thấy Nhạc Khang là đứa t.ử ngu xuẩn, phụ lòng sư ân!"
"Nếu lão tức giận mà đ.á.n.h Nhạc Khang một trận, thậm chí đ.á.n.h đến mức nó xuống nổi giường cũng , còn kính lão tâm dạy dỗ Nhạc Khang.
giờ như thế , bỏ mặc buông xuôi, đó là trách nhiệm của một thầy ?"
Cố Hầu Gia suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: "Nuôi mà dạy là của ngươi, nhưng dạy mà nghiêm chính là của thầy.
Vậy mà loại ngu xuẩn như ngươi còn thấy lão đối xử với con trai ngươi đủ đường?
Ngay cả với t.ử chân truyền mà còn tính toán như ..."
Cố Hầu Gia thở dài não nề: "Thế nhân lừa , hư danh hại mà!
Năm xưa nên tìm cái lão thầy cho Nhạc Khang mới !"
Cố Hoài Cẩn và Cố Nhạc Khang ngơ ngác Cố Hầu Gia, cả hai cha con đều nghệt mặt .