Cờ Dẫn Đường - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:43:39
Lượt xem: 1,341

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17

  

Lý Diệu sẵn trong xe, thấy liền vỗ ghế phụ.

 

“Ngồi cùng .”

 

lắc đầu: “Thôi, hai , sang xe .”

 

Lý Diệu thêm, gật đầu tiếp tục trò chuyện với đang bày hoa bên ngoài.

 

“Xếp cho , cẩn thận đừng để lệch!”

 

Người bày hoa lẩm bẩm gì đó. 

 

Lúc , Vương Hồng mặc bộ sườn xám đỏ bước tới, những bó hoa.

 

nhíu mày lo lắng: “Không phấn hoa chứ? Sao thấy thơm thế?”

 

Lý Diệu khẩy: “Hoa giả thì phấn. Dương Hân chọn hết đấy, cái nào cũng xem . Thơm là do xịt nước hoa thôi đúng là nhà quê.”

 

Vương Hồng vẻ thở phào, nhưng con trai trừng mắt, đưa tay đ.á.n.h nó một cái, giọng giấu nổi ý :

  

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

“Cái thằng , chuyện với kiểu gì đấy!”

 

Nói xong, bà ghé sát Lý Diệu thì thầm gì đó.

 

Chúng gần nên cũng rõ.

 

liếc họ một cái, lên chiếc xe buộc dải vải đỏ phía .

 

Giờ đón dâu còn sớm, mặt trời mọc, xung quanh tối đen.

 

Trong xe chỉ

 

mở điện thoại xem, ánh sáng yếu ớt hắt lên mặt.

 

Trên màn hình là định vị Dương Hân gửi, địa điểm hiển thị: Ga tàu thành phố H.

 

18

 

Lý Diệu cha Dương Hân mất sớm, cô xuất giá từ nhà cô ruột.

 

Đoàn xe cưới nối thành một hàng dài, rầm rộ chạy theo xe dẫn đầu.

 

Để khoe khoang, Lý Diệu lái chậm, khiến các xe phía cũng chậm theo, quãng đường vốn chỉ một giờ kéo dài thêm nửa tiếng.

 

Mặt trời dần mọc, soi sáng con đường còn chìm trong bóng tối.

 

Nhà cô của Dương Hân ở ngôi làng phía . Ngôi làng trông khá cũ kỹ, đường chỉ vài cụ già , khí hỷ sự.

 

Xe dẫn đầu dừng một căn nhà cấp bốn. 

 

Ngôi nhà im lìm, cánh cửa gỗ đỏ đóng c.h.ặ.t.

 

Lý Diệu xuống xe, đưa tay đẩy cửa nhưng mở .

 

Nó kiên nhẫn gõ cửa, gõ lâu vẫn chẳng ai mở. Những theo bắt đầu ồn ào, mặt Lý Diệu sầm , miệng c.h.ử.i rủa giơ chân đá mạnh mấy cái.

 

Cửa vẫn nhúc nhích.

 

Từ căn nhà bên cạnh, một cụ già run run bước .

 

“Cậu trai trẻ, các đến đón ai ?”

 

Lý Diệu liếc bà , lớn tiếng: “Đón Dương Hân! Đây chẳng nhà cô cô ? Định vị cô gửi là chỗ mà!”

 

“Dương Hân…” - Cụ già lặp , nhíu mày. “Cậu nhầm ? Ở đây ai tên như cả. Nhà dọn lâu mà?”

 

Nghe , sắc mặt Lý Diệu biến đổi, mặt đỏ bừng.

 

“Không thể nào! còn gặp cô của cô ! Cô thể lừa !”

 

gào lên, đá cửa dữ dội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dan-duong/chuong-5.html.]

“Cô còn đang m.a.n.g t.h.a.i con ! cần cô thì còn ai cần nữa! Cô thể lừa !”

 

Nghe những lời đó, vài bên cạnh , thì thầm:

 

“Bảo thắc mắc chịu lấy một kẻ cưỡng bức…”

 

“Giờ mới hiểu cưới gấp thế…”

 

“Biết cũng là do Lý Diệu gây … chuyện của lan khắp mấy làng .”

 

“Ra là thai…”

 

19

 

Một phù rể nhỏ giọng đề nghị:

 

“Anh Diệu, gọi thử cho chị dâu xem?”

 

Nghe , Lý Diệu rút chân , mở điện thoại gọi ngay.

 

Sau khi vài phút, nó đột nhiên đập mạnh điện thoại tường.

 

“Khốn kiếp! Con đàn bà c.h.ế.t tiệt chặn !”

 

Sắc mặt Lý Diệu càng khó coi, mỗi cú đá cửa mạnh hơn.

 

Cửa nhà đối diện mở , một đàn ông bước chỉ thẳng Lý Diệu mà mắng:

 

“Sáng sớm sống nữa ? Đá cái gì mà đá! Không nhà ai còn đá mãi !”

 

Mắng xong, bộ dạng Lý Diệu cùng đoàn xe buộc dải đỏ, lập tức hiểu chuyện.

 

“Ôi ôi, đón dâu mà cô dâu chạy mất ?” Hắn mỉa mai. “Vô văn hóa thế , bảo chẳng ai chịu lấy… Á!”

 

Chưa dứt lời, Lý Diệu tung một cú đ.ấ.m.

 

Hai mắt đỏ ngầu, cơ mặt căng cứng, nó túm cổ áo liên tiếp đ.ấ.m mặt.

 

“Tao *** mày! Mày nguyền rủa ai đấy hả? Nói vợ ai chạy? Hả?!”

 

Máu lập tức chảy từ mũi và miệng đàn ông. 

 

Một phù rể chạy tới kéo Lý Diệu cũng vạ lây.

 

Nghe động tĩnh, mấy đàn ông từ nhà đối diện cầm cuốc và chổi lao . Thấy cảnh tượng hỗn loạn và hàng xóm đầy m.á.u, họ hét lớn xông .

 

Tình hình lập tức vượt khỏi kiểm soát, những cuốn cũng tham gia ẩu đả.

 

một lúc thì điện thoại chợt reo.

 

Màn hình hiển thị: “Lý Hồng.”

 

20

 

Vừa bắt máy, giọng Vương Hồng vang lên. 

 

gấp gáp, gần như :

 

“Lý Dương, cháu thằng Diệu ? Bảo nó mau về cha nó ngã !”

 

“Có chuyện gì mợ?” giả vờ lo lắng, nhưng khóe môi kìm nụ .

 

“Ông kiểm tra mấy bông hoa , nhưng hiểu lên cơn hen. Mợ lục túi thì t.h.u.ố.c cũng hết sạch . Mặt ông tím tái cả , đừng đón dâu nữa, mau về !”

 

“Vậy mợ…” thật chậm, ngẩng lên đám đang đ.á.n.h , giả bộ khó xử. 

 

giờ thằng Diệu tiện !”

 

“Đừng quan tâm nó tiện , bảo nó lái xe về ngay! Không về thì cha nó c.h.ế.t mất! Mặt tím cả !”

 

Tiếng còi vang lên từ xa, đèn đỏ nhấp nháy ngày càng gần. Nhìn xe cảnh sát đang tới, khóe miệng càng nhếch cao.

 

“Hay thế nhé mợ,” gợi ý, “để cháu với một câu, còn gắng chút.”

 

Loading...