Những còn cần cùng , lẽ tự nhiên là sẽ tụ tập để sưởi ấm cho .
Thế nên đối với tình hình hiện tại ở điểm thanh niên tri thức, hai em họ thực sự rõ lắm.
Thấy hai đứa nhỏ vẫn thông suốt chuyện tình cảm, Lý Lan lập tức yên tâm hẳn, tùy tiện tìm lời dối cho qua chuyện.
Buổi tối khi Lục Ngân Ân và Thẩm Húc về phòng, cô mới với về chuyện .
"Em thấy ý của là bọn Cố Dương bây giờ kết hôn sinh con ."
Thẩm Húc gật đầu: "Cũng thường thôi mà, chúng nó giờ vẫn còn nhỏ. Vả sắp khôi phục kỳ thi đại học , hai đứa nó kiểu gì cũng học một cái đại học chứ? Nếu bây giờ kết hôn sinh con, đến lúc đó đều là gánh nặng cả."
Hơn nữa... Thẩm Húc cũng cảm thấy, tiền đề của việc kết hôn sinh con là hai chút tiếng chung.
Rõ ràng là, hai họ vốn là thanh niên tri thức từ Thủ đô tới, so với trong đại đội thì tiếng chung thể coi là . Trong tình huống , ai cân nhắc đến vấn đề đó chứ?
Trừ phi thực sự giống như những khác, chịu nổi cái khổ khi việc ngoài đồng thì mới khả năng đó.
giờ họ đều công việc , ai nghĩ đến những chuyện ?
Lục Ngân Ân gật đầu, cô cũng nghĩ như : "Em cũng thấy thế."
Nhìn dáng vẻ của vợ , Thẩm Húc đột nhiên nhận ... hai họ vẫn bàn bạc về chuyện tương lai.
Sau khi kỳ thi đại học khôi phục, liệu vợ tham gia ?
"Vợ ơi, hỏi em chuyện ."
Thẩm Húc và Lục Ngân Ân đều là kiểu chuyện là hỏi thẳng, bao giờ để mâu thuẫn vấn đề dồn nén trong lòng.
Lục Ngân Ân khẽ đáp, đưa ly nước tay cho , đó dựa đầu giường.
"Sau khi kỳ thi đại học khôi phục, em tham gia ?"
Thẩm Húc đột nhiên hỏi vấn đề khiến Lục Ngân Ân thấy lạ, nhưng cô suy nghĩ kỹ một chút...
Thực cô coi như từng học đại học một , nhưng lúc đó là vì thoát khỏi cô nhi viện, đổi cuộc đời nên học chuyên ngành thích.
Nếu thể...
"Chắc là em sẽ tham gia, em học một chuyên ngành về văn học."
Mấy truyện , Lục Ngân Ân cảm thấy khá vui vẻ, học hành bài bản để tiến xa hơn trong lĩnh vực .
Thẩm Húc "ừ" một tiếng: "Anh ủng hộ em. Đến lúc đó con cũng hơn một tuổi , dù là chúng gửi con nhà trẻ để ở nhà nhờ cha trông giúp đều vấn đề gì."
Sau khi khôi phục kỳ thi đại học, nhiều thanh niên tri thức đối mặt với một vấn đề: Một nửa và con cái ở nhà ?
Đặc biệt là những kết hôn với bản địa, lúc đó càng khó lựa chọn.
Thẩm Húc và Lục Ngân Ân gặp vấn đề phương diện . Đến lúc đó dù gửi con ở nhà họ Lục họ Cố thì đều giúp trông nom, thỏa.
Nếu bận công việc thì ban ngày gửi đến nhà trẻ, chiều ai rảnh thì đón là .
Nếu thực sự thì lúc đó thuê một bảo mẫu cũng chẳng ai nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-526.html.]
Thẩm Húc và Lục Ngân Ân thảo luận một hồi về vấn đề , đều cảm thấy việc Lục Ngân Ân học đại học là vấn đề gì lớn đối với họ.
"Đến lúc em học, sẽ tranh thủ lúc đó để định sự nghiệp. Chờ em nghiệp xong, chúng cùng chơi một chuyến thật thoải mái."
Họ kết hôn khá vội vàng, hiện tại cũng tiện.
Đợi đến khi tự do, Thẩm Húc đưa vợ khắp nơi tham quan đây đó.
Lục Ngân Ân khẽ đáp: "Đợi tới em khám t.h.a.i xong gửi đồ cho cha nhé. Lúc đó tiện thể báo kết quả cho họ luôn."
Thẩm Húc gật đầu: "Giờ những nơi chúng thể cũng nhiều hơn , tới nếu thể phía Tây Nam, sẽ cố gắng xem trực tiếp một chuyến ."
Thư gửi cho cha Lục bên đó họ đều thận trọng.
Dù cha Lục và cũng đang là đối tượng đưa cải tạo, vạn nhất kiểm tra thư từ, bên trong lời gì nên ... thời điểm hiện tại thì coi như xong đời.
Lục Ngân Ân hy vọng nhiều việc , nơi cách chỗ cha Lục quá xa, cứ lái xe như thì mất quá nhiều thời gian, dự là sẽ khai thác một tuyến vận tải xa đến thế.
Hai xong liền ngủ luôn. Ngày hôm vốn dĩ họ định xưởng mộc.
Kết quả là tính bằng trời tính, Thẩm Húc sáng sớm ngủ dậy Thẩm Xuân gọi , cũng là gì.
Mãi đến khi Lục Ngân Ân bắt đầu nấu cơm trưa, mới trở về.
"Sáng sớm thế?"
Thẩm Húc thấp giọng : "Sáng nay đại đội trưởng việc nhờ giúp, chiều còn qua đó nữa, chắc là xưởng mộc ."
Lục Ngân Ân thấy lạ, hôm nay là Chủ nhật, đại đội trưởng việc gì mà cần Thẩm Húc và giúp chứ?
Chương 456 Thẩm Húc theo dõi
Lục Ngân Ân nhỏ giọng hỏi: "Đại đội trưởng tìm các gì thế?"
Thẩm Húc giải thích một chút: "Vị lãnh đạo đây đưa điều tra , đại đội trưởng bảo và Thẩm Xuân một lên huyện, một lên công xã để xem tin tức mới nhất."
Hai họ bây giờ ít khi ở nhà, cơ bản là sẽ thu hút sự chú ý của khác.
"Vậy ?"
"Anh chắc chắn là công xã . Anh quen nhiều ở công xã, còn Thẩm Xuân đây chạy xe quen , lên công xã chắc chắn sẽ nhận ."
Lục Ngân Ân "ồ" một tiếng: "Đại đội trưởng vẽ chuyện thế? Người với chúng còn quan hệ gì nữa?"
Thẩm Húc giải thích: "Chuyện giờ ai mà , xem kẻ đó bảo lãnh cho . Nếu để bộ phận cũ thì đại đội chúng cũng chẳng yên ."
Thế nên đại đội trưởng mới lo lắng về chuyện như .
Họ lẽ động chủ nhiệm công xã, nhưng thỉnh thoảng xuống đại đội kiểm tra thì cũng đủ khiến chịu nổi .
"Trưa nay ăn mì hầm thôi, món nhanh. Anh ăn xong thì ngay , đừng lỡ việc của ."
Dù Thẩm Húc chỉ ở công xã nhưng cũng mang nhiệm vụ, cần ngóng tin tức nên chắc chắn là thể đồ gỗ .