Lần giao lưu học hỏi giữa giáo viên các đại đội chính là một cơ hội .
Sau khi kết thúc khóa học học kỳ , chủ nhiệm công xã mong đợi thấy thành tích của họ, đến lúc đó ông còn một ý tưởng khác...
Chương 442 Chiếu phim
Lục Ngân Ân còn kịp lên tiếng, Vương Linh và bác gái Thái bắt đầu tranh khen ngợi .
" mà! Đại đội mở lớp xóa mù chữ bao nhiêu năm nay, thế mà chỉ năm nay mới theo học mấy chữ, giờ còn cả tên nữa cơ đấy!"
"Con nhà đây ở trường tiểu học đại đội chẳng mấy chữ, thế mà học xong lớp xóa mù chữ xong mặt chữ hẳn lên. Ngân Ân , cháu giúp từ già đến trẻ nhỏ đều học hỏi kiến thức, đây chẳng là ý nghĩa của lớp xóa mù chữ nhà ?"
"..."
Đại đội trưởng chẳng hề ý định ngăn cản họ tiếp tục , thậm chí thỉnh thoảng còn bồi thêm một câu, khiến Lục Ngân Ân chút ngại ngùng.
"Cũng là nhờ ủng hộ công việc của cháu thôi ạ, vả lúc đó cháu nhận công việc thì chắc chắn hy vọng sẽ thật , và nếu phương án phổ biến rộng rãi thì chắc chắn sẽ giúp nhiều , nghĩ đến thôi cháu cũng thấy vui."
Khi những lời , mắt Lục Ngân Ân sáng lấp lánh, xem thực sự vui mừng.
Lần chỉ lãnh đạo công xã ghi nhớ cô, mà còn "ghi danh" chỗ lãnh đạo huyện nữa, ít nhất là ấn tượng nhất định về con cô, điều là đáng nể .
Vương Linh : "Đó cũng là nhờ phương pháp của em đúng trọng tâm, nếu chúng mở lớp xóa mù chữ bao nhiêu năm nay, chỉ năm nay hiệu quả thế ?"
Khen ngợi một hồi lâu, đại đội trưởng mới nhắc đến một việc chính.
"Tối mai chúng thể chiếu phim , lúc đó vặn buổi tối chiếu phim thì thời tiết cũng khá phù hợp. Chiếu phim xong là vụ xuân , chẳng còn thời gian thảnh thơi mà mấy việc nữa ."
Lục Ngân Ân khá bất ngờ, trong nhà hiện giờ đúng là việc gì, nếu khí náo nhiệt thế để xem cũng .
"Thế thì quá! Lần chiếu phim là hồi Tết cơ đấy!"
Thực suy nghĩ kỹ một chút là thể hiểu tại đại đội họ đột nhiên kế hoạch chiếu phim .
Dự là cũng liên quan ít nhiều đến việc chủ nhiệm công xã trung tâm quyền lực, chẳng qua những chuyện cần quá rõ ràng mà thôi.
"Tối mai chiếu phim thì em đoán trưa mai loa phát thanh sẽ thông báo chuyện thôi."
Lục Ngân Ân liếc đồng hồ, loa phát thanh chiều nay chắc chắn là kịp thông báo .
Đại đội trưởng gật đầu, ông cũng mấy để tâm chuyện , đại đội họ hiện giờ vẫn bắt đầu vụ xuân, đều đang bận rộn với mảnh đất tự lưu của , chắc chắn cơ bản đều ở nhà cả.
Thông báo sớm một ngày muộn một ngày cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Lục Ngân Ân chuyện với họ một lúc, nán thêm một lát mới dậy về nhà.
Cố Dương buổi chiều khi xử lý xong ga giường mới trụ sở đại đội, dự là tối nay về khá muộn.
Cố Nguyệt và Lục Ngân Ân bàn bạc một lát, định gói sủi cảo ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-510.html.]
Thời gian hẹ nhà họ trồng vẫn cắt, khéo hôm nay món sủi cảo nhân hẹ trứng, để dành cho Cố Dương, lúc về chỉ việc luộc sủi cảo là xong.
Kết quả là buổi tối Cố Dương về muộn đến thế.
"Sao về sớm , em cứ tưởng tối nay tăng ca chứ?" Cố Nguyệt cho sủi cảo nồi chuyện với trai.
Cố Dương giải thích một câu: "Cũng hẳn là sớm , mới đối soát xong điểm công hôm nay với họ, tổng thì ngày mai để tìm đối soát là ."
Nếu mà đối soát hết tổng điểm công mấy ngày nay thì chắc đến nửa đêm mới xong mất.
"Thế thì khéo, chúng thể ăn cùng ."
Sau khi luộc xong sủi cảo, Cố Dương mang sang cho cô và bố mỗi bên một bát, đó mới về ăn cơm.
"Đại đội tối mai chiếu phim đấy, chiều mai chúng ăn cơm sớm một chút, nếu là chỗ ." Lục Ngân Ân cho họ tin tức nội bộ .
Cố Nguyệt vui: "Thế thì quá, chiều mai chúng ăn cơm thật sớm."
Cố Dương thêm một câu: "Sáng mai thể muộn một chút, nên sáng mai cứ để ngủ nướng một bữa thật đẫy giấc ."
So với đây, Cố Dương thấy tiến bộ hơn nhiều, nhưng thời gian qua đúng là vất vả thật, cảm giác bao giờ ngủ ngon giấc.
Lục Ngân Ân bật : "Mai tất cả chúng đều ngủ nướng, vả hôm nay phơi chăn , ga giường sạch sẽ, chắc chắn là dễ ngủ."
Cố Nguyệt gật đầu lia lịa: "Chăn phơi xong đều một mùi hương của nắng, chắc chắn là ngủ thoải mái!"
Im lặng một lát, Lục Ngân Ân vẫn quyết định , cái gọi là mùi hương của nắng thực là mùi của xác bọ mạt...
Ăn cơm xong, Lục Ngân Ân và Cố Nguyệt bắt đầu trải giường, Cố Dương rửa bát dọn dẹp nhà bếp.
Buổi tối khi ai nấy vệ sinh cá nhân xong là về phòng ngủ.
Cố Nguyệt quả sai, chăn phơi qua ngủ quả thực thoải mái.
Sáng hôm lúc Lục Ngân Ân thức dậy, cô liếc đồng hồ, lúc mười giờ sáng .
Cô ngủ đến tận bây giờ mà cũng chẳng ai gọi.
Đợi cô sửa soạn xong ngoài, qua một lượt, bọn Cố Nguyệt cũng đều mới thức giấc.
"Hôm nay em công xã ? Chẳng hôm nay kéo hạt giống ?"
Lục Ngân Ân còn chút tò mò, hôm nay Cố Dương thong thả thế .
Cố Dương liền giải thích cho chị dâu: "Đã sắp xếp thời gian cho từng đại đội , như lúc chúng em đến trạm lương thực sẽ xung đột, chúng em xếp buổi chiều mới qua đó."
Hóa là , quả nhiên lúc nào cũng thể xem nhẹ trí tuệ của nhân dân lao động.
Ba ăn qua loa bữa sáng, Cố Dương vội vàng đến trụ sở đại đội, dự là lúc bắt đầu đến tìm đối soát điểm công .
Lục Ngân Ân và Cố Nguyệt ở nhà việc gì , mỗi chiếm một nửa chiếc bàn, sách của .