Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 470

Cập nhật lúc: 2026-01-06 06:40:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây e là một công trình hề nhỏ, đoạn thời gian hồi tưởng cho kỹ, sắp xếp thật cẩn thận gửi cho con gái.

 

"Bà đừng vội, tối nay hai chúng cùng suy nghĩ."

 

"Cũng đúng, xem xem chúng nó gửi những thứ gì qua đây ."

 

Đồ Lục Hành Chu chuẩn đương nhiên là những thứ mua ở đại lâu bách hóa, cơ bản là đồ hộp và sữa bột, còn mua cho họ một ít vải vóc, những đồ dùng sinh hoạt chi tiết hơn thì chuẩn .

 

Anh cũng cân nhắc nhiều đến thế.

 

Lục Ngân Ân chuẩn còn thiết thực hơn, Tết trong nhà thu hoạch bao nhiêu thịt, loại thành thịt hun khói, loại thịt khô, loại thành tương thịt, lúc đầy ắp cả bưu kiện lớn.

 

Khi mở , hai ông bà ngửi thấy mùi hương thơm phức thế .

 

" thấy món tương thịt của con gái, tối nay chúng nấu ít mì sợi nó gửi qua, lát nữa trực tiếp trộn mì mà ăn là ." Cha Lục chút thèm .

 

Mẹ Lục gật đầu: "Được thôi, như cũng tiện hơn, hai ngày nay chúng tranh thủ thời gian nghĩ cho kỹ mấy cái , sớm gửi cho con gái. Nói là hiện tại vẫn triệu chứng nghén, cũng lúc nào thì , chúng vẫn nên tranh thủ thời gian chút."

 

Cha Lục ừ một tiếng, bắt đầu giúp vợ thu dọn đống đồ .

 

Dọn dẹp một hồi thì phát hiện bức thư của Thẩm Húc, cha Lục cũng quen .

 

Trong thư của Thẩm Húc, kể bộ chuyện trong thời gian qua, Cố Lãng thể sẽ tới đại đội của họ, cha Lục còn thấy khá vui.

 

Nói cũng , đây hai tuy cùng một cơ quan, nhưng danh tiếng của cả hai đều qua nhiều.

 

Giờ đây hai vô tình kết thành thông gia, nghĩ thế nào cũng thấy thật thú vị.

 

"Ngày , ngày chúng sẽ gửi đống đồ ."

 

Cha Lục tính toán thời gian, ngày mai đổi cho con gái ít đặc sản ở đây, xong thư hồi đáp, chắc thời gian cũng vặn.

 

Mẹ Lục gật đầu, bắt đầu chuẩn nấu cơm.

 

Lục Ngân Ân vẫn phía bố nhận đồ của cô, tính toán thời gian thì bây giờ đợt đồ thứ hai cô gửi chắc cũng sắp tới nơi .

 

Mãi đến hôm nay Vương Linh với cô cô mới sực nhớ : "Ngân Ân, tối nay qua nhà cô nhé, mang sẵn mấy nguyên liệu theo , tối cô giúp điều chỉnh một chút, tranh thủ hai ngày nay chốt luôn món ăn."

 

Nghĩ đến tiệc mừng thọ của đại đội trưởng, Lục Ngân Ân sực nhớ thực sự quên chuyện với Thẩm Húc ...

 

Đại đội trưởng vẫn luôn đối xử với gia đình họ, tiệc mừng thọ của , dù nhận tiền mừng, thì món quà họ chuẩn cũng nên quý trọng hơn những khác một chút mới .

 

Đợi Thẩm Húc tối nay về cùng bàn bạc kỹ lưỡng.

 

Vả ... Lục Ngân Ân nghĩ món quà sinh nhật của Thẩm Húc trao sớm , đợi đến thứ Bảy sinh nhật , chắc chắn là sắp xếp một món khác.

 

Cô sớm nghĩ nên sắp xếp món quà gì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-470.html.]

 

Chương 409 Quà mừng thọ

 

Buổi tối, Thẩm Xuân và Vương Linh chỉ mang theo lương thực mà còn mang theo một túi rau xanh và nhiều gia vị, là tối nay ăn cơm ở nhà họ.

 

Vương Linh thậm chí sớm rửa sạch đống lòng mề , lúc mang qua lát nữa trực tiếp kho là xong.

 

Lục Ngân Ân buổi chiều tan học về xong, một lát Vương Linh đến .

 

Đợi nhóm Thẩm Húc về đến nơi mới phát hiện trong nhà tập trung đông đủ, lúc đang giúp nhặt rau.

 

Vương Linh là giấu chuyện, đợi họ liền kể cho họ chuyện thấy bọn Thẩm lão đầu hôm nay.

 

Thẩm Húc đối với chuyện thì mảy may ngạc nhiên: "Bây giờ chắc cũng là lúc họ lên đường , vả chuyện liên lụy cũng khá rộng, trường cấp ba huyện vẫn luôn theo sát chuyện mà, chắc chắn sớm đưa kết quả thôi."

 

Vả kẻ phạm tội nghiêm trọng nhất là Thẩm Hoa hiện tại đều đưa , những khác chẳng qua chỉ là thuận tay thôi, hôm nay đưa thì gì lạ ?

 

Thẩm Xuân nhỏ giọng : "Thời gian , hai chúng em bất kể là ở , thậm chí là ở trong đội vận tải của bọn em, đều thấy chuyện ."

 

Vương Linh chút há hốc mồm, ngờ chuyện nhiều đến thế.

 

"Đó là cái chắc . Học sinh trường cấp ba huyện cơ bản là học sinh từ các đại đội gửi lên, còn những học sinh vốn sống ở huyện thì họ ở nội trú, tối về ăn cơm trực tiếp với gia đình, chuyện chẳng cứ thế mà lan truyền ?"

 

Quan trọng là... chuyện của Thẩm Hoa là những chuyện nam nữ đó, vốn dĩ khá quan tâm , giờ truyền chuyện thì đương nhiên sẽ bàn tán xôn xao.

 

Vương Linh hai lên huyện cơ bản là thẳng tới Hội phụ nữ, xong công việc là ngay.

 

Hoàn quán triệt lời phát biểu của bố chồng cô, nán huyện quá lâu.

 

Thế nhưng nhóm Thẩm Xuân hiện giờ mỗi ngày đều qua huyện, ước chừng là nắm rõ tình hình hơn.

 

"Lan truyền ... đoán chắc sắp truyền tới chỗ chúng . Vả kết quả thì cơ bản các công xã đều bắt đầu lĩnh hội học tập, tránh tái phạm."

 

Nói xong, Vương Linh đều cảm thấy chút cạn lời.

 

Lục Ngân Ân : "Đây cũng là chuyện mà, tránh để chuyện khác học theo. Nói thật, cái chuyện của Thẩm Hoa , bao nhiêu kẻ đang nung nấu ý định dựa nhà vợ để thăng tiến vèo vèo ?"

 

Những khác cũng bật theo: "Thôi , cô qua đây xem hộ cái tỉ lệ pha chế ."

 

Đến tối lúc kho thịt, Lục Ngân Ân nhờ Cố Nguyệt giúp một tay, một bàn ăn thịnh soạn.

 

Cô còn đem nốt chút nước ngọt cuối cùng trong nhà, cùng với chỗ rượu trắng uống hết , mấy trẻ tuổi cùng ăn uống cũng vui vẻ.

 

Còn Lục Ngân Ân thì vẫn tiếp tục uống nước ngọt đồ hộp.

 

Vương Linh nhớ một việc: "Cuối tuần chúng bắt đầu xây nhà cho trường học , với học sinh trong trường ?"

 

Lục Ngân Ân bận đến mức quên khuấy mất: " quên bẵng mất chuyện , thế?"

Loading...