Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-01-06 06:38:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Linh đợi Lục Ngân Ân tới liền kéo cô lên xe bò của bác Thất Trần.

 

Thời gian , trừ khi thực sự việc, đại đội trưởng mới phê giấy giới thiệu lên huyện.

 

hôm nay xe bò khá vắng vẻ, chỉ hai bọn họ.

 

Bác Thất Trần thấy họ vững liền vung roi da, chiếc xe từ từ lăn bánh.

 

Lục Ngân Ân định, Vương Linh thấy hôm nay xe ngoài liền trực tiếp tin tức mới nhất của : "Trước đó chẳng Lý Ái Anh và góa phụ Tiền ầm lên một trận ? Kết quả là chuyện đó cứ thế mà qua , hôm nay nhà Lý Ái Anh xây tường, góa phụ Tiền thật sự qua giúp nấu cơm đấy."

 

"Hả...?"

 

Lục Ngân Ân chút chấn động, càng thêm khó hiểu: "Không chứ... chuyện ... thật giả thế?"

 

Thấy Lục Ngân Ân kinh ngạc như , Vương Linh cảm thấy đây mới là phản ứng của bình thường.

 

" cũng đây là giả, nhưng sự thật nó đúng là như đấy. Với ... nãy còn ghé qua nhà họ xem thử, với Lý Ái Anh rằng nhà bà giờ chỉ còn một đàn bà nuôi con, nếu chỗ nào khó khăn quá thì nhớ kịp thời báo với Hội phụ nữ."

 

Dù Thẩm lão Đại hiện tại phạm pháp gặp chuyện, nhưng đàn bà con trẻ rốt cuộc vẫn là vô tội.

 

Vương Linh rốt cuộc vẫn là mềm lòng và đầy sự cảm thông.

 

Lục Ngân Ân suy nghĩ kỹ , vẫn thấy hai đàn bà đúng là lợi hại thật, chút "bản lĩnh" đấy, Thẩm lão Đại...

 

Ánh mắt cũng độc đấy chứ.

 

"Hơn nữa... hai họ bây giờ còn nữa cơ." Vương Linh bổ sung thêm một câu.

 

Mãi một lúc , Lục Ngân Ân mới lặng lẽ cảm thán một câu: " thực sự thấy hai giỏi, ý coi thường chút nào , nhưng cái l.ồ.ng n.g.ự.c ..."

 

Thẩm lão Đại mà cải tạo xong trở về, chừng còn hưởng phúc tề nga chứ.

 

Hai , đều thấy gì đó "sai sai".

 

Sau khi đến huyện, Lục Ngân Ân và Vương Linh chia , họ dự định tự mua đồ của sẽ tới căng tin của đội vận tải đợi chồng về.

 

Lục Ngân Ân một tới đại lâu bách hóa, xem đồng hồ đeo tay.

 

thẳng lên tầng hai, nơi đó là những món đồ quý giá.

 

Có điều... chẳng lúc nãy Cố Dương nhét cho cô một nắm tiền và phiếu lớn như rốt cuộc là những thứ gì.

 

Tìm một góc khuất, Lục Ngân Ân đếm tiền mà sắp xếp đống phiếu cho thật gọn gàng.

 

Chỉ thể , nhà họ Cố đây hề thiếu tiền.

 

Chỉ riêng phiếu thôi cũng mua khối thứ .

 

Hơn nữa bên trong còn một phiếu sắp hết hạn, Lục Ngân Ân nghĩ thầm về nhà với một tiếng, dọn dẹp cho nhanh kẻo lãng phí.

 

Mấy thứ tìm khó khăn bao nhiêu.

 

Lục Ngân Ân lựa chọn hồi lâu, cuối cùng chọn một chiếc đồng hồ nam kiểu dáng tương tự chiếc tay , coi như tạm bợ dùng đồng hồ đôi .

 

Chương 403 Chuyện thành!

 

Phía Lục Ngân Ân chuyện đều khá suôn sẻ, phía Thẩm Húc càng suôn sẻ hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-463.html.]

 

Thẩm Xuân rõ tầm quan trọng của ngày hôm nay, từ sáng sớm cùng Thẩm Húc vội vã tới đội vận tải, đến nơi là lái xe ngay.

 

Hơn nữa một thời gian chạy xe, kỹ thuật lái của Thẩm Xuân tiến bộ trông thấy, hiện tại ở những đoạn đường dễ , tốc độ lái của cũng đuổi kịp Thẩm Húc.

 

Thẩm Húc Thẩm Xuân đang lo lắng điều gì, nhưng .

 

Lúc sự việc càng quan trọng, càng cấp bách thì khi thành công, trong đại đội sẽ càng cảm kích ơn nghĩa của .

 

Đối với gia đình họ mà , đây là chuyện trăm lợi mà một hại, tội gì lắm mồm rằng chuyện gần như an bài xong xuôi.

 

Sau khi đến thành phố, Thẩm Xuân thông thạo các quy trình nhận và giao hàng.

 

Hai thậm chí còn ăn trưa, Thẩm Xuân giục Thẩm Húc tìm chú của ngay.

 

Thẩm Húc luôn, tới còn mang theo một túi lớn đặc sản từ nhà, nào là hạt dẻ đổi đó, cả những thứ thu hoạch núi thời gian qua.

 

Dù ở chỗ họ mấy thứ khá phổ biến, nhưng ở thành phố lớn thế , chúng đều là của hiếm.

 

Vậy nên, mỗi tới Thẩm Húc đều mua đồ ở cửa hàng cung ứng nữa.

 

Khi đến nơi, chú Hứa vẫn giống như , đợi ngay tại cổng lớn của đại viện chính phủ.

 

"Đến thì đến thôi, còn mang quà cáp gì?" Tuy nhưng chú Hứa cũng nhịn mà khoe khoang với ông lão bảo vệ một trận.

 

"Đây là cháu trai của đồng đội , hiện đang việc ở đội vận tải huyện, nào tới cũng mang đặc sản cho , thật là một đứa trẻ hiếu thảo."

 

Sau khi khoe xong, chú Hứa mới dẫn Thẩm Húc về nhà.

 

"Thím cháu hôm nay , cứ ở nhà đợi cháu tới đấy. Mấy tới đều ăn bữa cơm t.ử tế, trưa nay nhất định ăn cơm mới ."

 

Chú Hứa mỗi Thẩm Húc lên thành phố đều về trong ngày, nhưng cũng chậm trễ gì một bữa cơm trưa chứ.

 

Ở đây ăn mà ngoài tốn tiền ăn, thế là .

 

Thẩm Húc cũng từ chối, cứ thế sảng khoái đồng ý ngay.

 

"Được ạ, tay nghề của thím, cháu mong chờ mãi đây."

 

Vừa tới sân nhà chú Hứa, thím Hứa thấy câu , bà mặt mày rạng rỡ đón khách nhà.

 

Sau khi về nhà, chú Hứa đưa đồ cho vợ dẫn Thẩm Húc thư phòng.

 

"Tình hình bên cháu hiện giờ thế nào ?"

 

Thẩm Húc liền thành thật kể đại khái chuyện của đại đội thời gian qua, cũng như vị lãnh đạo công xã mới lên ...

 

Chú Hứa cau mày, họ đều là những nhà cách mạng kỳ cựu, ghét nhất là phong cách việc như .

 

Vả một chút kinh nghiệm quản lý nào như thế mà cũng thể lãnh đạo công xã, thì chỉ đạo sản xuất cho các đại đội bên ? Đây chẳng càn ?

 

Thẩm Húc thấy sắc mặt của chú Hứa thì trong lòng chắc chắn phần nào.

 

"Chú chuyện , chú sẽ cho xác minh kỹ lưỡng."

 

Tiếp đó Thẩm Húc cũng rõ tình hình hiện tại: "Chỉ cần phía chú một lời hỏi thăm quá bộ, cháu sẽ cách đưa họ về bên phía cháu."

 

 

Loading...