Thấy Cố Dương sắp xếp thứ đấy, đại đội trưởng liền về trụ sở đại đội, tiếp tục ở đây trông chừng nữa. Trường tiểu học sắp khai giảng đến nơi , vẫn còn bao nhiêu là việc...
Chiều nay gọi Lục Nhân Nhân qua đây để họ cùng bàn bạc kỹ lưỡng một phen.
Còn Vương Linh thời gian qua cứ liên tục vận động từng nhà trong đại đội, cũng kết quả rốt cuộc thế nào, cái cũng hỏi cho rõ...
Nhẩm tính một hồi, đại đội sắp khai giảng, đúng là ít việc thật.
Chương 329 Chuẩn công bố tin vui mang thai
Đợi khi nhóm Thẩm Húc về thứ hai, chiếc xe mượn cũng đem trả. Đường Uyển đưa tiền gom góp đó cho họ, Thẩm Xuân liền lái xe đến trụ sở đại đội, để ngày mai khi họ thì tiện thể trả xe luôn.
Dù cũng cùng nhóm với Thẩm Húc, phỏng chừng cũng dùng chiếc xe nên vội trả ngay.
Lần Thẩm Húc đợi bọn Cố Dương mà trực tiếp về nhà luôn. Vợ nhỏ hiện giờ đang ở nhà một , vẫn nên về trông nom cô thì hơn.
"Mọi bận xong hết ?"
Thấy Thẩm Húc về, Lục Nhân Nhân theo bản năng liếc đồng hồ xem giờ.
"Ừ, chúng để mai trả xe là . Chỗ còn bọn Cố Dương và đám thanh niên tri thức tự giúp chắc là , cần hai đứa trông chừng tiếp ."
Thẩm Húc cầm lấy cốc nước uống một ngụm, trời một chút, hôm nay thời tiết khá .
Anh định đem hết ga trải giường và chăn mền trong nhà giặt, phơi ban ngày một hôm, buổi tối dùng l.ồ.ng sưởi hơ khô là .
Lục Nhân Nhân thì chiều theo ý , giờ những thứ đều là giặt cả.
"Vậy chắc đều Thẩm Xuân thi đỗ đội vận tải , đoán chừng đại đội chuẩn náo nhiệt lên cho xem."
Thẩm Húc đúng sai, thu dọn ga trải giường bảo: "Bọn Cố Nguyệt trưa nay lúc nào mới về . Em xem ăn gì, trưa nay để ."
Lục Nhân Nhân : "Anh cứ giặt quần áo , để em cho. Chỉ là hấp bánh bao thôi mà, em cũng ."
Cô chợt nhận đàn ông bây giờ cái gì cũng để cô động tay .
Thẩm Húc gì thêm, chỉ chuẩn bắt đầu giặt ga giường, xong sớm thì thể giúp vợ bánh bao.
Vừa mới bắt đầu giặt thì Vương Linh tới.
Thấy chị lộ rõ vẻ mệt mỏi, Lục Nhân Nhân vội vàng rót cho chị một bát nước đường đỏ.
Từ khi cô mang thai, đường đỏ trong nhà đúng là thiếu bao giờ.
"Chị về thế ? Sáng sớm mà trông mệt mỏi ."
Vương Linh uống vài ngụm, bấy giờ mới xua xua tay, nghỉ một lúc lâu mới mở miệng: "Đừng nhắc nữa... Chính là vì chuyện khai giảng đấy. Có mấy nhà đúng là quá trọng nam khinh nữ, điều kiện gia đình cũng kém, những nhà khó khăn hơn còn gửi con học, mà nhà họ nhất quyết ."
Lục Nhân Nhân tò mò là ai, Vương Linh chỉ về một hướng, cô liền lập tức hiểu ngay.
"Nhà họ điều kiện cũng khá mà, nỡ cho con gái học nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-376.html.]
"Gửi học thì tốn tiền, để ở nhà việc thì chẳng tiết kiệm ? Lại còn xuống ruộng việc, kiếm điểm công cho gia đình nữa chứ!"
Vương Linh đến đây cũng đầy bụng bực tức, nhưng dù cũng , cuối cùng họ cũng coi như đồng ý cho con học ...
"May mà kết quả , nếu thì bao ngày qua vất vả vì cái gì cơ chứ?!"
Lục Nhân Nhân rót cho chị một ly nước trắng: "Chị nghỉ ngơi chút , sáng sớm mà em thấy chị chạy đến vã cả mồ hôi ."
"Hazzz... Chỉ hy vọng khi học bọn trẻ đều chăm chỉ, trân trọng cơ hội . Thành tích thì tự nhiên bố chúng cũng nỡ đầu tư cho học tiếp thôi."
Công bằng vốn dĩ luôn là một mệnh đề giả, nhất là đối với nam và nữ.
"Không chuyện nữa, Thẩm Húc đúng là siêng năng thật đấy, bận việc ở đại đội về bắt đầu giặt quần áo ."
Lục Nhân Nhân đáp: "Ga giường mùa đông nặng lắm, chân tay em nhỏ xíu thế thực sự vắt nổi, chỉ đành để giặt thôi. Mà hôm nay Thẩm Xuân lái xe như thế, em đoán lúc cả đại đội đều cả ."
Nhắc đến chuyện , Vương Linh lập tức quẳng nỗi bực dọc lúc nãy đầu. Chồng chị thể thi đỗ đội vận tải, ăn lương nhà nước, dù thế nào nữa thì nhà Thẩm Húc cũng giúp đỡ nhiều.
"Chuyện vốn dĩ cũng chẳng giấu ... cũng may nhờ Thẩm Húc với chúng tin , thời gian qua xin nghỉ để luyện tập coi như cũng hiệu quả."
Còn về chuyện quà cáp lúc luyện xe, đó đều là lẽ thường tình.
Chỉ cần kết quả , Vương Linh cảm thấy những khoản đầu tư ban đầu chẳng đáng là bao.
"Cũng đúng."
Hai đang chuyện trong đại đội, Vương Linh định dậy về nhưng bỗng xuống , với Lục Nhân Nhân một tin: " bảo cô , hình như Thẩm Hoa cãi với nhà Thẩm Cả ."
Lục Nhân Nhân nhíu mày: "Sao chị ? Thời gian chẳng họ đều đang phụ giúp bên chỗ thanh niên tri thức ? Lấy thời gian mà cãi ."
Vương Linh hạ thấp giọng: " cũng là lúc vận động mấy hôm nay chị dâu Trần cho đấy. cãi lâu , lão già nhà họ Thẩm mặt quát dừng ."
Cũng tình hình hiện tại thế nào...
Kể từ khi Thẩm Húc ở riêng, còn đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Thẩm, trò của nhà đúng là xem mãi hết.
"Vậy em đoán chắc sắp kết quả thôi. Thẩm Hoa sắp khai giảng đến nơi , bây giờ Thẩm Cả bố phân chia tài sản nữa, cũng chỉ còn mấy ngày thôi."
Vương Linh bừng tỉnh đại ngộ: "Thảo nào lúc cãi ... mà , Thẩm Hoa bây giờ nếu tìm việc huyện thì về đại đội cũng chỉ nước xuống ruộng thôi. Với cái điệu bộ c.h.ế.t tiệt của , điểm công kiếm từ việc xuống ruộng chắc còn chẳng đủ nuôi miệng ..."
Đây cũng là sự thật mà trong đại đội đều thấy rõ.
Cho nên hiện tại dù lão già họ Thẩm chia gia sản nữa, cũng chẳng ai thấy lạ.
Hai chuyện nửa ngày, Vương Linh bấy giờ mới về.
Lục Nhân Nhân đợi chị , liếc đồng hồ thấy cũng hơn mười giờ, liền chuẩn nhân bánh bao, cứ hấp một xửng tính.
Thẩm Húc ở bên ngoài cũng chỉ loáng thoáng, đem ga giường giặt xong phơi lên trong sân, bấy giờ mới bếp giúp vợ nhỏ một tay.