Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 340
Cập nhật lúc: 2026-01-05 14:04:39
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50SV8KzQL2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiếm thấy khi Lục Hành Chu gật đầu tán thành. "Có chú trông nom, cháu đương nhiên là yên tâm ạ."
Thằng nhóc đến giờ vẫn còn khéo léo nịnh nọt một chút, chú Hứa rõ nhưng cũng chẳng gì. Con gái của bạn chiến đấu cũ, ngay mí mắt , bảo vệ thế nào cũng thừa.
"Cháu ăn cơm trưa xong là , chú thấy ý của Thẩm Húc cũng , ăn trưa xong là về luôn."
Thẩm Húc lúc mới từ ngoài về. Thím Hứa chiều nay họ nên dậy từ sớm, chạy bến xe buýt mua ít đồ. Về đến nhà là thím chui ngay bếp, chuẩn lương khô cho Lục Hành Chu ăn dọc đường.
"Vâng, cháu định trưa nay bắt xe về, chắc tầm tối là đến nhà." Thẩm Húc tự cũng chẳng hiểu nổi, đợt chạy xe đường dài vượt bao nhiêu dặm xa xôi thì . Thế mà hôm qua mệt đến mức đó, tối ngủ cứ trằn trọc mãi một hồi lâu mới .
Không cô vợ nhỏ rúc lòng , giữa mùa đông đại hàn cứ như thiếu vắng thứ gì đó, cảm thấy chẳng ấm áp chút nào. Thực tế thì, nhà trong đại viện chính phủ lò sưởi, ấm.
Chú Hứa trêu chọc vài câu, nhưng cũng phản đối. Thanh niên tầm tuổi phấn đấu cho sự nghiệp là điều dễ hiểu. Đâu ai rằng, Thẩm Húc vội vàng về như thực chất là vì... nhớ vợ.
Ăn xong bữa trưa, nhận lấy quà Tết chú Hứa tặng, Lục Hành Chu thêm một bọc lương khô tiễn sân ga tàu hỏa.
Thẩm Húc mượn cho Lục Hành Chu một bình nước nóng: "Anh cầm lấy uống dọc đường. Tết về Nhân Nhân vui lắm, sang năm nếu kỳ nghỉ thì về nhé."
Lục Hành Chu gật đầu. Nếu họ về thì cũng là trực chiến trong đơn vị, đúng là chẳng ý nghĩa gì. Ngày Tết thì vẫn nên đoàn viên một chút mới .
"Được , tiễn đến đây thôi, sắp đến giờ soát vé ga ."
Thẩm Húc đưa hết đồ đạc tay Lục Hành Chu: "Khi nào bên em tin tức mới sẽ thư cho . Có chuyện gì gấp em sẽ đ.á.n.h điện báo." Chỉ là đôi khi đ.á.n.h điện báo an cho lắm.
Lục Hành Chu "ừ" một tiếng, nhận đồ thẳng.
Đứng chôn chân tại chỗ một hồi lâu, Thẩm Húc mới khởi hành mua vé xe khách. Chú Hứa nhà họ giờ đông nên cho thêm bao nhiêu là đồ ăn thức uống. Hành lý của Thẩm Húc cũng thành một bọc to tướng, nhưng giờ xe khách hầu như ai cũng thế cả, ngày Tết thăm , ai mà chẳng mang theo chút đồ đạc?
... Thẩm Húc nhíu mày suy nghĩ, Tết Thẩm Thanh cũng về ? Hay là do bỏ lỡ mất ? Nghĩ mãi thông, Thẩm Húc quyết định về nhà sẽ hỏi , nếu thực sự bên cô chuyện gì thì giúp chút nào chút nấy.
Lục Nhân Nhân cũng đang nhẩm tính xem Thẩm Húc sắp về . "Anh trai chị chuyến tàu chiều nay, đưa lên xe xong chắc là cả các em cũng về đấy."
Cố Dương gật đầu: "Lúc ở nhà bảo thế, nhưng chú Hứa cho về ."
Lục Nhân Nhân phì , suýt thì quên mất chuyện . mà... sắp đến ngày Thẩm Húc hết phép , chắc sẽ nán thành phố quá lâu .
"Chắc là về thôi..." Cố Nguyệt cũng chút chắc chắn.
thừa nhận rằng, nhà lúc thiếu mất hai đúng là bớt ít sự náo nhiệt. Sau khi ăn trưa xong, Lục Nhân Nhân bắt đầu hầm canh: "Tối nay nếu cả về thì chị em ăn mì. Có câu 'Đi sủi cảo, về mì sợi', giờ chị hầm canh là ."
Cố Dương thịt một con gà rừng, hầm một nồi canh gà lớn. Hương thơm đậm đà lan tỏa khiến những ngang qua đều thèm đến phát điên.
Chương 298: Tin tức nhà họ Cố
Thực qua thời gian dài , ở đại đội Tiền Tiến đều nhà Thẩm Húc chỉ điều kiện , mà ngay cả lúc còn nợ nần họ cũng tuyệt đối để cái miệng chịu khổ.
Dịp Tết còn Thẩm Xuân kể, trai Lục Nhân Nhân tới trả hết nợ nần cho họ, bảo là coi như tiền hồi môn cho em gái. Thực đây chỉ là một cái cớ, Lục Nhân Nhân lo nhà quá gây chú ý nên mới tìm lý do . Chỉ cần tin truyền ngoài, nhà cô ăn gì dùng gì cũng sẽ nghĩ ngợi quá nhiều.
Huống hồ nhà họ bây giờ kiếm tiền thực sự nhiều. Cố Dương và Cố Nguyệt mỗi tháng còn trả tiền phòng cho họ, cộng thêm tiền ăn uống bình thường, thực sự là một khoản tiền nhỏ.
Cũng chính vì lý do đó mà ngày Tết Lục Nhân Nhân gì là nấy. Hôm nay nghĩ đến việc Thẩm Húc sắp về, cô liền thịt con gà rừng cuối cùng trong nhà, hầm cả một buổi chiều, lúc canh đang độ thơm ngon nhất.
Mấy tranh thủ trời nắng lên núi kiếm củi, đường xuống núi ngửi thấy mùi thơm từ xa. Chẳng cần đoán, ai cũng nó bay từ nhà nào.
Lúc Thẩm Húc về đến nơi, bọn Lục Nhân Nhân đang hơ vỏ chăn trong nhà. Tranh thủ trời nắng , Lục Nhân Nhân giặt sạch vỏ chăn Lục Hành Chu từng dùng, kết quả tuy nắng to nhưng nhiệt độ quá thấp nên vẫn khô hẳn. Trong lúc đợi Thẩm Húc, Lục Nhân Nhân mang để Cố Dương và Cố Nguyệt từ từ hơ cho khô.
Bản cô thì sắp xếp các bản thảo thời gian qua, nhẩm tính hôm nào rảnh sẽ lên huyện gửi bài. Sẵn tiện ký hợp đồng và gửi luôn mấy bài tản văn ngắn về chủ đề Tết Nguyên Đán mà cô tích lũy, nếu gửi ngay sẽ quá hạn, cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Thẩm Húc trở về đúng lúc . Trong nhà ấm áp như mùa xuân, ánh đèn sáng trưng, Lục Nhân Nhân cùng hai đứa em mỗi đều đang dốc lòng việc của , khí vô cùng hòa hợp.
"Nhân Nhân, về đây."
Khóe môi Lục Nhân Nhân nở một nụ : "Cố Dương, em mở cổng ."
Khi Cố Dương dẫn trai nhà, Lục Nhân Nhân cũng cất đồ từ phòng ngủ bước : "Cuối cùng cũng về , đùm đề bao lớn bao nhỏ thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-340.html.]
Thẩm Húc bất lực: "Đây đều là quà Tết chú Hứa cho, từ chối nên đành nhận lấy."
Lục Nhân Nhân nhớ sự tiếp đón nồng hậu của vợ chồng chú Hứa nên cũng gì thêm: "Anh tắm rửa bộ quần áo , để em cán mì. Cố Dương nhóm lửa, Nguyệt Nguyệt em dọn dẹp chỗ một chút."
Sau khi cả nhà thu dọn xong xuôi thì cơm cũng chín tới.
"Ăn lúc còn nóng , nước dùng em hầm cả buổi chiều đấy." Lục Nhân Nhân đưa bát đầu tiên cho Thẩm Húc. Không kiểu gì mà về trông mặt mày mệt mỏi thấy rõ.
"Ngon lắm." Thẩm Húc nếm một ngụm, hương vị đúng là tuyệt vời.
Nhà họ vốn quy tắc "ăn , ngủ lời", lúc ăn kể những chuyện xảy gần đây, những thấy thất lễ mà còn cảm thấy vô cùng ấm áp.
"Lần coi như nắm hòm hòm các mối quan hệ ở Thủ đô , đợi đợt tới chuyến Thủ đô, quan sát kỹ thêm nữa."
Còn chuyện đưa vợ Tây Nam thăm nhạc phụ nhạc mẫu, Thẩm Húc vẫn với cô, chủ yếu là vì chắc chắn lịch nghỉ phép sẽ thế nào.
Trong bàn ăn, chỉ Cố Dương là hứng thú với chủ đề nhất. Trong mỗi gia tộc đều những con em gánh vác gia đình như , họ tự hình thành một vòng tròn quan hệ riêng, về phương diện chỉ Cố Dương mới thể hỗ trợ Thẩm Húc.
Thẩm Húc ăn , đối chiếu với những gì Lục Hành Chu , cuối cùng cũng hiểu thêm vài phần về những mối quan hệ lắt léo .
Đợi họ xong, Lục Nhân Nhân mới nhắc đến chuyện nhà họ Thẩm: "Em thì chẳng quản chuyện bên đó, nhưng cứ cảm thấy Thẩm lão ngũ chuyện chắc chắn sẽ lợi dụng để gì đó. Quan trọng là gì với góa phụ Tiền."
Cách Thẩm lão ngũ lợi dụng chuyện , Lục Nhân Nhân cũng đoán , chẳng qua là dẫn bắt gian. như ... Thẩm lão đại quả báo là đáng đời, nhưng góa phụ Tiền... dù cô còn một đứa nhỏ nữa.
Thẩm Húc nhíu mày, rõ ràng ngờ chỉ vắng hai ngày mà đại đội chuyện náo nhiệt đến thế.
"Đợi sẽ hỏi xem Chủ nhiệm Chu sắp xếp thế nào. Anh thấy... nếu Thẩm Hoa tay, lẽ sẽ khi nhập học. Sau khi học, chắc chắn thời gian để bày bố chuyện ."
Lục Nhân Nhân gật đầu, đồng tình với nhận định của Thẩm Húc: "Vậy định thế nào...?"
Tuy đều chuyện nhà họ Thẩm chẳng còn liên quan gì đến , nhưng dù cũng dây dưa suốt hơn hai mươi năm, nếu thực sự chuyện, chắc chắn vẫn tìm đến họ.
Thẩm Húc đặt đũa xuống: "Đợi gặp Chủ nhiệm Chu mới với em ." Để xem thái độ của ông đối với Thẩm Hoa thế nào. Quan trọng là... Thẩm lão tam đột ngột bày trò , vợ chồng Lưu Quế Hoa đúng là đây họ nhầm .
Ăn xong, Thẩm Húc dọn dẹp đồ đạc mang về, những khác quây quần chuyện thêm một lát. Sau khi lau dọn nhà bếp sạch sẽ, ai nấy đều tắm rửa về phòng.
Có lẽ vì mỗi trong nhà đều là những cá thể độc lập giáo d.ụ.c, họ luôn dành cho gian riêng tư tuyệt đối. Mỗi tối khi ăn cơm xong về phòng, họ nhất thiết ngủ ngay mà sẽ tận hưởng thời gian riêng của chính . Lục Nhân Nhân và Thẩm Húc tuyệt đối tôn trọng quyền riêng tư của Cố Dương và Cố Nguyệt, phòng của hai em họ thường sẽ tùy tiện bước .
"Lần , chú Hứa chỉ bấy nhiêu thôi ?"
Lúc ăn cơm Thẩm Húc chắc chắn thật lòng, bộ dạng tâm sự nặng nề của , cô đoán chú Hứa hẳn điều gì đó nữa.
Nhấp một ngụm nước, Thẩm Húc ngờ vợ nhạy bén đến thế. Anh ngập ngừng một lát mới : "Chú Hứa bảo ... bên nhà họ Cố tin tức , nhưng chắc chắn, lúc nãy ăn cơm mới mặt em Cố Dương."
Hóa là ... Lục Nhân Nhân bấy giờ mới hiểu tại từ lúc về Thẩm Húc cứ cho cô cảm giác trong lòng đang chất chứa tâm sự.
"Vậy... là ở ?"
Thẩm Húc lắc đầu: "Mới đang ngóng thôi, vẫn tin chính xác. Vì liên quan đến phía Thủ đô nên tin tức lẽ sẽ nhanh ."
"Đừng lo lắng, đây là chuyện mà. Đã tin tức thì dò hỏi sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Thẩm Húc "ừ" một tiếng, kìm mà gục đầu lên đùi vợ. Hơi thở của tràn ngập hương thơm thanh khiết thoang thoảng cô, khiến tự chủ mà đắm chìm trong đó. Hóa những lúc mệt mỏi, cũng một nơi chốn bình yên để nương tựa thế ...
Chương 299: Chăm sóc
Lục Nhân Nhân từ tốn vuốt ve mái tóc còn vương chút ẩm của Thẩm Húc, cô chỉ lặng lẽ xoa đầu mà gì thêm. Thẩm Húc nhắm mắt mới dậy, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, điều chỉnh trạng thái của .
"Bây giờ... vẫn lo lắng, sợ thấy tin gì ..."
Thẩm Húc vốn luôn tưởng chỉ đang sống với ký ức của nguyên chủ, nhưng khi thấy tin tức , mới hiểu rằng tình cảm trong ký ức ảnh hưởng sâu sắc đến , và cũng đang sống cùng với những cảm xúc đó.
Lục Nhân Nhân cạnh Thẩm Húc, hai tay nhẹ nhàng nâng khuôn mặt lên: "Thẩm Húc, em . Chúng đừng bao giờ lo âu vì những chuyện xảy . Hơn nữa, những qua thời đại đó ai là kẻ tầm thường cả. Anh đại đội trưởng của chúng , chỉ ông là những đó đều thủ đoạn thế nào . Huống hồ cha của từng ở vị trí đó, công việc đó, niềm tin ông ."
Thẩm Húc khẽ "ừ" một tiếng, ôm chầm lấy cô vợ nhỏ.
Cuối cùng, cái ôm dần đổi khác, tất cả lo âu, an ủi, bất an và nỗi nhớ đều hòa quyện từng động tác, đêm nay đặc biệt mãnh liệt...