"Được ạ, chị dâu cứ sắp xếp , em với trai sẽ phụ trách thực hiện."
Thời gian ở nhà cả, khi ngày càng thiết với chị, tâm tính trẻ con của Cố Dương và Cố Nguyệt trở . Có lẽ vì luôn nhà lưng nên hai đứa việc gì cũng tự tin, phóng khoáng hơn nhiều.
Không còn dè dặt cẩn trọng như nữa, Thẩm Húc và Lục Nhân Nhân đều và thầm mừng trong lòng.
"Vậy đợi một lát, hai chị em mang chỗ vải mà em mang về ngâm nước cho co vải . Đợi về đo đạc kích thước xong, Tết chúng sẽ may xong rèm cửa. Dọn dẹp nhà cửa xong là thể treo lên luôn."
Lục Nhân Nhân ăn nốt phần bữa sáng để dành cho trò chuyện với Cố Nguyệt.
Vừa mới ngâm vải xong và phơi sân thì Vương Linh tới.
"Sao hôm nay chị dâu sang sớm thế ạ? Em cứ tưởng hôm nay chị bận rộn xử lý đống thịt rừng chứ?"
Vương Linh xua tay: "Chỗ đó sáng sớm Thẩm Xuân xử lý xong hết , phần còn bọn chị đem đông đá luôn để Tết đồ tươi mà ăn. Hôm nay chị sang là việc nhờ vả đây, tuần Thẩm Húc chẳng vẫn chạy xe lên huyện , chị nhờ chú xem giúp, nếu xe đạp thì ơn đặt giúp nhà chị một chiếc."
Lục Nhân Nhân nhận lời ngay: "Chuyện gì to tát ạ, lát về em một tiếng là . Có lẽ cũng giống như cái máy khâu , đặt cọc một khoản tiền, khi nào chốt em sẽ báo với chị."
"Được , cứ theo hai vợ chồng em. Thẩm Xuân hôm nay lái máy cày lên công xã , đó mới nhập một lô hạt giống mới về Tết. Sang năm vùng mấy loại giống mới lai tạo, bảo chúng trồng thử, ông bận bịu việc đó , nếu chắc chắn tự sang đây chuyện với Thẩm Húc."
Lục Nhân Nhân thì đăm chiêu, nếu đưa giống mới về trồng thử thì chắc chắn sẽ chính sách hỗ trợ kèm theo. Trong ký ức của cô, thời điểm bắt đầu nghiên cứu về lúa lai nhưng vẫn phổ biến rộng rãi.
"Vậy xem Tết họp hành thế nào ạ, em đoán giờ các lãnh đạo công xã cũng chẳng thời gian họp với các đội trưởng ."
Vương Linh gật đầu lia lịa: "Chứ còn gì nữa! Chỉ thông báo cho bọn chị một tiếng bảo lên kéo về luôn, đại đội nào cũng chỉ tiêu nhiệm vụ cả."
theo lệ năm, đại đội của họ lúc nào cũng là nơi nhận nhiệm vụ nặng nhất. Ai bảo điều kiện địa lý ở đây nhất chi?
Nói thêm vài câu Vương Linh về. Hôm nay hiếm hoi nắng nên nhà chị cũng đang bận rộn giặt giũ chăn màn, đang đun nước nóng chờ chị về giặt đây.
Vương Linh , Lục Nhân Nhân và Cố Nguyệt mới vài câu thì thấy ngoài cổng viện đang mở, Thẩm lão đại đến mời bác sĩ Cố. Không tình hình thằng bé Thẩm Tĩnh thế nào mà ngày nào cũng nhờ bác sĩ qua xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-290.html.]
Cố Nguyệt nhỏ giọng lầm bầm: "Cái nhà đó lạ thật đấy, nếu thực sự lo lắng thì chi bằng bỏ tiền đưa thẳng lên huyện mà khám, còn nếu lo thì ngày nào cũng tìm cô sang xem bệnh thế ."
Lục Nhân Nhân : "Cũng hẳn là lạ , chỉ là họ thấy cô là bác sĩ từ thủ đô về, y thuật giỏi mà rẻ, chắc chắn là kinh tế hơn lên huyện . Với ... trong lòng họ cũng hiểu rõ, lẽ đứa trẻ chỉ cảm cúm phát sốt thôi, nhưng trẻ con đề kháng kém, họ chỉ thấy yên tâm khi ngày nào cũng cô qua kiểm tra cho đến khi nó khỏi hẳn thôi."
Nghĩ kỹ , Cố Nguyệt cũng bật gật đầu: " thật ạ, cái nhà đúng là... thông minh ngốc."
Thực nếu nhanh khỏi thì dùng t.h.u.ố.c Tây vẫn nhanh hơn, cảm sốt gì đó cứ bệnh viện truyền dịch hoặc tiêm một mũi là . Có lẽ vẫn là tiếc tiền thôi, nhưng Cố Nguyệt liếc chị dâu một cái... Trước đây tiền của cả đều đưa hết cho nhà họ Thẩm, tính dù phân gia thì mỗi nhà cũng một khoản tiền lớn chứ, chẳng lẽ đến mức trả nổi tiền khám bệnh ?!
Không Cố Nguyệt đang nghĩ gì, Lục Nhân Nhân gọi cô bé lấy đống thịt rừng tối qua để trong kho để xử lý. Da thỏ chắc chắn là đồ , cộng thêm nữa chắc là đủ may một tấm t.h.ả.m lông thỏ cho giường của Cố Dương, ngủ mùa đông sẽ ấm hơn nhiều.
"Nguyệt Nguyệt, buổi tối các em ngủ lạnh ? Nếu lạnh thì bảo chị, chị bảo cả mua thêm hai cái túi sưởi nữa."
Cố Nguyệt lắc đầu: "Chị dâu yên tâm, lạnh ạ, chăn của bọn em dày dặn lắm."
Dù Cố Nguyệt nhưng Lục Nhân Nhân vẫn tự nhủ lát bảo Thẩm Húc mua thêm túi sưởi. Hai thực đều g.i.ế.c gà g.i.ế.c thỏ, chỉ là phân loại đồ đạc , đợi Thẩm Húc và Cố Dương về mới . Tối qua chỉ kịp chia phần cho hai nhà chứ kịp sơ chế kỹ càng.
Hôm nay họ bắt cá, lát về cùng xử lý một thể là .
"Chị dâu, trong nhà bây giờ vẫn còn muỗi ạ? Chị đằng cổ chị kìa...?" Cố Nguyệt dậy, thấy một vết đỏ nhỏ gáy chị dâu, trông giống như vết muỗi đốt nên thấy lạ và buột miệng hỏi một câu.
Lục Nhân Nhân: ... Mùa đông thì lấy muỗi chứ?
Chương 255: Thẩm Húc lên giường của cô!
Theo phản xạ, Lục Nhân Nhân sờ tay lên gáy, đó mới "ngộ" vết đỏ mà Cố Nguyệt là cái gì...
Cái lão Thẩm Húc , cậy mùa đông mặc nhiều áo nên cứ thế vô tư để dấu vết, như thể chứng minh điều gì đó . Mấy ngày nay sáng nào ngủ dậy, chỉ riêng những chỗ cô tự thấy nhiều lắm , gì đến chỗ Cố Nguyệt thấy nữa!
"À, gì ... chắc là chị va quệt đó, gãi nên nó mới thành thế ..."
Cố Nguyệt định thêm gì đó, nhưng thấy chị dâu vẻ lúng túng nên đành nuốt lời trong: "Vậy chị dâu nhớ bôi t.h.u.ố.c mỡ nhé, em bếp lấy thêm mấy cái chậu đây."