Nghe chồng , Vương Linh cũng khách sáo, dắt theo hai đứa nhỏ sang ngay.
Lục Ân Ân thấy Vương Linh thì khá vui mừng, những chuyện tiện với Thẩm Thanh, nhưng với Vương Linh thì hợp.
"Chị dâu, đây chị."
Từ khi mẻ than củi trong nhà đốt xong, nhà Thẩm Húc bao giờ thiếu than, trong phòng lúc nào cũng sưởi ấm sực.
"Nhà cô đúng là ấm áp thật, chả trách thằng Húc lấy nhiều than thế." Vương Linh bế mấy đứa nhỏ lên ghế, bảo chúng vây quanh lò để sưởi ấm.
Lục Ân Ân lấy một nắm kẹo cho hai đứa trẻ mới : "Em cực kỳ sợ lạnh, dặn Húc từ sớm là lấy thêm ít than, nếu buổi tối em chẳng ngủ nổi."
"Cô sưởi thế thì chỗ than trong nhà đủ ?"
"Anh Thẩm Húc bảo với Xuân ạ, nhờ đốt thêm một lò nữa cho bọn em, chắc là sẽ đủ thôi."
Chưa đến việc mỗi tuần Thẩm Húc đều thể đổi ít tiền và phiếu từ điểm giao dịch núi, chỉ riêng tiền lương của để nuôi hai ở thời đại là quá dư dả .
Hơn nữa, bản Lục Ân Ân cũng thu nhập. Sau dạy học, mỗi tháng ngoài điểm công thì cô còn mười mấy tệ, cộng thêm tiền nhuận b.út gửi bài, thu nhập của cô và Thẩm Húc ở thời đại đủ để sống sung túc.
"Thế thì ..." Vương Linh chuyển chủ đề, sang chuyện của ông cụ Thẩm: "Chuyện của bố chồng cô... cũng lạ thật đấy, tự nhiên ngất xỉu."
Lục Ân Ân cũng giả vờ vẻ mặt khó hiểu: "Chủ yếu là đó thấy cụ chỗ nào khỏe, nếu mà sớm thì khi tiệc mừng thọ tổ chức ..."
Liếc hai đứa trẻ, Vương Linh hạ thấp giọng: "Cô ... giờ trong đại đội đang đồn đại thế nào ?"
"Em giúp chị dâu cả dọn dẹp qua loa về thẳng đây luôn. Chị đấy, Thẩm Thanh dẫn con ở chỗ em nên em thời gian ngoài... Rốt cuộc thế nào, chị kể em với?!"
Vương Linh thì thầm: "Họ đều là... chẳng bố chồng cô ngất xỉu đúng lúc Thẩm lão ngũ đang chúc thọ ? Họ bảo là do cái của Thẩm lão ngũ 'khắc' bố chồng cô đấy!"
Lục Ân Ân: ...?
"Hả...? Không chứ, thế tại đây ?! Sao đột ngột xảy chuyện...?"
Là một Hội trưởng Hội phụ nữ, bình thường tuyên truyền khoa học, giờ chuyện mê tín dị đoan thế khiến Vương Linh cũng thấy ngại.
"Cô nghĩ mà xem, thời điểm đó chẳng quá trùng hợp ?! Tại đúng lúc Thẩm Hoa chúc thọ thì xảy chuyện? Bình thường chúng vẫn , chúc thọ thành tâm, nhận thọ chia sẻ phúc khí cho con cháu, cô chuyện của bố chồng cô mà xem... những chúc đó đều bình an vô sự cả đấy thôi."
Lục Ân Ân cảm thấy thế cũng... lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-205.html.]
mà... thời điểm đó là do Thẩm Húc chọn mà!
"Quan trọng là, tại đây khắc, mà cứ đúng lúc mừng thọ mới khắc... chuyện cũng thông lắm?" Lục Ân Ân giữ vững thiết lập nhân vật của , cô là học sinh trung học, học vấn cao nên thường sẽ phản đối mê tín dị đoan.
Vương Linh nhỏ: "Thế nhưng cô những chuyện xảy trong nhà họ Thẩm đây xem, chẳng đều do Thẩm Hoa mà ?"
Lục Ân Ân: ... Cái thì khiên cưỡng .
Chương 180: Lấy m.á.u
Chưa đại đội Tiền Tiến liệt danh sách " mang điềm gở", Thẩm Hoa khi đến thành phố mới phát hiện rằng...
Thẩm Húc hổ là tiền đồ nhất nhà họ Thẩm. Ngay cả khi lên thành phố, vẫn sắp xếp việc cực kỳ lớp lang, thỏa.
"Anh cả và lão ngũ cứ ở đây canh chừng, sẵn tiện trông chừng luôn. đưa chú ba nộp tiền . , đưa tiền cho con." Giọng Thẩm Húc điềm tĩnh, lời lạnh lùng dứt khoát lập tức trấn áp những còn .
Dù bà cụ Thẩm cam lòng đưa tiền giữ cho Thẩm Húc, nhưng trong tình cảnh , mấy đứa con khác đều chẳng vẻ gì là đáng tin cậy bằng Thẩm Húc. Bà đành giao tiền cho , cộng thêm 100 tệ của Thẩm Thanh đưa, hiện tại mỗi nhà đều đóng góp 100 tệ.
Tuy nhiên...
Thẩm Húc rõ ràng ngay từ đầu: "Lúc phân gia, con coi như là tay trắng. Lần bố khám bệnh, con lái xe đưa , tiền xăng cộ coi như là tấm lòng hiếu thảo của con trai. Trong nhà thực sự tiền, tin rằng cũng hiểu."
Bà cụ Thẩm định là "mày còn công việc cơ mà", nhưng ánh mắt bình thản, chút cảm xúc của Thẩm Húc, bà thốt nên lời.
Lúc phân gia đúng là như thật. Lần nếu Thẩm Húc thì e là giờ còn đến bệnh viện thành phố. Bà cụ Thẩm lau nước mắt: "Mẹ ... Bố còn đang chờ kiểm tra mà các vội vàng tính toán thiệt hơn thế , đúng là 'hiếu thảo' thật."
Thẩm Húc suýt nữa thì bật vì tức giận: "Con lo cho bố, nhưng đừng quên tiền trong tay lúc đầu là do ai gửi về. Lúc phân gia, con chẳng mang lấy một đồng nào cả."
Những khác lập tức im bặt như phích, ngay cả Thẩm lão tam lúc cũng lời nào.
Biết gì đây?! Những gì Thẩm Húc đều là sự thật. Cứ đại đội Tiền Tiến hỏi bất kỳ ai cũng điều đó. Lúc cãi vã khó coi như thế, Thẩm Húc chịu bỏ công sức là lắm .
Thẩm lão tam vội vàng giảng hòa: "Anh hai, chúng nộp tiền , bác sĩ thế nào."
Hai đến quầy thu phí, nộp tiền viện phí 3 ngày và tiền kiểm tra . Người cũng rõ, nếu cần phẫu thuật thì nộp thêm tiền riêng.
Sau khi thông báo chuyện cho nhà họ Thẩm, ai nấy đều im lặng. Hiện giờ xem , bệnh của ông cụ Thẩm đúng là một cái hố đáy... Nếu nghiêm trọng thế , liệu cần thiết chữa trị tiếp ?
Thẩm Húc thu hết những toan tính nhỏ nhặt đó mắt: " gọi điện về công xã báo bình an, nếu ở nhà lo lắng."
Lúc những khác cũng chẳng còn tâm trí mà để ý đến Thẩm Húc, ai nấy đều đang nhẩm tính xem tài sản trong nhà đủ để chữa bệnh cho ông cụ ... Lần mới chỉ nộp tiền kiểm tra và 3 ngày viện phí mà mất gần 100 tệ .