Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới TN70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-01-03 07:57:10
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cùng ngoài. Vì trời mưa nên trong đại đội mấy , đa phần đều ở nhà khâu vá, sửa sang đồ đạc.

"Anh lên văn phòng đội đây, xong việc sẽ qua nhà Xuân tìm em." Dặn dò vợ nhỏ một tiếng xong, Thẩm Húc cầm ô rời .

Lúc Lục Ân Ân nhà, Vương Linh đang khâu quần áo: "Đến , chị đoán ngay là giờ em sẽ tới mà."

Bác gái Thái hớn hở rót cho Lục Ân Ân một ly nước đường, cũng xuống một bên giúp gỡ len. Lần khi Lục Ân Ân mua len, Vương Linh cũng mua một cuộn định đan cho Thẩm Xuân một chiếc áo.

"Bác đừng bận rộn quá, cháu sang đây học chị dâu dùng máy khâu thôi ạ."

"Có ly nước thôi mà, dạo nhà bác ăn của các cháu bao nhiêu là thú rừng . , bác với Húc t.ử, Tết lên núi săn b.ắ.n, nó chứ?"

Lục Ân Ân giúp bác gái Thái cuốn len đáp: "Dạ ạ, đợi khi nghỉ phép là ."

"Đi , trong đội cứ hỏi bác mãi."

Nghĩ đến em trai em gái của Thẩm Húc... Lục Ân Ân để dấu vết mà chuyển chủ đề sang điểm thanh niên tri thức: "Lúc nãy ngang qua điểm tri thức, cháu thấy bên đó chẳng ai , mấy mới đến sắp xếp thỏa chị?"

Vương Linh thở dài: "Chưa em, giờ cứ ở tạm bợ thế thôi, đợi đội giao lợn lên xem đồng nào . Sau chắc chắn đến sẽ ngày càng đông, thì chỉ còn cách xây thêm thôi. Cha chồng chị hỏi mấy nhà nhưng chẳng ai cho tri thức ở cùng."

Lục Ân Ân giả vờ ngạc nhiên: "Chẳng bảo tri thức sẽ trả tiền phòng ạ? Thế mà cũng ai chịu ạ?"

Đại đội Tiền Tiến dù mức sống khá cao vì mấy năm nay mùa, ăn no mặc ấm, nhưng tiền mặt chia cuối năm thực tế chẳng bao nhiêu. Theo lý mà , cơ hội kiếm thêm thế ... đáng lẽ tranh chứ?

Bác gái Thái bĩu môi: "Cũng chịu chứ, nhưng bên điểm tri thức đàm phán xong. Có bảo mỗi tháng trả một tệ, trả ba tệ nhưng đòi nấu ăn riêng nọ... cãi qua cãi cuối cùng chính họ ở nữa."

"Thế thì chịu ." Lục Ân Ân thở dài. Người trong đội cho ở cùng là vì mong tri thức góp lương thực nấu chung, về lâu dài kiểu gì cũng hưởng chút lộc lá.

"Chị cũng chịu thôi, cứ để họ ở tạm , giờ tiền của đội ưu tiên để kéo dây điện." Vương Linh là cán bộ của đội nên nắm khá rõ các kế hoạch sắp tới.

"Bao giờ thì kéo ạ? Anh Húc sắp , em xong xuôi thứ lúc đó."

"Vốn định bắt đầu từ hôm nay đấy, nhưng chẳng đang mưa ? Đợi trời tạnh là bắt đầu ngay, kéo từ phía cuối làng chỗ nhà các em ngược lên đầu làng cho dễ . Kéo điện xong là em bắt đầu dạy xóa mù chữ đấy nhé."

"Thế thì quá, lúc đó buổi tối cũng học . Sẵn lúc Húc nhà, em ở nhà cũng việc để ." Lục Ân Ân giúp bác gái Thái cuốn xong đống len, bắt đầu trải xấp vải mua .

Vương Linh khâu xong áo cho con trai liền chạy giúp một tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-110.html.]

"Không vội, cuối năm vốn cũng ít việc. Mà mưa thế chắc núi nấm đấy, để tạnh mưa hái ít nấm tươi về ăn."

Lục Ân Ân tươi: "Hay quá, nhà em giờ chẳng rau gì. Sáng nay em ngâm giá đỗ, xong em mang sang cho chị một ít."

"Được thôi, mai mà vẫn mưa chị định ít đậu phụ, lúc đó mang qua cho em."

Sau khi hỏi kỹ đo của Thẩm Húc, Vương Linh bắt đầu dạy Lục Ân Ân cách cắt vải. Chủ yếu là vì áo bông nhồi bông bên trong nên Lục Ân Ân thạo cách trừ hao đo, nhờ Vương Linh hỗ trợ.

Vừa cắt vải, Vương Linh nhỏ giọng hỏi: "Năm nay cha chồng em mừng thọ 60 đấy. Hôm nọ chị gặp chồng em, bà bảo định tổ chức linh đình một trận. Em với Húc t.ử tính ? Dù giờ ở riêng nhưng lễ nghĩa thì vẫn đưa chứ."

Lục Ân Ân khẽ nhíu mày. Cô và Thẩm Húc nhớ gì về chuyện ... trong nhà đúng là sẵn vải. Trước đây khi định lập mộ gió cho Thẩm Húc, cô mua riêng một xấp vải đen, giờ dùng đến nữa mà để thì thấy xui xẻo, đem tặng lão già họ Thẩm thì đúng là "hợp cảnh hợp tình".

"Để em về bàn bạc với Húc ạ, quà cáp nặng nhẹ thế nào cũng khó tính toán."

Vương Linh gật đầu, đúng là ... Dù giờ Thẩm Húc đuổi khỏi nhà, nhưng nếu tặng quà thì dù đúng cũng thành sai trong mắt đời.

"Chị để em thôi, nhưng lúc đó chắc Húc t.ử nhỉ."

Lục Ân Ân hỏi kỹ thời gian, thấy còn hơn nửa tháng nữa: "Dạ đúng ... để xem lúc đó nghỉ phép ạ."

Cô thầm nghĩ, cái mốc thời gian giúp ích gì cho kế hoạch của Thẩm Húc .

Khi Thẩm Húc đến văn phòng đội, chỉ mỗi đại đội trưởng ở đó. Kế toán và bí thư chi bộ lên xã họp, hôm nay đồng nên chấm công cũng mặt.

"Sao giờ Húc t.ử lên đây?" Đại đội trưởng thấy đến thì ngạc nhiên.

"Cũng gì ạ, cháu sắp nên lên nhờ chú thủ tục chuyển quan hệ lương thực ."

Đại đội trưởng đặt tẩu t.h.u.ố.c xuống: "Được, để chú ngay cho cháu."

Thẩm Húc thong thả đợi một bên, đại đội trưởng giấy chứng nhận. Vô tình, liếc thấy tờ giấy giới thiệu của Thẩm lão thái. Sao bà lên huyện nữa ...

Nhìn theo ánh mắt của Thẩm Húc, đại đội trưởng : "Thằng Năm vẫn ở huyện, nghỉ mà cũng về. Mẹ cháu bảo lên đưa ít rau cho chị gái cháu, sẵn tiện thăm nó luôn, nên sáng sớm tìm chú xin giấy giới thiệu ."

"Dạ, cháu lo cho nó cũng là chuyện thường tình ạ."

Giọng Thẩm Húc lộ chút cảm xúc nào. Sau khi nhận giấy chứng nhận, xin phép về.

Cầm ô đường, Thẩm Húc cứ cảm thấy bỏ sót điều gì đó. Nhà họ Thẩm dạo tần suất lên huyện vẻ quá nhiều. Thẩm ngũ (Thẩm Hoa) nghỉ học mà nhà Thẩm Thanh ? Nếu thì nó thể ở một ?

Loading...