Còn căn nhà sát chân núi thì cứ thế dần bỏ hoang.
Tuy nhiên, Lục Nhân Nhân thấy nó vẻ khá hài lòng. Trước đây ở phủ Thượng thư, trong viện của nàng chỉ một tiểu nha chăm sóc, cần gì thì đến công trung mà đòi. Phủ Thượng thư để nàng thiếu ăn thiếu mặc, nhưng ngoài những thứ cơ bản đó thì chẳng còn gì khác. Hầu hết thời gian Lục Nhân Nhân đều lủi thủi một trong viện, sống như một vô hình trong phủ.
Giờ đây nàng đến với những năm 70, tuy vẫn chỉ một , nhưng điểm hơn so với thời cổ đại chính là nàng tự do. Dẫu cũng cần giấy giới thiệu, nhưng ít nàng thể đây đó, giống như chỉ thể quẩn quanh trong sân viện nhỏ bé...
Lục Nhân Nhân quan sát một vòng kỹ lưỡng, căn nhà trông vẫn còn khá , chẳng qua là lâu ngày ở nên hư hỏng nhiều. Nếu tu sửa hẳn hoi, ước chừng cũng tốn gần trăm đồng.
Sau khi xem xét qua cái sân, Lục Nhân Nhân nhà tìm chậu rửa mặt, chậm rãi múc lên một thùng nước từ giếng. Thật may là sợi dây thừng vẫn còn dùng , nếu tối nay nàng cũng chẳng ngủ nghê thế nào.
Tìm gian nhà chính, Lục Nhân Nhân lau chùi chiếc giường gỗ thật kỹ, hai chậu nước mới trông mới tạm . Trong lúc chờ giường khô, nàng lấy từ gian một chiếc chậu nhựa. May mà hồi nghiệp đại học nàng lười gửi đồ về nhà, nỡ vứt nên tống hết đồ dùng hàng ngày ở ký túc xá gian. Xem kìa, chẳng bây giờ dùng đến ? Lục Nhân Nhân thầm cảm thấy may mắn.
Lấy chiếc gương và khăn tay từ bộ hồi môn, Lục Nhân Nhân rửa mặt thật sạch. Tiếc là bồn tắm, nàng cũng còn sức để đun nước nên đành gác . Sau khi vệ sinh xong, nàng trải giường, một bộ đồ lót thoải mái đặt lưng xuống chìm giấc ngủ ngay lập tức.
Nàng thực sự quá mệt mỏi... một đêm mộng mị.
Tại một bệnh viện quân y ở vùng Tây Bắc, tình hình yên bình như , cả bệnh viện đều chấn động.
Khi Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Tiên Phong – Thẩm Húc đưa đến, vết thương quá nặng. Sau khi cấp cứu khẩn cấp, các vết thương thể từ từ hồi phục, nhưng điều tồi tệ là... c.h.ế.t não. Nói cách khác, Thẩm Húc hiện giờ là một thực vật, tỉnh phụ thuộc ý chí của chính .
Xảy chuyện lớn như , lãnh đạo lập tức báo tin về nhà Thẩm Húc, hy vọng gia đình đến thăm, còn thể mặt cuối... Kết quả là đợi suốt một tuần vẫn thấy nhà Thẩm Húc . Khi bệnh viện định liên lạc nữa thì Thẩm Húc bỗng ý thức.
khi tỉnh vài phút, rơi hôn mê. May mắn là khi bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng xác nhận tỉnh, chẳng qua do thời gian dài ăn uống, cộng thêm cơ thể quá yếu nên hôn mê là chuyện bình thường. Đợi khi tỉnh hẳn, tẩm bổ kỹ càng thì sẽ còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.
Tin tức truyền , ở quân khu Tây Bắc đều vui mừng khôn xiết. Lần nếu Thẩm Húc, e là cả Tiểu đoàn Tiên Phong tiêu diệt . Giờ đây từ lãnh đạo đến trẻ nhỏ đều "Diêm Vương thép" tỉnh . Những Thẩm Húc cứu mạng đều dặn dò nhà mua đồ bồi bổ, đợi tỉnh hẳn sẽ đến cảm ơn. Bệnh viện cũng xôn xao, đây là đầu tiên họ thấy một c.h.ế.t não mà vẫn thể tỉnh ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-dai-quy-nu-xuyen-toi-tn70-mang-theo-cua-hoi-mon-nuoi-con/chuong-11.html.]
Từ lúc Thẩm Húc ý thức buổi sáng đến khi tỉnh ngắn ngủi vài phút buổi chiều, cả bệnh viện và quân khu đều bàn tán sôi nổi.
Đêm về khuya, cả bệnh viện quân y chìm tĩnh lặng. Thẩm Húc mở mắt trong bóng tối, khẽ cử động. Giống như trong ký ức, chằng chịt vết thương với các mức độ khác nhưng đều xử lý , thậm chí còn ngửi thấy mùi m.á.u tanh nhàn nhạt.
đối với Thẩm Húc, điều thật tuyệt vời. Sự im lặng lúc là bình yên, còn sự im lặng trong thời mạt thế nghĩa là nguy hiểm.
, Thẩm Húc còn là "Thẩm Húc" nữa. Anh đến từ thời mạt thế, là đội trưởng một tiểu đội tại căn cứ Tây Bắc của Hoa Quốc. Khi ngoài tiếp nhận vật tư, đụng độ một toán xác sống. Để cứu thành viên trong đội, Thẩm Húc một tên Vua Xác Sống đ.á.n.h trọng thương. Nhận thấy thể rút lui, trong khoảnh khắc cấp bách, kích nổ quả b.o.m ...
Không ngờ tỉnh ở đây. Chưa kịp tìm hiểu tình hình cụ thể, cơ thể vì quá yếu mà ngất . Đến tỉnh thứ hai, Thẩm Húc tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.
Anh và nguyên chủ vài điểm khá tương đồng, nhưng hiện tại tiếp tục binh nghiệp nữa. Một là vì nguyên chủ thương quá nặng, e là thể chiến đấu ở tuyến đầu nữa. Hai là quá chán ngấy nhịp sống căng thẳng đó, sống chậm một chút để tận hưởng cuộc đời. Thẩm Húc hạ quyết tâm, đợi sức khỏe khá hơn sẽ đơn xin chuyển ngành. Nghĩ ngợi một hồi, Thẩm Húc cũng dần chìm giấc ngủ...
Vạn vật chìm thinh lặng, hai linh hồn khác cùng lúc giấc ngủ yên bình.
Chương 10: "Phú bà" Lục Nhân Nhân
Lục Nhân Nhân một giấc ngủ ngon, lẽ vì thương nên nàng ngủ sâu. Sáng hôm , đến khi Vương Linh sang gõ cửa, nàng mới đ.á.n.h thức.
"Chị Linh, thật phiền chị quá, sáng sớm mang cơm sang cho em." Sau khi thức dậy, Lục Nhân Nhân tìm một bộ quần áo cũ nhưng sạch sẽ khoác , cất gọn những đồ dùng lấy từ gian rương mới mở cửa.
Vương Linh để Lục Nhân Nhân động tay, một tay xách giỏ, một tay bưng bát cháo loãng, : "Hôm qua lúc phân gia em cũng đòi lương thực, chị mang bữa sáng sang cho đây. Lát nữa em lên trụ sở đại đội mà mua ít lương thực, dù em cũng ăn một , chắc tốn bao nhiêu tiền ."
Điều nhắc nhở Lục Nhân Nhân: "Vậy còn điểm công của em..."
"Em phân ở riêng, điểm công của em vẫn là của em, tính chung với nhà lão Thẩm nữa." điều Vương Linh là, với điểm công ít ỏi một ngày của Lục Nhân Nhân, nhà lão Thẩm chắc cũng chẳng thèm để mắt đến.