Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:55:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Dao gật gật đầu, nở một nụ rạng rỡ với .”

 

Cố Trình cũng .

 

Cố Trình chỉnh đốn quần áo, nghĩ đến cảnh sắc diễm lệ trong đêm, tâm trạng vui vẻ bước xuống lầu, vòng đại sảnh, thấy Lưu Thục Cầm.

 

Hai con một cái.

 

Cố Trình lạnh mặt xuống, thần sắc nhạt nhẽo, một câu cũng , về phía đám đằng , tiếp tục đàm luận bàn sa bàn.

 

—— Tuyệt đối thể để ruột vợ dùng ba câu đuổi .

 

Cần mặt mũi.

 

Lưu Thục Cầm thấy cái bộ dạng “lợn ch-ết sợ nước sôi" , bỗng chốc tức chỗ nào trút, bà hầm hầm chạy lên lầu, phát hiện Tần Dao vẫn đang sách sofa bên cửa sổ, bỗng chốc sinh một luồng thương xót.

 

Tần Dao nhận Lưu Thục Cầm đến, liên tục cắt ngang hai , mất hứng, lúc sách cũng nổi nữa.

 

Cô gập sách , ngoan ngoãn ở đó.

 

Lưu Thục Cầm xuống bên cạnh cô, nắm lấy tay cô, dịu dàng :

 

“Có ở một thì thấy lạ lẫm vô vị lắm , tiểu Trình đứa trẻ đó thật là, nhất định sẽ dạy bảo nó một trận."

 

Tần Dao:

 

“..."

 

Không, cô .

 

“Mẹ, con ở đây sách thấy ạ."

 

Lưu Thục Cầm xị mặt xuống:

 

“Con đừng đỡ cho nó, cưới một vợ như con, còn ở bên con nhiều hơn."

 

Tần Dao gì nữa, cô cảm thấy lúc cái gì nữa, đều là thêm dầu lửa.

 

Lưu Thục Cầm còn thêm gì đó nhưng vô tình thấy đôi môi của con dâu, nếu bà nhầm, dường như chút sưng.

 

Lưu Thục Cầm nhướng mày:

 

“..."

 

Nhận ánh mắt của Lưu Thục Cầm, nhớ chuyện lúc nãy, Tần Dao vô thức che lấy môi , chẳng lẽ để dấu vết ?

 

Lưu Thục Cầm lạnh lùng :

 

“Bên tai cũng kìa."

 

Bên tai cũng ?

 

Tần Dao vô thức che lấy tai , Lưu Thục Cầm thấy , lập tức thành tiếng, hai đứa là xuất đảng hoạt động ngầm ?

 

Nghe thấy tiếng của chồng, Tần Dao ôm cuốn sách trong lòng, còn sợ hãi, định từ bỏ trận địa , đến bên sách nữa.

 

“Dao Dao, nãy tiểu Trình đến gì với con?"

 

Tần Dao:

 

“Anh đưa con ngoài chơi, con xong cuốn sách , ngày mai , đó thì còn gì nữa ạ."

 

“...

 

À."

 

Lưu Thục Cầm như điều suy nghĩ đáp một tiếng, bà tự nuôi lớn con trai, còn thể tính cách của nó, nó là kiểu ngày mai là đợi đến ngày mai ?

 

Rõ ràng là mà.

 

Nó mà dễ chuyện như , chữ Lưu của bà ngược .

 

Con trai chắc hẳn vợ nhà đuổi xuống .

 

Lưu Thục Cầm mím môi, phụt, chút .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-van-thap-nien/chuong-96.html.]

 

Con cháu tự phúc của con cháu, giữa vợ chồng cũng cách chung sống riêng, bà đặt tay Tần Dao , vỗ vỗ mu bàn tay cô, “Sau nếu thực sự uất ức gì, cứ với , đừng nghẹn trong lòng."

 

Tần Dao gật gật đầu, ánh mắt dịu dàng từ ái của Lưu Thục Cầm khiến cô trong lòng hổ thẹn, cô sống thoải mái lắm, một chút cũng uất ức.

 

Thế là Tần Dao lí nhí :

 

“Vạn nhất là uất ức thì ạ?"

 

Lưu Thục Cầm:

 

“..."

 

Đứa con dâu , thực sự chút bản lĩnh , lẽ chị dâu cả cũng nên học tập cô.

 

“Vậy thì cứ để nó uất ức , đàn ông mà, vai lúc nào cũng nên gánh vác thêm một chút đồ vật."

 

Đồng chí tiểu Tần rơi nước mắt cá sấu đại diện cho sự đồng cảm.

 

Chương 50 Chương thứ hai

 

Tần Dao vươn vai một cái, cô ngoài cửa sổ, tuyết ngừng , trời đất một màu trắng xóa, hà một , mắt đều là sương trắng, lạnh quá mất.

 

Cô rụt tay , nghĩ thầm thể ở nhà sách, ngày mai chơi đây?

 

Đi ngoài trượt băng ?

 

Ở nhà đôi giày trượt băng cũ của cô, một bộ trang trượt băng tốn tận bốn mươi lăm đồng, khá đắt, nhưng trẻ con đều sẽ đòi một bộ, cho dù là đồ cũ, luôn đủ loại cách thức.

 

Nghĩ đến việc thể sẽ ngã đau m-ông, cô nữa.

 

Hay là dạo vườn bách thú?

 

Cho dù là đón năm mới , trai cô cũng mỗi ngày, con đón năm mới, gấu trúc nhỏ thể để bỏ đói, cô vườn bách thú ngày đông cũng một hương vị riêng, nhiều động vật nhỏ đều là phát cuồng vì tuyết, cũng thích chơi tuyết như trẻ con .

 

“Thím nhỏ ơi."

 

Đang lúc Tần Dao xuất thần, một cô bé chừng bảy tám tuổi tết tóc đuôi ngựa, đầu đeo bờm bên cạnh cô, giọng cô bé lanh lảnh, giống như viên bi ném ngoài, lúc chuyện thì lắc đầu quầy quậy, một đôi mắt to tròn xoe cô.

 

“Miểu Miểu."

 

Tần Dao , cô cô bé là con gái cả của Cố Trình, lúc chính là đại cháu gái của cô Cố Miểu Miểu.

 

Đứa trẻ ngày thường tinh ranh, dỗ dành cho cụ nội vui vẻ thôi, mồm mép lanh lợi, tuổi còn nhỏ dáng vẻ của một lớn nhỏ.

 

“Thím nhỏ ơi, cùng ngoài chơi ạ?

 

Cháu cùng các bạn trong viện đ-ánh trận giả ném tuyết, thím cũng xem ."

 

Nói xong, Cố Miểu Miểu nắm lấy tay Tần Dao, kéo cô định ngoài.

 

Tần Dao theo cô bé, tùy ý kiểm tra độ hảo cảm một chút.

 

【 Độ hảo cảm của cô bé đối với bạn -20 (Cô bé ghét bạn) 】

 

Tần Dao vốn dĩ còn chút buồn ngủ, lúc tỉnh táo , cô về phía học sinh tiểu học non nớt mắt, lông mày tú khí, nhưng vẫn trổ mã hết, chút thô thô, đủ tinh tế, thể nền tảng , đôi mắt thần, lúc lên sạch sẽ.

 

Thấy Tần Dao , tiểu học sinh Cố Miểu Miểu nở một nụ ngọt ngào kiểu học sinh tiểu học.

 

Tần Dao:

 

“..."

 

Cô đang nghĩ, họ Cố trời sinh là diễn viên ?

 

Ghét cô, còn kéo cô ngoài ném tuyết.

 

“Miểu Miểu, trò ném tuyết của các cháu chơi thế nào?"

 

Cố Miểu Miểu kéo ống tay áo cô, chạy lạch bạch ngoài, “Thím nhỏ ơi, thím ngoài là ngay ạ."

 

Để bảo đảm bình an, khi khỏi cửa Tần Dao sử dụng kỹ năng “May mắn", cô mới đứa trẻ nghịch ngợm gài bẫy.

 

Cố Miểu Miểu đưa cô đến một công trường thi công, vẫn thành, tuyết rơi dày, lúc liền trở thành thiên đường trò chơi của lũ trẻ, trong đại viện, đến mấy chục đứa trẻ trạc tuổi Cố Miểu Miểu.

 

 

Loading...