Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:32:30
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiền đề là đơn vị tiếp nhận.”
Chỉ cần đơn vị tiếp nhận, nhiều việc sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.
Trên các cột điện gần bưu điện và nhà ga trong thành phố, dán đầy các quảng cáo tuyên truyền trao đổi vị trí công việc và trao đổi nhà cửa, mỗi một củ cải một cái hố, công việc, hoặc là thừa kế từ trưởng bối trong nhà; hoặc là đề cử học đại học, quốc gia phân phối công việc; hoặc là gia đình bỏ tiền mua công việc...
Nói mua công việc thì dễ, mới khó, nếu trường hợp bất đắc dĩ, ai nhường công việc, vì phần lớn là trao đổi vị trí công việc.
Giống như Tần Dao, vốn dĩ công việc, bây giờ tìm một công việc khó, ở thủ đô càng khó khăn hơn, ở đảo thì còn đỡ, xem cơ duyên thôi.
Đang trò chuyện với Trần Bảo Trân, Tần Dao cúi đầu thời gian, cô thầm nghĩ sắp tới , sắp đến hai mươi bốn giờ .
Cái gọi là quà tặng độ hảo cảm là gì ?
“Đing ——”
【Nhận kỹ năng “Nhìn xuyên thấu” trong một giờ.】
Tần Dao thẳng dậy, đôi mắt xinh mở to đầy kinh ngạc, cô xuyên tiểu thuyết niên đại, cô cứ ngỡ phần thưởng độ hảo cảm sẽ là “gạo mì lương dầu”, hoặc là những thứ như mì ăn liền, xúc xích.
Kết quả phần thưởng là kỹ năng.
Tần Dao chọn sử dụng kỹ năng “Nhìn xuyên thấu”, thứ mắt bắt đầu đổi, giống như đang mang theo tia X , cô thể rõ thứ lòng đất một mét.
Cô thấy rễ cỏ quấn quýt trong đất, những con giun đang vặn vẹo... cảm giác , giống như đôi mắt biến thành kính hiển vi , quá chi tiết khiến cô nhịn thấy buồn nôn.
Tần Dao thu hồi tầm mắt mặt đất, theo bản năng ngẩng đầu, bóng dáng Trần Bảo Trân xuất hiện mặt cô, cô hét lên một tiếng:
“Á!”
“Dao Dao, thế?”
Thấy hết cả .
Kỹ năng xuyên thấu đúng là... kỹ còn thể xuyên thấy xương cốt và lục phủ ngũ tạng của c-ơ th-ể con .
Sức công kích quá lớn, Tần Dao lập tức tắt kỹ năng xuyên thấu .
Kỹ năng chỉ hiệu lực trong một giờ, nhất nên để dành sử dụng lúc cần thiết.
Kỹ năng “Nhìn xuyên thấu” hữu dụng, dùng để “đổ thạch” lên bàn bài đều là thần kỹ bách chiến bách thắng.
Đặt ở thập niên bảy mươi, dùng trong y học còn hơn cả chụp X-quang.
Chỉ điều hiệu lực chỉ một giờ, thể tùy tiện dùng bừa bãi, Tần Dao còn tích lũy đủ hai mươi bốn giờ sẽ nhận phần thưởng gì.
Lúc Tần Dao mới phát hiện, hệ thống độ hảo cảm cô mang theo quá hữu dụng , chẳng cần gì cả, chỉ cần ở bên cạnh độ hảo cảm với cô đủ cao là thể nhận lợi ích.
“Trân Trân, ở bên cạnh !”
Tần Dao chủ động nắm tay Trần Bảo Trân.
Trần Bảo Trân vén tóc tai, liếc Tần Dao một cái đầy phong tình vạn chủng, cao quý chín chắn :
“Dao Dao, giữ lời đấy nhé.”
Hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-van-thap-nien/chuong-17.html.]
Họ ghế uống một lúc, hai chị em tụ một chỗ, đùa nghịch, việc gì cũng thấy hăng hái.
Những gì cần dọn dẹp đều xong xuôi, Trần Bảo Trân quyết định đem vỏ chăn ga giường và chăn lông giặt sạch một lượt, đúng lúc Tần Dao ở đây, hai thể cùng vắt khô.
Phơi nắng đơn giản một chút, thổi gió, buổi tối là thể thu .
“Mình đếm một hai ba, chúng cùng dùng sức nhé.”
“Một, hai, ba!”
Mỗi cầm một đầu vỏ chăn, lượt dùng sức về các hướng khác , nước ép nhỏ tí tách chậu nhôm màu bạc.
Đem ga giường phơi trong sân, tất cả đều giặt phơi xong, Tần Dao thở phào nhẹ nhõm, giây tiếp theo, đột nhiên hắt đầy nước mặt.
Trần Bảo Trân gập chân xổm bên chậu nhôm, vẻ mặt xa hắt nước cô, thấy cô hắt đầy mặt, lập tức lộ vẻ đắc ý khi việc thành công.
“Cậu quá mất, trẻ con thế!”
Tần Dao chống tay cạnh chậu nhôm, đưa tay trong chậu, hắt nước về phía Trần Bảo Trân đối diện.
“A a a!”
Hai giống như trẻ con, hắt nước đối phương.
Bạch Thu Linh và Điền Thục Vân ở trong nhà thấy tiếng đùa vui vẻ của các cô gái trẻ sát vách.
Điền Thục Vân bĩu môi, Bạch Thu Linh thì cảm thấy lạ, Trần Bảo Trân đây luôn giữ vẻ mặt kiêu ngạo đối với bất kỳ ai, mà giờ cũng thể phát tiếng hoạt bát như thế .
“Không chơi nữa, chơi nữa, ướt , ướt hết .”
“Ghét thế, phiền ch-ết !”
Tần Dao mắng, những sợi tóc ướt bết má, quần áo cũng ướt đẫm, dính chẳng dễ chịu chút nào, cô dậy định trong, nhưng đột nhiên thấy hai bóng đang ngoài cổng sân.
Hai mặc quân phục trắng tinh, ngôi đỏ mũ lấp lánh tỏa sáng.
“Bảo, Bảo Trân ——” Cao Kiến Quốc ngây vợ là Trần Bảo Trân trông như con gà nát r-ượu, nên Trần Bảo Trân ở nhà lười biếng đến thì ngoài vẫn luôn chú trọng hình tượng, luôn xuất hiện mặt với hình ảnh thiên nga trắng khí chất cao sang.
Người đàn ông mặc quân phục bên cạnh thì chăm chú cô gái trẻ tết hai b.í.m tóc nhưng quấn đơn giản gáy, làn da cô trắng nõn như sứ, đôi môi đỏ mọng như đào, cô nghiêng đầu, má còn vương những giọt nước, nụ đặc biệt xinh , giọng ngọt mềm.
—— Chẳng chính là cô nàng b-éo mập gục đầu vai ngủ gà ngủ gật trong mơ .
Trong đầu trăm chuyển nghìn hồi, ngay lập tức nảy vô suy đoán, khuôn mặt Cố Trình lạnh lùng hẳn xuống, sát khí quanh tỏa tứ phía.
Anh nhận chơi xỏ .
Tần Dao là bạn của Trần Bảo Trân, Trần Bảo Trân từng xem mắt với , e là cô sớm nhận , phận của , bên cạnh thầm đeo mặt nạ giả tạo mà thèm vạch trần.
“Trân Trân.”
Tần Dao về phía Cao Kiến Quốc, đoán đây chính là chồng của Trần Bảo Trân, cũng chính là rể của cô, Trần Bảo Trân lớn hơn cô một tuổi rưỡi.
Cao Kiến Quốc sở hữu khuôn mặt chữ điền, trông ngũ quan đoan chính, một vẻ chính khí sáng sủa, là trai cỡ nào nhưng là diện mạo chính trực, khiến cảm thấy thoải mái.
Cũng chả trách Trần Bảo Trân để mắt tới .
Mà đàn ông bên cạnh , dáng thẳng tắp như tùng, đường nét cằm vành mũ rõ ràng sắc sảo, khí chất lạnh lùng sắc bén, ánh mắt lạnh, mang cho cảm giác cứng rắn sát phạt dễ chọc .