Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:32:29
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được.”
Cũng chuyện gì lớn, Cao Kiến Quốc một miệng đồng ý, :
“Cố đội, tối nay nếu thời gian, đến nhà dùng bữa.”
Lời , Cao Kiến Quốc nhận thấy lắm, hôm nay gặp Cố Trình, giúp một việc, cơ hội hiếm , nhưng mới cãi với vợ là Trần Bảo Trân xong, bạn của Trần Bảo Trân hai ngày nay tới, giờ mời Cố Trình qua đó, thật sự tiện.
Cao Kiến Quốc cảm thấy da đầu tê dại.
cũng may, Cố Trình thẳng thừng từ chối.
Cao Kiến Quốc thở phào nhẹ nhõm, đó khách sáo khuyên thêm:
“Đến , cơ hội hiếm thế , Bảo Trân thể gả cho , cũng với một tiếng cảm ơn.”
Trần Bảo Trân lặn lội đường xa theo sắp xếp của gia đình đến đây xem mắt với Cố Trình, cuối cùng gả cho , khiến “nhặt món hời lớn ”, trong lòng Cao Kiến Quốc áy náy, đối diện với Cố Trình thế nào, dù Cố Trình và Trần Bảo Trân vốn dĩ cũng chẳng mắt , nhân tiện rõ chuyện luôn.
Cố Trình hiện trạng của , e là còn thương hại nữa chứ.
“Được, sẽ .”
Cố Trình đồng ý.
Cao Kiến Quốc ngẩn :
“Hả?!”
Cố Trình ngạc nhiên một cái, Cao Kiến Quốc vội vàng định thần :
“Được , hoan nghênh quá...”
Nói xong, đầu óc Cao Kiến Quốc trống rỗng, nghĩ xem về nhà chuẩn thế nào, nhưng trong nhất thời thế , chuẩn ?
Cố Trình quá để ý đến thần sắc của Cao Kiến Quốc, tâm trí đang đặt ở nơi khác.
Kể từ tối hôm đó xuống tàu, vẫn gặp Tần Dao, từng để cho Tần Dao một địa chỉ, chắc chắn Tần Dao sẽ liên lạc với chứ?
Địa chỉ Cố Trình để là thông tin của công ty tàu cá, bên đó quen, đợi đến khu tập thể , đúng lúc thuận tiện nắm bắt tình hình.
Nghĩ đến Tần Dao, trong Cố Trình một nỗi bực bội tên, giống như một móng vuốt mèo đáng ghét cứ cào xé tâm can .
Anh nên để thông tin, giờ cũng cần thiết Tần Dao tìm .
Đêm qua mơ một giấc mơ, mơ thấy và cô nàng b-éo mập cùng che chung một chiếc ô, cô cầm ô, gió thổi một cái liền nhào lòng ... nội dung trong mơ lộn xộn, cảnh tượng chuyển đến trong khoang tàu, nơi việc và nghỉ ngơi, tài liệu tay còn lật , cô nàng b-éo gục đầu lên vai ngủ gà ngủ gật, bên ngoài tiếng gõ cửa, hoảng hốt nghĩ cách giấu —— giật tỉnh giấc.
Sao mơ thấy giấc mơ kỳ lạ như ?
“Đến lúc đó cùng nhé, lấy bình r-ượu ngon của , em vài ly.”
Tầm mắt Cao Kiến Quốc phiêu hốt dừng khuôn mặt lạnh lùng của Cố Trình, trong lòng khỏi chút phó mặc.
Nghĩ đến cái sân nhà và phòng khách , một chốc một lát cũng dọn dẹp xong, để Cố Trình thấy, ôi, thấy thì thấy , thật sự đang bán t.h.ả.m .
Lúc thể cưới Trần Bảo Trân, Cao Kiến Quốc còn tưởng là đàn ông may mắn nhất thiên hạ, ai mà ngờ , ai mà ngờ ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-van-thap-nien/chuong-16.html.]
Cao Kiến Quốc chằm chằm mặt Cố Trình, cố nén câu trong:
“Gia đình thù với ?”
Ngủ một giấc trưa đơn giản, thời gian buổi trưa khiến cảm thấy vô cùng thong dong, hôm nay Trần Bảo Trân tiết dạy, cả ngày đều ở nhà, Tần Dao và cô nhổ hết cải chíp trong sân, chọn những cây còn tạm , rửa sạch sẽ, tối nay hưng khởi thể xào một đĩa cải chíp.
Ngồi ghế trúc trong sân hóng mát, Trần Bảo Trân kể cho cô những chuyện xảy đảo, Tần Dao lặng lẽ một lắng .
“Ngoài việc thỉnh thoảng thấy chán, thì ở đảo khá thoải mái.”
Trần Bảo Trân thích nghi với cuộc sống đảo, ngoại trừ việc tự việc nhà , khí ở đây sạch sẽ, cũng là cây cối xanh tươi, mắt, “Lúc tâm trạng , ngoài dạo một vòng là thấy thoải mái ngay.”
“Không giống lúc ở thành phố, cũng là những ngôi nhà vuông vức, cả một gia đình lớn chen chúc trong căn phòng nhỏ —— ôi, thật ngờ nhà cửa sân vườn ở đây rộng thế .”
Trần Bảo Trân u uất thở dài, ở thành phố Bắc dọn dẹp nhà cửa dễ dàng, đó là vì bản căn nhà nhỏ, phần lớn các gia đình, mấy miệng ăn chen chúc trong căn phòng rộng hai ba mươi mét vuông, dọn dẹp vệ sinh chẳng đơn giản ?
Ở đây nhà rộng, chia thành tầng tầng , chỉ riêng việc lau bụi thôi phiền phức, nhưng ở thoải mái.
Tần Dao :
“Mình thích nhà rộng, tình hình nhà thế nào , hai cô chị dâu đấy, đêm đến còn so xem ai tiếng to hơn.”
Chỉ cần tưởng tượng cái cảnh tượng đó thôi, Tần Dao thấy vô cùng ngột ngạt, nhà nhỏ, cách âm... dùng rèm vải che , cơ bản là chẳng cách âm gì, một mảnh đất nhỏ tẹo, cơi nới cũng khó, cũng chật chội.
“Dao Dao, là ở đây , hai đứa bầu bạn?”
Tần Dao rũ mắt :
“Mình ở đây.”
Trần Bảo Trân vui mừng :
“Vậy, nghĩ cách giới thiệu cho một đối tượng, khi kết hôn cũng thể ở đây ?”
“Mình dự định ở đảo, nhưng định gả khu tập thể quân đội , Trân Trân, tìm một công việc , giúp để ý một chút.”
Tần Dao gả cho một sĩ quan cán bộ, khi xuyên , cha cô chính là cán bộ quân đội chuyển ngành, tính tình nghiêm khắc, nóng nảy, tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề, cô là con gái lớn, lúc nhỏ cha cô cắt tóc ngắn cho cô, yêu cầu cô giống như một đứa con trai; đến khi em trai cô đời, yêu cầu cô giống như con gái, dịu dàng hiền thục.
Dường như cô sống thành bộ dạng gì đều là do ông quyết định, ông là uy quyền tuyệt đối trong nhà.
Lúc đó gia đình họ là dân tộc thiểu nên thể sinh con thứ hai.
Tần Dao chịu nổi tính cách chuyên chế áp lực cao đó của cha, khi học đại học, mối quan hệ của cô với gia đình ngày càng xa cách, cô thích khí tự do tươi mới bên ngoài, chứ mặc quần áo gì, để tóc gì cũng chỉ trỏ.
Cô thích dịu dàng một chút, giống như Cố Trình gặp ở bến cảng lúc , bộ dạng đóa hoa trắng nhỏ hiền lành vô hại đó, đúng là yêu ch-ết cô .
Giống như cô , quan thì tính khí càng lớn, cô gả cho một quyền uy, ở bên một thói quen lệnh.
Cô cầu chồng tương lai của tài giỏi cỡ nào, nhất là chí lớn nhưng trai, phòng khách nhà bếp.
Lười biếng đ-ánh cá cũng .
“Được, giúp hỏi thăm công việc.”
Ở đây vốn dĩ thuộc về nơi thanh niên tri thức xuống nông thôn, Tần Dao chủ động từ thành phố lớn đến đây việc, coi như là hành vi chi viện xây dựng biên cương.