Về phần của Hàng Hạo, hắn đã suy nghĩ rất nhiều về việc này... Nếu bây giờ hắn giúp đỡ Vũ Dạ Triệt, thì cũng đồng nghĩa là hắn phải bỏ cuộc... Hắn phải từ bỏ Nhược Uyển, để cho Nhược Uyển có được hạnh phúc. Nhưng, nếu như hắn không đưa chứng cứ cho Vũ Dạ Triệt, thì cũng có thể Nhược Uyển sẽ không quay lại với anh... Và hắn cũng có cơ hội
Giữa sự lựa chọn, nếu hắn không ích kỷ thì người con gái hắn yêu sẽ được hạnh phúc. Nếu hắn lựa chọn sự ích kỷ, hắn sẽ có được người mình yêu.
Hàng Hạo nhìn USB trên tay mình, hắn thở dài một tiếng rồi cuối cùng... Hắn quyết định đi đến Vũ Trạch
Nhìn sơ Vũ Trạch bây giờ toàn là không khí ngột ngạt, mất mát, chưa bao giờ Hàng Hạo nghĩ rằng mình sẽ phải giúp đỡ tên tình địch này, nhưng hắn vì Nhược Uyển, vì người con gái hắn yêu, cho dù hắn có hung tàn như thế nào đi nữa, người quan trọng với hắn vẫn chỉ có một mình Nhược Uyển.
Khi Hàng Hạo đi vào, hắn ta lập tức nhíu mày lại, Vũ Dạ Triệt chỉ sau một ngày mà đã thân tàn ma dại như vậy? Quần áo thì xốc xếch, mặt mũi thì hốc hác, trên người lại toàn mùi rượu, Hàng Hạo có chút bực tức, nhưng rồi hắn vẫn nên giữ vững lập trường của mình. Hàng Hạo đi đến gần Vũ Dạ Triệt, đưa ra USB trước mặt anh
\- Vũ Dạ Triệt, bằng chứng ở đây. Cậu mau đưa đến cho cô ấy... Rồi sau đó... Mong cậu sẽ luôn bảo vệ cô ấy. Tôi biết, trong tim của cô ấy... Chỉ có cậu
Vũ Dạ Triệt ngước mắt lên nhìn, bàn tay anh đưa lên trên không trung. Nhưng rồi lại không lấy USB kia, anh cười nhạt
\- Anh đưa cho cô ấy đi. Anh cũng bảo vệ cô ấy đi. Tôi, Vũ Dạ Triệt này chỉ mang lại sự đau khổ và tổn hại đến cô ấy... Tôi không xứng đáng.
\- Vũ Dạ Triệt, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ muốn giúp cậu. Được, nếu như bản thân cậu đã muốn buông bỏ... Thì cậu đừng trách vì sao cô ấy vô tình
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/co-ay-la-nu-hoang-cua-toi/chuong-71.html.]
Hàng Hạo định bỏ đi, thì thân ảnh của Vũ Dạ Triệt lập tức đổ sập xuống. Từ hôm qua đến bây giờ, trong người anh hoàn toàn là rượu, đến một hột cơm cũng không có, bây giờ... Anh kiệt sức rồi, Hàng Hạo nhìn tình địch của mình thảm hại như vậy, có chút thấy không công bằng, hắn ta cũng không phải người thiện lành gì... Nên hắn chỉ "tốt bụng" gọi điện chúc mừng Vũ Dương, để cậu ta đến để đưa Vũ Dạ Triệt vào bệnh viện, còn Hàng Hạo... Trước khi rời khỏi, hắn vẫn còn nói một câu
\- Vũ Dạ Triệt, tôi cứ nghĩ cậu sẽ kiên trì đến cùng. Nhưng không ngờ, cậu lại dễ dàng buông bỏ như vậy. Xem ra, Hàng Hạo này đánh giá cậu quá cao rồi!
Hàng Hạo không biết rằng Vũ Dạ Triệt có nghe hắn nói hay không. Nhưng bây giờ, thật sự mà nói Hàng Hạo chính là khinh bỉ Vũ Dạ Triệt. Một con người có địa vị, có quyền lực, có tiền tài, có tất cả... Nhưng lại dễ dàng buông bỏ người con gái mà anh ta cho là mình yêu nhất.
Cho dù Hàng Hạo vô phép vô tắc, nhưng chỉ cần động đến Nhược Uyển, đừng nói là một Thất Uông Lang, cho dù có một trăm, một ngàn Thất Uông Lang đi nữa thì Hàng Hạo vẫn sẽ bảo vệ Nhược Uyển cho đến hơi thở cuối cùng
Hàng Hạo rời khỏi Vũ Trạch, đương nhiên hắn sẽ đi bệnh viện để nói rõ với cô. Khi đứng ngoài cửa phòng bệnh, thì Hàng Hạo đã nghe thấy tiếng nói của Nhược Uyển và Lâm Âm ở bên trong.
Lâm Âm được Vũ Dương đưa đến, khi cả hai vừa đến thì cũng là lúc Hàng Hạo gọi điện cho Vũ Dương, sau đó... Vũ Dương đã để lại Lâm Âm để tức tốc chạy về nhà, Lâm Âm nhìn gương mặt của chị gái mình xanh xao, lo lắng còn đầy thống khổ như vậy liền đau lòng không thôi.
\- Chị Uyển, chị có tin Vũ Dạ Triệt sẽ tìm được bằng chứng hay không?
\- Tìm được hay không là việc của anh ta.
\- Chị Uyển... Anh ấy yêu chị như vậy mà...
\- Yêu? Yêu đến nổi Hàng Hạo chỉ đuổi một lần là đi mất, cũng không quay lại xem chị thế nào.