Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/aVFQElRZZj
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhược Uyển nhìn Hàng Hạo một chút, hắn ta từ xưa đến nay đều nổi tiếng là hung tàn, ngay cả Tuyệt lão gia có lên tiếng đi nữa, thì hắn vẫn chỉ làm theo những gì mà hắn suy nghĩ. Dường như hắn chưa bao giờ suy nghĩ cho người khác, nhưng mà... Từ khi có bóng dáng của Nhược Uyển xuất hiện, thì mọi chuyện đã khác... Hàng Hạo luôn để ý đến cô, luôn quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho cô.. Nhiều lần hắn còn ra mặt bảo vệ cô trước người nhà, hoặc cũng là âm thầm bảo vệ cô khi cô đến trường học. Từ nhỏ đến lớn, trên dưới Tuyệt gia si cũng nâng niu Nhược Uyển, luôn muốn bảo vệ cô khỏi Hàng Hạo... Nhưng lại ít ai biết được, đối với Hàng Hạo... Chỉ cần là đều tốt nhất cho Nhược Uyển, thì muốn hắn làm gì cũng được.
Nhưng mà.. Anh có lẽ mọi chuyện lại trở về quỹ đạo lúc đầu từ khi Nhược Uyển đến Phong Thành và làm việc cho Vũ Thị, Hàng Hạo không còn là người đàn ông lúc nào cũng dịu dàng bên cạnh cô. Mà hắn đã trở lại thành con người tàn bạo lúc trước
Khi nghe tin Nhược Uyển vào Thống Nhất và nảy sinh tình cảm với Vũ Dạ Triệt, tâm tình của hắn tựa như sụp đổ. Hắn không muốn mất cô, nhưng hắn vẫn luôn muốn cô có được hạnh phúc. Nên Hàng Hạo mới ở lì trong mật thất của Thất Uông Lang, cho dù Tuyệt Khuyết có đưa ai đến để đưa hắn ra ngoài, hắn vẫn ở lì trong đó không chịu ra. Hắn sợ, nếu hắn gặp lại cô... Tình cảm mà hắn dành cho cô sẽ lớn hơn và hắn sẽ bất chấp tất cả để có được cô... Và điều hắn không muốn nhìn thấy nhất, chính là những giọt nước mắt của cô
Hàng Hạo nhìn người con gái mà mình hết lòng yêu thương từ bé đến lớn, chưa bao giờ mà hắn nhìn thấy Nhược Uyển lại tiều tụy như bây giờ. Ngay cả một sức sống cũng dường như là không có, gương mặt thì xanh xao, thân thể thì giống như không còb một chút sức lực nào. Cứ để mặc đó, ai muốn làm gì thì làm.
Hàng Hạo đau lòng vuốt nhẹ lên mái tóc của cô, hắn dịu dàng nói
\- Chỉ cần thứ em muốn. Anh sẽ lấy cho em. Chỉ cần em nói ra, anh nhất định làm được. Anh hứa với em... Tiểu Ái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/co-ay-la-nu-hoang-cua-toi/chuong-67.html.]
Hàng Hạo không hôn lên môi cô, vì hắn biết cô không có tình cảm với hắn... Nếu hắn hôn lên môi cô thì khác nào hắn đang ép buộc cô, Hàng Hạo dùng hàng trăm hàng ngàn cách ép người khác, nhưng Hàng Hạo chưa bao giờ ép Nhược Uyển làm những điều mà cô không thích... Cũng vì vậy, hắn chỉ hôn nhẹ lên trán của cô... Nụ hôn ở trán có ý nghĩa là bảo vệ... Và Hàng Hạo sẽ dùng cả tính mạng này bảo vệ Nhược Uyển.
Còn về Lâm Âm và Vũ Dương, hai người họ đứng bên ngoài dường như là đã chứng kiến tất cả. Người kinh ngạc nhất có lẽ là Vũ Dương, cậu ta đã có nghe danh Hàng Hạo rất lâu, chưa bao giờ có người nói với cậu ta rằng Hàng Hạo sẽ dịu dàng và ân cần... Nhưng bây giờ, ngay trước mắt của Vũ Dương... Một con người ngang tàn như mãnh thú Hàng Hạo, lại dịu dàng, ân cần, nhẹ nhàng còn có thận trọng... Đối với người con gái không yêu mình. Vũ Dương không dám tin rằng Hàng Hạo lại có thể si tình như vậy... Chưa bao giờ nghĩ đến.
\- Vũ Dương.... Hàng Hạo này, có si tình quá không? Cho dù biết Chị Uyển không yêu mình, mà vẫn cố chấp bảo vệ, cố chấp yêu... Còn hi sinh cả tính mạng để bảo vệ chị ấy.
\- Tiểu Âm, em không biết thôi... Con người ta một khi đã yêu rồi thì con tim thắng lý trí... Cho dù lý trí mách bảo rằng "Việc này là sai trái, là sai và sẽ tổn hại đến bản thân", nhưng con tim vẫn là sự quyết định cuối cùng. Anh không hi vọng Tiểu Uyển sẽ yêu Hàng Hạo, nhưng anh cũng không hi vọng Tiểu Uyển sẽ vì ân tình mà dùng thân báo đáp.
Lâm Âm nghe Vũ Dương nói rồi cũng gật đầu, anh ta nói rất đúng... Trong tình yêu, lý trí mãi mãi thua con tim... Giống như Lâm Âm bây giờ, biết rõ là gia thế của bản thân không thể nào so sánh với Vũ Dương, nhưng Lâm Âm vẫn một mực bên cạnh anh... Vẫn cố chấp, Lâm Âm cũng cố chấp giống Hàng Hạo...
\- Đi thôi, để họ có không gian riêng.