\- Xin lỗi đã chen ngang vào việc của nhà các người. Nhưng ở đây tôi chỉ muốn đến giải quyết một việc!.
Nghe Vũ Dương nói, Trang Sương Mi dường như có điểm tựa. Bà ta liền lớn tiếng nói.
\- Cha, chị ta... Chị ta ngoại tình với Vũ lão gia... Với lại... Chắc gì con nhỏ Lâm Âm này là cháu ruột của Trang gia!
\- Cô im ngay! Trang Sương Mi. Cô đừng quá đáng
\- Tôi nói trúng tim đen của chị sao?
\- Vậy chắc gì Phí Hân Hân đã là cháu ruột của Phí gia!
\- Chị... Chị... Cha... Cha xem chị ta kia...
Trang lão gia nhướn nhướn mày, ông định nói gì đó... Thì Trang lão phu nhân đã lên tiếng trước. Bà bước đến bên cạnh của Lâm Âm, nhẹ nhàng xoa đầu cô một cái. Sau đó, bà nhìn vào Trang Sương Mi.... Nhẹ giọng nói
\- Tôi thấy Tiểu Âm nói rất đúng. Từ trước đến giờ Sương Mi chưa bao giờ tôn trọng Ninh Tiếu, vì vậy... Tiểu Âm cũng không có nghĩa lí gì phải tôn trọng lại nó.
\- À quên mất, Trang Sương Mi... Chị Uyển có nhờ tôi gửi lại cho bà một câu
Trang Sương Mi hơi nhăn mày, tất cả mọi người cùng nhau nhìn theo Lâm Âm. Riêng Vũ Dương lại cười trong lòng, bây giờ... Anh lại có một ý định khách trong vòng những ngày tháng tiếp theo này
Lâm Âm nhìn Trang Sương Mi rồi nói
\- Chị ấy nói... Nếu bà làm loạn ở đây... Thì con gái của bà... Sẽ được chị ấy chăm sóc... Đến "LOẠN"
Không chỉ Trang Sương Mi và Trang lão gia giật mình. Ngay cả Vũ Dương cũng giật giật khóe môi. Cái điệu bộ này cũng giống nhau quá rồi. Có thể bớt giống lại được không?
\- Trang lão gia, Trang lão phu nhân. Tôi đến đây để đính chính việc giữa cha tôi và nhị thiếu phu nhân này. Nếu như theo lời của Trang... Lão bà này, mẹ của Lâm Âm và cha của tôi có tư tình... Vậy tôi muốn hỏi, bà có chứng cứ gì không?
\- Bài báo đã nói lên tất cả... Cha.. Cha mau đuổi mẹ con chị ta đi đi!
\- Không cần đuổi, tôi tự đi! Nhưng mà...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/co-ay-la-nu-hoang-cua-toi/chuong-52.html.]
Lâm Âm dừng lại một chút, cô đi đến bên cạnh Trang Sương Mi... Cô tiến một bước, thì bà ta lùi lại một bước, cuối cùng...
\*CHÁT\*
\- Cái tát này. Tôi trả lại cho bà vì bà dám sỉ nhục mẹ tôi!
\*CHÁT\*
\- Cái tát thứ hai, tôi trả lại những cực khổ của mẹ tôi trong suốt hai mươi năm!
\*CHÁT\*
\- Cái tát thứ ba, tôi trả lại cho bà những uất ức của mẹ con tôi!
\*CHÁT\*
\- Cái tát thứ tư... Tôi tặng cho bà, vì bà diễn quá xuất sắc. Hay đến nổi Trang Trấm ngu muội. Không biết gì!
\*CHÁT\*
\- Cái tát thứ năm.... Hừm... Ờ thì.. Đánh cho đủ năm cái!
Vũ Dương: "..." Ôi mẹ ơi!
Cuối cùng, ngày hôm đó... Lâm Âm định đưa Ninh Tiếu đến khách sạn ở, nhưng lại được Vũ Dương ngăn lại, anh nói rằng sẽ đưa hai mẹ con của họ đến nhà của anh ta ở Ân Thành. Lâm Âm có chút không tin, vì lần trước ở Ân Thành rõ ràng anh ta còn phải ở nhờ Uyển Cơ Bảo, làm gì có thời gian xây nhà mới nhanh như vậy? Khi hỏi ra thì mới vỡ lẽ... Đây là ngôi nhà của Mục An, lúc trước để có cảm hứng thiết kế, nên anh ta đã đến đây ở một thời gian. Sau đó, Mục An chuyên tâm về võ đường cũng như công việc ở công ti hơn, nên ngôi nhà này cứ để như vậy suốt mấy tháng nay
Nghe Vũ Dương nói như vậy, Lâm Âm cũng gật đầu. Cô và mẹ mình chỉ ở đây thêm vài hôm, đợi sau khi tin đồn kia được giải quyết rõ ràng, cô sẽ đưa mẹ về Phong Thành. Còn Trang gia, từ nay về sau... Lâm Âm không bao giờ muốn đặt chân đến nữa!
\- Tiểu Âm, mẹ xin lỗi... Bắt con phải nhịn nhục lâu như vậy.
\- Con không sao. Mẹ mới là người chịu khổ....
Ninh Tiếu xoa xoa đầu Lâm Âm, bà biết.... Tính cách của con gái mình rất giống với Nhược Uyển, Lâm Âm còn từng xem Nhược Uyển là tấm gương cho mình. Vì Nhược Uyển là người dám nghĩ dám làm, chưa từng nghĩ đến hậu quả... Nhưng Lâm Âm và Nhược Uyển khác nhau ở chỗ gia thế, Nhược Uyển tung hoành ngang dọc, vì ở sau lưng cô vẫn còn Tuyệt gia chóng lưng. Nhưng đối với Lâm Âm thì khác, nhà ngoại của cô thì không có.