Chuyện tình ảnh đế và Thiếu Niên - Chương 1: Bát Cháo Định Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-02-21 15:53:56
Lượt xem: 16

Tháng mười hai ở Vũ Châu, gió heo may thổi luồn qua những con phố đông đúc, mang theo chút lạnh se sắt của mùa đông sắp tới. Giản Lâm, với chiếc áo khoác sờn vai và mái tóc rối, đang cố sức đạp chiếc xe đạp cà tàng băng qua dòng hối hả. Mười tám tuổi, cái tuổi đáng lẽ cắp sách đến trường, thì đang gồng mưu sinh giữa chốn thị thành xa hoa . Ước mơ sân khấu, hóa những nhân vật khác , cháy âm ỉ trong lòng , nhưng thực tại nghiệt ngã vẫn cứ bám riết lấy. Nếu nhận vai quần chúng, về phụ trai ở tiệm cháo nhỏ, dọn dẹp, giao hàng, đủ thứ việc lặt vặt để kiếm sống qua ngày.

Hôm nay, một đơn hàng đặc biệt đưa Giản Lâm đến khu cao ốc sang trọng bậc nhất Vũ Châu – nơi mà bao giờ nghĩ sẽ đặt chân tới. Chiếc xe đạp của dừng một tòa nhà chọc trời bằng kính, phản chiếu bầu trời xám xịt. “Tầng 25, phòng 2503,” lẩm bẩm, tờ giấy ghi địa chỉ. Cậu ôm hộp cháo nóng hổi, cẩn thận bước sảnh, cảm thấy như một chấm nhỏ lạc lõng giữa sự tráng lệ của nơi đây.

Khi cánh cửa thang máy mở ở tầng 25, Giản Lâm ngửi thấy một mùi hương nước hoa nồng nặc và thấy tiếng cãi vã. Cậu ngập ngừng, nhưng đơn hàng đến nơi, thể bỏ dở. Bước khỏi thang máy, cảnh tượng mắt khiến ngây . Một đàn ông cao ráo, lịch lãm, với chiếc áo vest đen phẳng phiu, đang đối diện với một cô gái ăn mặc sành điệu. Khuôn mặt đàn ông lạnh lùng, cương nghị, còn cô gái thì đỏ gay gắt, đôi mắt long lanh nước.

“Anh Phương Lạc Bắc! Anh giải thích ! Sao đối xử với em như ? Em gì sai?” Cô gái gào lên, giọng đầy căm phẫn.

Phương Lạc Bắc, cái tên đó... Giản Lâm chợt nhận đàn ông mặt chính là ảnh đế lừng danh, từng ngưỡng mộ màn ảnh rộng. Anh gì, chỉ cô gái bằng ánh mắt thờ ơ đến đáng sợ. Sự im lặng của càng khiến cô gái tức giận hơn.

“Anh im lặng ư? Được lắm! Vậy thì hãy nếm thử cái !”

Chỉ trong tích tắc, cô gái giật lấy hộp cháo nóng hổi từ tay Giản Lâm, một lời xin phép, thẳng tay tạt mạnh mặt Phương Lạc Bắc.

Bộp!

Một tiếng động khô khốc vang lên, tiếp theo là tiếng la oai oái của Giản Lâm. Cậu sững sờ, hộp cháo tay biến mất, và khuôn mặt ảnh đế giờ đây lem luốc bởi thứ cháo trắng đục, còn vài hạt thịt băm dính mái tóc đen nhánh. Mùi cháo thơm lừng giờ đây xen lẫn với mùi nước hoa và sự hỗn loạn.

Phương Lạc Bắc vẫn yên, đôi mắt đen láy chằm chằm cô gái, một chút biểu cảm. Giản Lâm, vài giây định thần, vội vàng lên tiếng: “Chị gì ơi! Đây là cháo của khách, chị …”

Cô gái thèm để ý đến lời , cô gót bỏ , để một Phương Lạc Bắc với khuôn mặt bám đầy cháo và một Giản Lâm lúng túng tột độ.

“Xin , xin ! … cô giật mất ạ!” Giản Lâm vội vàng lấy khăn giấy trong túi , định giúp Phương Lạc Bắc lau mặt. Cậu bao giờ nghĩ sẽ một màn mắt "ấn tượng" đến với ảnh đế mà thần tượng.

Phương Lạc Bắc khẽ đưa tay ngăn , ánh mắt lướt qua Giản Lâm, dừng ở chiếc áo khoác cũ kỹ và vẻ mặt hốt hoảng của . Không tức giận, quát mắng, chỉ một sự lạnh nhạt đến lạ lùng. Anh đưa tay tự lau vết cháo mặt, bất ngờ đưa ngón tay dính cháo lên miệng nếm thử.

Giản Lâm mở to mắt. Cái gì ? Anh đang gì thế? Cháo tạt mặt mà còn nếm thử ?

“Cháo … khá ngon.” Phương Lạc Bắc thốt một câu khiến Giản Lâm hình. Giọng trầm ấm, nhưng mang chút gì đó uể oải, như thể quá mệt mỏi với thứ xung quanh.

“Anh… thật ạ?” Giản Lâm lắp bắp hỏi .

Phương Lạc Bắc trả lời. Anh chỉ Giản Lâm một lát, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời đầy bão tố. “Cậu tên gì?”

“Dạ, là Giản Lâm ạ. giao cháo.” Cậu vội vàng giới thiệu, cúi đầu.

“Giản Lâm…” Anh lặp tên , khẽ gật đầu. “Cậu về . sẽ thanh toán đơn hàng .”

Giản Lâm vẫn còn hoang mang, nhưng cũng dám nán lâu. Cậu chào tạm biệt Phương Lạc Bắc vội vã về thang máy. Trên đường về, vẫn ngừng nghĩ về cảnh tượng . Ảnh đế Phương Lạc Bắc, đàn ông lạnh lùng màn ảnh, thể bình thản đến khi tạt cháo. Và câu "Cháo … khá ngon" vẫn cứ văng vẳng trong đầu .

Kể từ ngày hôm đó, điều kỳ lạ xảy . Mỗi ngày, tiệm cháo của trai Giản Lâm nhận một đơn đặt hàng đặc biệt từ tòa cao ốc sang trọng . Lúc đầu, để ý lắm, chỉ nghĩ là trùng hợp. , cứ đến giờ đó, điện thoại đổ chuông, và địa chỉ luôn là tầng 25, phòng 2503.

“Lại là đơn của Ảnh đế hả?” Anh trai Giản Lâm trêu, “Cháo nhà dạo đắt khách nhờ đấy.”

Giản Lâm chỉ gượng. Cậu vẫn là trực tiếp mang cháo đến cho Phương Lạc Bắc. Những đầu, vẫn lạnh lùng, chỉ nhận cháo và trả tiền. dần dần, giữa họ bắt đầu những cuộc trò chuyện ngắn ngủi.

“Cháo hôm nay là cháo gà nấm, thêm gừng ấm bụng ạ,” Giản Lâm , đưa hộp cháo cho .

Phương Lạc Bắc gật đầu, “Cảm ơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chuyen-tinh-anh-de-va-thieu-nien/chuong-1-bat-chao-dinh-menh.html.]

“Anh… dạo vẫn sách nhiều ạ?” Giản Lâm hỏi. Cậu thấy trong căn hộ của luôn nhiều sách chất chồng.

Phương Lạc Bắc ngước lên , ánh mắt chút ngạc nhiên. “Sao ?”

“À… thì, thấy nhiều sách quá ạ,” Giản Lâm lúng túng. “Anh thích sách lắm ?”

“Cũng hẳn là thích. Chỉ là g.i.ế.c thời gian.” Giọng vẫn đều đều, chút cảm xúc.

Giản Lâm chợt nhận , Phương Lạc Bắc giống những gì thấy màn ảnh trong những bài báo. Anh dường như đang sống một cuộc sống đơn điệu, nhàm chán đến cùng cực. Không việc, ngoài, chỉ ngủ, sách và ăn cháo. Một ảnh đế lừng danh thể sống như ư?

Có lẽ vì tò mò, lẽ vì một sự đồng cảm vô hình nào đó, Giản Lâm bắt đầu quan tâm hơn đến đàn ông lạnh lùng . Cậu luôn cố gắng tìm thêm những loại cháo mới, những món ăn phụ hợp khẩu vị để mang đến cho Phương Lạc Bắc. Cậu nhận thấy, tuy vẻ ngoài lạnh nhạt, nhưng sâu bên trong dường như một sự trống rỗng, cô đơn đến đáng sợ.

Một buổi chiều mưa tầm tã, Giản Lâm đến giao cháo. Cậu thấy Phương Lạc Bắc đang bên cửa sổ, ngoài trời mưa như trút nước. Anh biểu cảm gì đặc biệt, nhưng ánh mắt chứa đựng một nỗi buồn khó tả.

“Anh Lạc Bắc, cháo của đây ạ.” Giản Lâm đặt hộp cháo lên bàn.

Phương Lạc Bắc , . “Mưa lớn vẫn giao hàng ?”

“Dạ , quen ạ,” Giản Lâm nhẹ. “Có gì ạ.”

“Cậu vẻ… thích công việc ,” Phương Lạc Bắc nhận xét.

“Dạ, cũng hẳn là thích. thích diễn xuất hơn,” Giản Lâm bất ngờ suy nghĩ thật lòng của . Cậu bao giờ dám điều với ai, ngoài trai.

Phương Lạc Bắc im lặng một lúc. “Diễn xuất ư?”

“Dạ . trở thành diễn viên. Dù chỉ là diễn viên quần chúng cũng ạ,” Giản Lâm , đôi mắt lấp lánh sự khao khát. “ thích hóa khác, kể những câu chuyện khác .”

Phương Lạc Bắc sâu mắt . Ánh mắt Giản Lâm trong trẻo, nhưng ẩn chứa một nghị lực phi thường. Cậu giống những diễn viên trẻ khác mà từng gặp, những chỉ chăm chăm danh vọng và tiền bạc. Ở Giản Lâm, thấy một ngọn lửa đam mê thuần khiết.

“Diễn xuất… lúc nào cũng như nghĩ ,” Phương Lạc Bắc , giọng trầm hơn. “Nó thể tàn nhẫn.”

ạ,” Giản Lâm đáp. “ vẫn thử.”

Phương Lạc Bắc gì thêm. Anh chỉ cầm lấy hộp cháo, bắt đầu ăn. Giản Lâm vẫn đó, . Cậu liệu đang phiền , nhưng cảm thấy giữa họ một sợi dây liên kết vô hình nào đó đang dần hình thành.

Những ngày đó, các cuộc trò chuyện giữa Giản Lâm và Phương Lạc Bắc trở nên thường xuyên hơn, dài hơn. Giản Lâm kể cho về cuộc sống của , về ước mơ diễn xuất, về những khó khăn mà gặp . Phương Lạc Bắc, đàn ông tưởng chừng như cảm xúc, lắng một cách chăm chú. Anh đưa lời khuyên, phán xét, chỉ đơn giản là lắng .

Giản Lâm cũng dần nhận , đằng vẻ lạnh lùng của Phương Lạc Bắc là một con phức tạp, đầy suy tư. Anh vẻ đang mắc kẹt trong một mớ bòng bong cảm xúc, và bát cháo của , cùng những câu chuyện nhỏ bé, lẽ đang là một trong ít những điều mang chút đổi cho cuộc sống đơn điệu của .

Rồi một ngày, khi Giản Lâm đang đạp xe đường, điện thoại reo. Đó là một máy lạ. Cậu bắt máy.

“Chào , là đạo diễn Trần. kinh nghiệm diễn xuất quần chúng và niềm đam mê với điện ảnh. một vai diễn nhỏ trong bộ phim mới, thử ?”

Giản Lâm gần như đ.á.n.h rơi điện thoại. Đạo diễn Trần ư? Đó là một đạo diễn nổi tiếng, từng việc với Phương Lạc Bắc! Một tia hy vọng lóe lên trong lòng . Cậu liệu là Phương Lạc Bắc giới thiệu , nhưng dù thế nào nữa, đây cũng là một cơ hội thể bỏ qua. Miếng bánh từ trời rơi xuống, liệu là do bát cháo định mệnh ? Cậu , nhưng sẵn sàng để nắm lấy nó.

________________________________________

 

 

Loading...