Chuyên Gia Tội Phạm Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 407

Cập nhật lúc: 2026-01-31 04:46:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà đập bàn một cái: "Giờ nghĩ , nếu lúc đó lanh lợi một chút. Tìm cô mà hỏi thì lẽ kết hôn với bố con !"

 

Bà vẫn đang đó cảm thán, Tần Tri Vi nhớ lúc Cố Cửu An từng kết hôn sinh trai, cô nghĩ đến một khả năng: "Vậy trai của Cố Cửu An chẳng cũng là trai cùng cha khác với con ?!"

 

Phương Khiết Vân nghĩ đến điểm , đột nhiên cũng phản ứng ! "Chuyện ... ây, thôi bỏ , cũng mất , nghĩ nhiều cũng vô ích! Chỉ cần con và An T.ử quan hệ huyết thống là !"

 

Tần Tri Vi nghĩ đến việc bố cô bao nhiêu là con riêng, biểu cảm chút vi diệu, ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: "Mẹ, chắc con và Cố Cửu An quan hệ huyết thống ?"

 

Tần Gia Phú thì chẳng kiêng nể gì cả, đứa con gái riêng lớn nhất của ông cũng chỉ kém cô ba tuổi thôi.

 

Phương Khiết Vân mặt đầy mờ mịt, bà thực sự thể đảm bảo . Nhìn theo thời gian thì cả của Cố Cửu An chắc chắn là con của Tần Gia Phú, vì của Cố Cửu An trông giống như một phụ nữ đàng hoàng, thể nào ngoại tình .

 

Tần Tri Vi thấy bà cũng bắt đầu nghi ngờ, liền "phụt" một tiếng bật : "Con trêu đấy. Cố Cửu An bố khi kết hôn mới sinh , hai tình cảm ."

 

Phương Khiết Vân vỗ vỗ n.g.ự.c, chỉ thấy thật may mắn: "Cái con bé mà nghịch ngợm thế, suýt nữa tim!"

 

Bà còn tưởng con rể đến tay mà còn bay mất.

 

Tần Tri Vi thở dài: "Sao mà trùng hợp thế nhỉ!"

 

"Thôi kệ , chỉ cần hai đứa quan hệ huyết thống là . Đó đều là chuyện của đời . An T.ử là đứa trẻ hiểu chuyện, sẽ giận lây sang ." Phương Khiết Vân cảm thấy cũng là một bên lừa gạt, "Nó cùng lắm là hận bố con thôi! Cái đồ lương tâm đó!"

 

Tần Tri Vi cứ thấy chuyện cũng quá trùng hợp ?!

 

Phương Khiết Vân với cô: "Trưa nay bên nội địa gọi điện sang, là ngày mai trời mưa, con xem nhà ?"

 

Tần Tri Vi chuyện cũng giải quyết xong. Cái c.h.ế.t của thanh tra Điền rõ ràng là do hai tên cướp đó gây . Còn việc bắt giữ bọn cướp, cô cũng giúp gì thêm. Vấn đề thu thập chứng cứ của vụ "Thả lỏng" do nhóm của thanh tra Phan nỗ lực thêm, cô là một cố vấn cũng can thiệp . Cô gật đầu: "Được ạ. Con gọi điện cho thanh tra Thẩm xin nghỉ hai ngày."

 

Phương Khiết Vân hỏi cô: "An T.ử dạo bận tìm hung thủ, chắc nó thời gian cùng con sang nội địa nhỉ?"

 

Tần Tri Vi cũng phiền , gật đầu: "Chắc là ạ. Con tự ."

 

Phương Khiết Vân yên tâm: "Hay là để cùng con . Hai cũng cái để hỗ trợ ."

 

Tần Tri Vi nghĩ một lát cũng đồng ý.

 

Cô ăn cơm xong, lòng nặng trĩu trở về nhà. Cô định đợi Cố Cửu An về sẽ cho chuyện , nhưng cô đợi mãi, đợi mãi, Cố Cửu An về muộn, mà Tần Tri Vi ngủ say từ lâu, khi cô tỉnh dậy sáng hôm thì . Nếu bàn ăn sẵn cơm nước thì cô tưởng tối qua về.

 

Tần Tri Vi ăn sáng xong liền cùng Phương Khiết Vân sang nội địa.

 

Mưa to, hai khỏi bến tàu liền bắt thẳng taxi, thẳng đến chỗ bán nhà, giám đốc điều hành và Sa Sa đích ở cửa đón tiếp.

 

Mỗi cầm một chiếc ô, thẳng đến khu nhà mà Tần Tri Vi xem đó. Từng tầng đều kiểm tra qua, xác định nước mưa dột trong, Tần Tri Vi ký hợp đồng theo như thỏa thuận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chuyen-gia-toi-pham-huong-cang-thap-nien-90/chuong-407.html.]

 

Căn nhà mà đ.á.n.h giày trúng thì đợi nghỉ mới thể qua thủ tục .

 

Vì Tần Tri Vi thanh toán bộ một , cần vay ngân hàng nên thủ tục nhanh.

 

Hôm nay là ngày việc, cả nhóm thẳng đến trung tâm giao dịch bất động sản để giấy tờ.

 

Sau khi xong hết thảy, Tần Tri Vi vội rời mà đưa cô đến công ty trang trí nội thất.

 

Cô yêu cầu bên đưa phương án trang trí, công ty trang trí lấy những mẫu sẵn đưa họ tham quan, việc trang trí nhà cho thuê cần đổi quá nhiều. Cũng cần đóng tủ, cô sẽ mua tủ quần áo sẵn lúc đó. Công ty trang trí cần sửa đường điện, sơn tường, lát gạch men. Lúc cũng khí tự nhiên, bộ đều dùng khí hóa lỏng.

 

"Nếu các , còn ba mươi căn nhà nữa, lúc đó cũng sẽ tìm các ." Tần Tri Vi vẫn tuyển nhân viên quản lý chuyên môn nên chỉ thể dùng cách dung hòa. Ba mươi hai căn nhà mới đều giao trọn gói cho họ.

 

Mặc dù cô nhà cho thuê, những chỗ cần đổi nhiều, nhưng chắc chắn là một khách hàng lớn. Công ty trang trí cũng coi trọng những đơn hàng tiếp theo, đích tổng giám đốc đến bàn bạc giá cả.

 

Giá họ báo thực tế, các yêu cầu của cô đều đáp ứng đầy đủ.

 

Sau khi chọn xong phong cách, Tần Tri Vi bắt đầu chọn vật liệu.

 

Nhà cho thuê loại rẻ cũng loại đắt. Tần Tri Vi cũng sợ cho những giữ gìn nhà thuê, cho nên cô trang trí căn nhà thời thượng. Chuyên phục vụ cho những nhân viên văn phòng thu nhập thấp.

 

Sơn dầu của căn nhà bộ dùng vật liệu thiện với môi trường, còn lắp thêm năng lượng mặt trời, ngay cả trần thạch cao trong phòng tắm cũng lắp.

 

Tần Tri Vi và Phương Khiết Vân ở ba ngày mới giải quyết xong xuôi việc.

 

Trong ba ngày , ngoài việc lo liệu chuyện trang trí, Tần Tri Vi và Phương Khiết Vân còn xem các khu nhà khác.

 

mua thêm bốn mươi bốn căn nữa, cộng tổng cộng là bảy mươi sáu căn.

 

Sở dĩ mua bảy mươi bảy căn là vì Phương Khiết Vân mê tín, thấy con 77 may mắn.

 

Tần Tri Vi đối với những chuyện nhỏ nhặt luôn chiều theo ý bà.

 

Quay về nội địa, sếp Bố đến đón , đưa thẳng Tần Tri Vi đến tận lầu. Cô xách hành lý khỏi thang máy chạm mặt Cố Cửu An.

 

"Cuối cùng em cũng về ? Xin em, mảnh giấy em để cho , lúc nãy mới thấy." Cố Cửu An đỡ lấy hành lý trong tay cô, Tần Tri Vi thấy mắt là quầng thâm: "Dạo thức khuya suốt ? Sao mà mệt mỏi thế ?!"

 

Cố Cửu An gật đầu: "Lệnh treo thưởng lúc phát , một dân thấy đối phương nên gọi điện đến công ty , thanh tra Phan đưa đến, xảy đấu s.ú.n.g kịch liệt, tiếc là vẫn để trốn thoát."

 

Tần Tri Vi cùng về nhà, xuống sofa, bảo kể chi tiết chuyện.

 

"Ảnh của Lương Văn Trung dán đầy khắp các đường lớn ngõ nhỏ, ngay cả cột điện ở quê cũng dán. Công ty nhận nhiều điện thoại báo tin." Cố Cửu An kể rõ ngọn ngành chuyện, "Có một dân ở Nguyên Lãng gọi điện đến, qua mô tả thấy khả nghi, gọi cho thanh tra Phan. Ông cử cảnh sát ở gần Nguyên Lãng nhất chạy đến, nhưng địa bàn ở quê quá rộng, trốn lên núi, cuối cùng vẫn biến mất thấy tăm ."

 

 

Loading...