Chưởng Sự Cô Cô Nuôi Bé Con, Hoàng Thượng Đừng Hoảng - Chương 62: Một Hai Ba Bốn Năm Bé Con Đen Nhẻm

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:55:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng hôm thức dậy, Lý Trúc Như Tứ công chúa đang ngẩn cho tỉnh ngủ, còn một Nhị công chúa đang lặp động tác thức dậy, mặt đổi sắc chờ đợi hai tỉnh táo. Nàng quen , thậm chí còn coi như trứng phục sinh nhỏ mỗi khi thức dậy để ngắm.

 

Chu Hoằng An ngay cả y phục của mấy đứa trẻ cũng chuẩn xong, đổi thành những bộ y phục bình thường giản dị, cần mặc lên , mắt thường cũng thấy sự thô ráp và tối màu.

 

Chu Nhiễm Thông đang để giúp mặc quần áo, cô bé ba tuổi tạm thời khả năng tự lo liệu . Cô bé mặc thoải mái lắm, dù áo trong , nhưng cổ và cổ tay vẫn tiếp xúc với lớp vải thô.

 

"Cô cô, tại mặc cái ạ?"

 

Chu Lệnh Yển tuy mở miệng, nhưng cô bé cũng tò mò.

 

Lý Trúc Như giúp Chu Nhiễm Thông chỉnh cổ áo, cố gắng giảm bớt sự tiếp xúc với da thịt: "Đây là Hoàng thượng sắp xếp, xuất cung Tứ công chúa còn tò mò cuộc sống của bách tính bình thường , Hoàng thượng hẳn là để các con trải nghiệm thử."

 

Chu Nhiễm Thông kéo kéo y phục , khó chịu nhưng mới lạ: "Bách tính mặc loại y phục thoải mái ?"

 

Lý Trúc Như nhạo câu kiểu " ăn thịt thì ăn cháo thịt" của cô bé, dù ai dạy qua, cô bé mới tí tuổi đầu, chính vì Chu Hoằng An mới sự sắp xếp .

 

"Y phục Tứ công chúa tuy sánh bằng ngày thường, nhưng chúng cũng thứ bách tính bình thường thể mặc ."

 

Chu Lệnh Yển trí nhớ : "Cô cô từng , trong nhà bách tính mỗi thể một bộ y phục mặc khỏi cửa, là gia cảnh tệ ."

 

Lý Trúc Như để Ngọc Linh buộc cho hai kiểu tóc đơn giản thuận tiện việc: "Nhị công chúa đúng, y phục miếng vá rách nát, đó càng là loại thượng hạng ."

 

Ra cửa liền thấy ba Đại hoàng t.ử cũng ăn mặc y hệt, Chu Hoằng An cũng điều đặc biệt, áo vải thô khoác lên cũng che khí chất ngài . So với mấy đứa trẻ chỗ nào cũng thấy thoải mái mà yên tĩnh , ngài ngược thích ứng .

 

"Các con xuất Hoàng thất, càng cần nỗi vất vả của việc nhà nông, theo Trẫm xuống ruộng thu hoạch lương thực."

 

Chu Hoằng An đầu, phía năm đứa trẻ xếp hàng ngay ngắn, Lý Trúc Như khó tránh khỏi nghĩ đến cảnh vịt dẫn vịt con bơi, chỉ điều "vịt " vạm vỡ một chút.

 

Chu Hoằng An định qua loa cho xong chuyện, còn đặc biệt trang công cụ cho bọn trẻ. Với hai cô con gái thì vẫn nương tay, để các cô bé xách giỏ nhặt bông lúa rơi vãi ruộng, nhưng nhiệm vụ phân công cũng ít.

 

thể chọn buổi sáng sớm, nhưng mặt trời ngày hè dậy quá sớm, vầng thái dương từ từ leo lên cao rải nhiệt lượng của lên từng tấm lưng đang lao động. Mồ hôi nhanh lăn dài má, thuận theo đó nhỏ xuống cổ áo, xuống ruộng đồng, và cả trong mắt.

 

Mấy đứa trẻ từng trải qua những chuyện , chẳng mấy chốc động tác chậm , nhưng Chu Hoằng An hô dừng, bọn trẻ chỉ thể liếc ngài c.ắ.n răng tiếp tục cúi cắt lúa. Hai nhặt bông lúa cũng chẳng nhẹ nhàng hơn là bao, việc cúi liên tục khiến hai cô bé âm thầm đ.ấ.m lưng mấy .

 

Lý Trúc Như dáng vẻ mếu máo tủi của Chu Nhiễm Thông, đau lòng nhưng cũng cách nào hô dừng. Cô bé nhỏ xíu loạng choạng ruộng, thậm chí còn vấp ngã, cuối cùng dứt khoát ngã ở thì luôn ở đó.

 

Cô bé bệt xuống đất bắt đầu lấy tâm điểm tìm kiếm những bông lúa bỏ sót, mồ hôi hòa lẫn với nước mắt tủi khó chịu, khuôn mặt nhỏ nhắn phơi nắng đỏ bừng trông nhếch nhác vô cùng, vệt nước mắt, bùn đất trộn lẫn , trông hệt như một tiểu khất cái đáng thương.

 

Chu Đình Phong và Chu Thừa Thước c.ắ.n răng, tính cách hai hiếu thắng, so với Chu Chước Tề bên cạnh bắt đầu giở thói lười biếng, đều chịu tỏ yếu kém, dù bắp chân bắt đầu run rẩy, vẫn một tiếng ho he theo Chu Hoằng An việc.

 

Lý Trúc Như hai vị Công chúa nắng chiếu đến t.h.ả.m hại đáng thương, ước tính giờ giấc, thấy cũng gần đến giới hạn liền đưa hai về. Chu Lệnh Yển và Chu Nhiễm Thông còn do dự về phía Chu Hoằng An, hiển nhiên ngài lên tiếng thì hai dám .

 

Chu Hoằng An chỉ để con cái tự trải nghiệm một phen, chứ thật sự coi con cái như kẻ thù mà chỉnh đốn. Khoảng cách đến giờ giấc ngài định trong lòng cũng gần như , hai cô con gái lôi thôi lếch thếch, trong lòng vẫn chút áy náy.

 

Đồng thời còn một tia may mắn, may mà Thái hậu thấy.

 

"Các con theo Trúc Như cô cô về rửa ráy sạch sẽ ."

 

Chu Lệnh Yển và Chu Nhiễm Thông lúc mới dám về phía Lý Trúc Như.

 

Chu Nhiễm Thông thậm chí trực tiếp nhào chân Lý Trúc Như, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu vùi váy nàng, bờ vai nhỏ bé run lên từng đợt, tủi sĩ diện.

 

Chu Lệnh Yển cũng mất vẻ trầm tĩnh ngày thường, Lý Trúc Như thấy những vết đỏ làn da lộ ngoài của cô bé, cũng đau lòng kém, nhịn oán trách Chu Hoằng An.

 

Lý Trúc Như cuối cùng sắp xếp Ngọc Linh bế Chu Nhiễm Thông, Ngọc Trúc bế Chu Lệnh Yển về, thật sự là chân của hai đều đang run rẩy, cái khổ cần chịu chịu , cũng thật sự bọn trẻ quen với việc chịu khổ.

 

Chu Hoằng An chột sờ sờ mũi, yên lặng chịu đựng ánh mắt Lý Trúc Như ném tới khi rời , con trai và đường cũng t.h.ả.m hại kém, ngài bế Thái t.ử lên, để cấm vệ bế Đại hoàng t.ử và Ninh Vương Thế t.ử.

 

"Trải nghiệm hôm nay đến đây là kết thúc, Trẫm bế em trai con , lát nữa sẽ bế con."

 

Lời đương nhiên là với Chu Đình Phong, bé còn kiêu ngạo đầu , bộ dạng như ai thèm, nhưng miệng thì ngậm c.h.ặ.t.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chuong-su-co-co-nuoi-be-con-hoang-thuong-dung-hoang/chuong-62-mot-hai-ba-bon-nam-be-con-den-nhem.html.]

Chu Thừa Thước mệt, nhưng Phụ hoàng bế lên, cơ thể nhỏ bé cứng đờ trong lòng Chu Hoằng An.

 

Chu Hoằng An nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bé: "Dựa vai Phụ hoàng ."

 

Cứ cứng đờ như mệt bao.

 

Chu Thừa Thước từ từ áp sát vai Phụ hoàng, mãi đến khi đổi lượt với đại ca vẫn còn đang mây.

 

Chu Hoằng An bế con trai cả càng thêm cứng nhắc cũng bất lực: "Trẫm còn tưởng con to gan thế nào, chẳng qua chỉ là bế một cái mà hổ thế ."

 

Chu Đình Phong vịt c.h.ế.t mạnh miệng: "Con mới , là Phụ hoàng hôi quá."

 

Lời xong bắt đầu hối hận, ánh mắt chột quá rõ ràng, khiến Chu Hoằng An giận cũng giận nổi.

 

Cảm thấy tức giận với đứa con trai cả ngốc nghếch là một chuyện mất giá.

 

Lý Trúc Như cho lau chùi sạch sẽ cho bọn trẻ bắt đầu bôi đồ dưỡng da, mặt cũng nhanh ch.óng cấp ẩm. Năm bé con sắp xếp đấy, ngay ngắn giường giống như cá lên bờ mặc cho cung nhân lật qua lật giày vò.

 

, mấy đều phơi nắng đủ một canh giờ, thế mà mắt thường cũng thể thấy sạm đen , khiến Lý Trúc Như mà tối sầm mặt mũi.

 

Chuyện về cung ăn thế nào với các nương nương trong hậu cung đây?

 

May mắn lớn nhất là tình trạng cháy nắng bong da, vài vết đỏ cũng phân biệt là do nắng do y phục cọ xát. Lý Trúc Như một hai ba bốn năm bé con đen nhẻm mắt, cảm xúc thất bại đều hiện rõ mặt.

 

Chu Nhiễm Thông khôi phục sức sống: "Cô cô, ?"

 

Lý Trúc Như: "Nô tỳ đang nghĩ về cung ăn thế nào với Dung phi nương nương bọn họ, vốn dĩ tiểu công chúa trắng trẻo mập mạp theo xuất cung một chuyến, thế mà phơi đen ."

 

Chu Nhiễm Thông và Chu Lệnh Yển đương nhiên thích , dù ngay cả đứa trẻ thô kệch như Chu Đình Phong cũng để ý ngoại hình, chỉ là thẩm mỹ mỗi mỗi khác thôi.

 

Chu Nhiễm Thông: "Biến thành đen? Đen cỡ nào? Có đen bằng Hắc Tướng Quân ?"

 

"..." Lý Trúc Như, "Cái đó thì cũng đến mức."

 

Hắc Tướng Quân đen như thì cần đợi đến khi về cung, bây giờ nàng thể ngất xỉu luôn.

 

Chu Đình Phong cuối cùng cũng nhớ tới Hắc Tướng Quân của : "Phụ hoàng, Hắc Tướng Quân của con thể để ở Hoàng trang nuôi ? Đợi con xuất cung lập phủ , sẽ đón nó về."

 

Chu Hoằng An bé tí tuổi đầu bắt đầu nhớ thương chuyện xuất cung lập phủ, loại cảm giác chua xót của cha già.

 

Tuy ngày thường phiền con trai cả, nhưng bé mới lớn chừng nhớ thương chuyện xuất cung, trong lòng ít nhiều vẫn chút dễ chịu.

 

"Vậy con bỏ tiền nuôi."

 

Chu Đình Phong sự vui trong miệng cha già, ngược với Chu Chước Tề: "Tiểu thúc thúc đúng, tiền riêng nhất định tích cóp."

 

Ít nhất vì tiền, thể cần cầu xin ai mà nhận việc nuôi Hắc Tướng Quân.

 

Lý Trúc Như mặc kệ cuộc "tranh phong" giữa hai cha con họ, vẫn như cũ sắp xếp cứu vãn cho mấy bé con, cố gắng để tối nay về cung thể khiến mấy vị nương nương bớt sốc một chút.

 

Đợi đến khi về cung, Lý Trúc Như khá chột tiễn năm bé con , đó dặn dò Diệu Quả khóa cửa Cổ Nguyệt Hiên, ngay cả vẻ thôi của Chu Hoằng An cũng thấy.

 

Nàng thậm chí còn cáo bệnh.

 

Hiền phi vì Đại hoàng t.ử sống ở Đông Tứ Sở nên tiếp xúc ngay với sự thật kinh , nhưng Vinh phi và Tĩnh phi con gái thì sốc đau lòng, ngay trong đêm gọi Thái y đến xem qua mới yên tâm.

 

Bên phía Vương Hoàng hậu, khi Chu Thừa Thước ngăn cản mới miễn cưỡng bỏ ý định tuyên Thái y. Chu Thừa Thước tỉ mỉ giải thích, quy hết chuyện lên Phụ hoàng, Vương Hoàng hậu dù là dịu dàng đoan trang đến cũng nảy sinh oán trách với Hoàng thượng, nhất là khi thấy những vết đỏ khắp cổ Thái t.ử.

 

Mấy ngày tiếp theo, Chu Hoằng An đều ăn mấy cái đinh mềm cứng ở chỗ mấy vị phi tần, rõ ràng nhưng cảm thấy chỗ nào đó đúng, đợi đến khi mấy vị nương nương đều ăn ý đồng loạt thu tay, ngài mới hậu tri hậu giác nhận .

 

Chu Hoằng An:...

 

 

Loading...