Chưởng Sự Cô Cô Nuôi Bé Con, Hoàng Thượng Đừng Hoảng - Chương 135: Bệnh Đến Như Núi Đổ

Cập nhật lúc: 2026-02-15 11:39:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Trúc Như ở điền trang sống cuộc sống dưỡng lão nhàn nhã, khó khăn lắm mới chịu dời ổ về trạch viện ở kinh thành, nhưng mấy ngày đầu óc ngày càng mụ mị, mãi cho đến một đêm nọ Ngọc Linh phát hiện nàng nóng hầm hập, trạch viện ngày thường thanh tịnh lập tức trở nên ồn ào.

 

Ngọc Linh gọi mãi thấy Lý Trúc Như tỉnh, trong lòng hoảng loạn vô cùng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, bảo Ngọc Trúc liên hệ trong cung truyền tin, một bên khác thì sai mời đại phu, nửa đêm tìm đến tận cửa nhà vác về, chẳng khác gì cường đạo cướp .

 

Đại phu đến nhanh, lão đại phu đầy một bụng oán khí, nhưng khi thấy Lý Trúc Như bất tỉnh nhân sự cũng tạm thời nén cơn giận xuống.

 

Lặng lẽ bắt mạch xong, lập tức kê đơn t.h.u.ố.c khống chế, Ngọc Linh sai sắc t.h.u.ố.c, tạ với lão đại phu, mời tạm thời ở trong trạch viện.

 

Sau đó lão đại phu mới phát hiện "mời" đến chỉ ông, mạc danh cảm thấy an ủi ít, hóa chỉ ông là kẻ xui xẻo.

 

Tác phong như cường đạo, may mà loại gia đình chữa khỏi thì giận cá c.h.é.m thớt.

 

Lý Trúc Như mê man tỉnh, chỉ cảm thấy mí mắt nặng ngàn cân, đầu óc cũng hỗn độn, nhưng kỳ lạ thể cảm nhận việc xảy bên ngoài.

 

Sự lo lắng và nôn nóng của Ngọc Linh, sự bất lực của đại phu, cùng với cơn giận của Chu Hoằng An vội vã chạy tới trong đêm.

 

Ngọc Linh cũng ngờ Hoàng thượng muộn thế còn đích xuất cung tới đây, cùng còn Thái y chính, cơ bản là các thái y trực ban đều đưa tới, khí thế Chu Hoằng An bức đó, trong phòng chỉ tiếng thái y bàn bạc khe khẽ, những khác đầu cũng dám ngẩng lên.

 

Lý Trúc Như lúc một cảm giác kỳ diệu, nàng rõ ràng mắt cũng mở nổi, nhưng cứ thấy khuôn mặt đen sì nghiêm túc của Chu Hoằng An, cùng với sự lo lắng và hoảng loạn ai của .

 

Chu Hoằng An để ý đến việc Ngọc Linh thỉnh tội, chỉ hỏi thái y bệnh tình thế nào.

 

Bất luận là thái y đại phu đều chỉ phong tà nhập thể, thương hàn lúc cũng là bệnh lớn, nhất là tình trạng của Lý Trúc Như thì hung hãn, may mà phát hiện sớm, nếu kéo dài thêm vài canh giờ, đầu óc cũng nung hỏng mất.

 

Khổ nỗi còn dám dùng t.h.u.ố.c mạnh, một mặt là Lý Trúc Như tuổi lớn, đột ngột phát bệnh, ngược lôi hết bệnh cũ trong , bốc t.h.u.ố.c thể kiểm soát;

 

Mặt khác là thái độ của Chu Hoằng An bày ở đây, dùng t.h.u.ố.c mạnh lỡ xảy vấn đề, ai Hoàng thượng trong lúc đau thương mất lý trí .

 

Lúc đầu Chu Hoằng An quả thực đồng ý, nhưng đợi đến khi Ngọc Linh đổ cho Lý Trúc Như mấy t.h.u.ố.c đều tác dụng, mới trầm giọng đồng ý cho các thái y dùng t.h.u.ố.c mạnh.

 

Bệnh tình của Lý Trúc Như rốt cuộc giấu , Chu Hoằng An nửa đêm rời khỏi hoàng cung, trong hậu cung nhanh tin, nhóm Chu Lệnh Yển nơi đến, trong lòng hoảng loạn một trận.

 

Người thể khiến phụ hoàng hoảng loạn như chỉ Trúc Như cô cô.

 

Chu Lệnh Yển trực tiếp dẫn Chu Nhiễm Thông xuất cung, Chu Thừa Thước dùng phận Thái t.ử xuất cung, ba đụng mặt ở cổng cung, đều thể thấy sự lo lắng trong mắt .

 

Chu Lệnh Yển tim đập thình thịch, kéo em gái đang tiến lên hỏi thăm , đến mặt Chu Hoằng An miễn cưỡng giữ bình tĩnh.

 

"Phụ hoàng, cô cô ?"

 

Chu Nhiễm Thông cửa ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc: "Phụ hoàng, cô cô mắc bệnh gì ?"

 

Chu Thừa Thước gì, nhưng ánh mắt lộ sự lo lắng y hệt.

 

Chu Hoằng An thấy ba đứa trẻ, trong lòng miễn cưỡng cảm thấy an ủi: "Phong hàn đến gấp, lôi bệnh cũ trong , sốt vẫn lui."

 

Mấy đứa trẻ xong khó kiểm soát biểu cảm mặt, phòng thăm Lý Trúc Như đang giường, hốc mắt Chu Nhiễm Thông đỏ hoe, trong lòng phần nhiều là sợ hãi.

 

"Phụ hoàng, thái y thể chữa khỏi cho cô cô, đúng ?"

 

Chu Nhiễm Thông cấp thiết một câu trả lời khẳng định, giọng Chu Hoằng An chút khàn khàn, trầm giọng : "Cô cô các con sẽ ."

 

Chu Hoằng An thể cứ canh giữ ở đây mãi, Hoàng đế xin nghỉ cũng khó, huống hồ còn là một nữ quan xuất cung, may mà Lý Trúc Như tuổi tác đủ để truyền lời tiếng với Chu Hoằng An, nếu bao nhiêu năm nay đàn hặc nàng sẽ càng nhiều hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chuong-su-co-co-nuoi-be-con-hoang-thuong-dung-hoang/chuong-135-benh-den-nhu-nui-do.html.]

 

Chu Hoằng An rời mang theo Chu Thừa Thước đang tình nguyện, hai chị em ở trạch viện canh chừng, Ngọc Linh sắp xếp các nàng ở chỗ khác, Chu Nhiễm Thông còn chịu.

 

"Công chúa quan tâm cô cô, nhưng cô cô cũng lo lắng cho công chúa. Nếu là bệnh khác nô tỳ sẽ cản, nhưng phong hàn dễ lây, chỗ cô cô nô tỳ sẽ canh chừng từng giờ từng khắc, tin tức gì sẽ đến báo cho công chúa."

 

Ngọc Linh thức trắng hơn nửa đêm kinh sợ, sắc mặt cũng chẳng khác Lý Trúc Như đang giường là bao.

 

Chu Lệnh Yển nắm lấy tay Chu Nhiễm Thông: "Em chăm sóc cô cô , cần lo cho bọn , cô cô tin tức gì cũng giấu giếm bọn ."

 

Chu Lệnh Yển cũng lo lắng, nhưng cũng hiểu các nàng nếu lời ngược sẽ thêm phiền phức, lúc nàng chỉ mong cô cô tỉnh .

 

Trận bệnh của Lý Trúc Như đến gấp hung, Thái y chính và Hách đại phu danh tiếng lẫy lừng đều ở chỗ nàng giúp đỡ, nhưng chỉ riêng việc hạ sốt tốn mất ba ngày, khi tỉnh , ai dám đảm bảo nàng sốt hỏng đầu óc .

 

Lý Trúc Như nhắm mắt lờ mờ thấy trong phòng chuyện, nhưng đôi khi thực sự chống đỡ nổi sự mệt mỏi trong đầu óc mà mất ý thức, đứt quãng bên ngoài qua bao nhiêu ngày.

 

Nàng đôi khi chút gì đó an ủi đang gào bên giường nàng, đáng tiếc ngay cả mí mắt cũng nhấc lên nổi.

 

Lý Trúc Như trong lòng còn đang mơ màng nghĩ, thật sự cứu nữa thì thể cho nàng hai câu di ngôn .

 

Nàng còn một khoản gia sản lớn lắm đấy.

 

Cái mạng của Lý Trúc Như cuối cùng cũng kéo về, ngày thứ năm hôn mê cuối cùng cũng mở mắt, trong miệng là vị t.h.u.ố.c đắng ngắt, đắng đến mức nàng khôi phục tri giác lập tức nhắm mắt , nước mắt suýt chút nữa ép .

 

"Cô cô tỉnh !"

 

Giọng vui mừng khôn xiết khàn khàn của Ngọc Linh vang lên, tiếng bước chân trong phòng loạn một trận, Lý Trúc Như nén vị đắng nơi đầu lưỡi mở mắt , thấy Ngọc Linh và Diệu Quả đều canh bên cạnh nàng, hai mắt đỏ hoe, tóc tai cũng chải rối tung.

 

Trông thật là t.h.ả.m hại.

 

Lý Trúc Như giơ tay lên, nước mắt Diệu Quả ào một cái chảy xuống, vươn tay nắm lấy tay nàng.

 

Mấy ngày nay nước mắt nàng sắp cạn khô , cuối cùng cũng đợi cô cô tỉnh .

 

Ngọc Linh bưng nước tới cho Lý Trúc Như súc miệng, Lý Trúc Như đến sức chuyện cũng .

 

Ngọc Linh: "Cô cô mấy ngày nay đều ăn uống gì, sức chuyện là bình thường, các thái y , cô cô thể tỉnh là đại diện cho việc nữa, tịnh dưỡng cho ."

 

Lý Trúc Như lo lắng cái , chỉ là thấy trong mắt hai bọn họ đều là đau lòng.

 

Một lát Chu Lệnh Yển và Chu Nhiễm Thông bất chấp ngăn cản cũng xông , hai mắt cũng đỏ hoe, Lý Trúc Như cảm thấy nuôi một ổ thỏ con, đáng thương đáng yêu.

 

Hai đều hiểu chuyện, thấy nàng tỉnh trái tim treo lơ lửng mấy ngày nay cuối cùng cũng hạ xuống, để nàng thời gian yên tâm nghỉ ngơi.

 

Chỗ Lý Trúc Như đến thăm từng dứt, ba chị em Chu Chước Tề cũng tới , bọn họ cũng chỉ là qua một cái, cũng cầu Lý Trúc Như tỉnh táo nhắm mắt.

 

Đợi đến chập tối, Chu Hoằng An dẫn theo Chu Thừa Thước cũng tới, đáng tiếc Lý Trúc Như đang ngủ, Chu Hoằng An sắp xếp con cái xong, bản ở phòng bên cạnh, đảm bảo thể đợi đến khi Lý Trúc Như tỉnh táo.

 

Lúc Lý Trúc Như tỉnh trăng lên cao, nàng thấy Chu Hoằng An, chỉ cảm thấy trận bệnh quả thực lỗ to , từng từng đều cùng nàng hao tổn ít tinh khí thần.

 

Chu Hoằng An: "A tỷ đừng nghĩ nhiều, chỉ cần tỷ mau khỏe , thứ sẽ khôi phục như thường."

 

Hắn mấy ngày nay hiếm khi trải nghiệm cảm giác hoảng sợ bất lực như hồi nhỏ, giống như lúc nàng vì mưu cầu cho một cơ hội chú ý mà đ.á.n.h đòn, lúc đó càng cầu cứu cửa, bây giờ điểm khác biệt duy nhất là năng lực kéo nàng từ ranh giới cái c.h.ế.t trở về.

 

 

Loading...