Chương 2
Các bà các cô trong làng , sức chiến đấu mạnh đến đáng sợ.
Bởi vì lúc họ khác, thậm chí còn chẳng thèm tránh mặt đương sự.
vẫn cứng đầu chào hỏi.
“Dì Vương, dì Hứa.”
Họ lập tức đổi sắc mặt, tươi .
“Ôi chao, chẳng là Thanh Du ? Lên đại học vất vả lắm nhỉ, năm nay cuối cùng cũng chịu về ăn Tết .”
“Cháu , ba cháu nhớ cháu lắm đấy.”
“ , đúng vẫn là Thanh Du tiền đồ, sinh viên đại học đầu tiên của làng mà.”
“…”
Nếu thấy những lời họ lưng thì lẽ cũng sẽ tưởng những câu là thật lòng.
quen .
Thế nên cũng xã giao vài câu với họ, hỏi thăm ch.ó nhà họ năm nay đẻ ch.ó con , hỏi vụ mùa năm nay trong làng thế nào.
Thật , đây mới là những đề tài nhiều nhất trong suốt mười tám năm đầu đời.
Chứ mở miệng là đ.á.n.h giá rượu Lafite năm 82, khách sạn một đêm cả chục nghìn như Phó Hành Nhất.
Phần lớn trong làng mỗi năm kiếm còn tới mười nghìn tệ
Nghĩ đến đây, bỗng thấy trống trải.
Không bây giờ Phó Hành Nhất đang ở , đang du lịch nước ngoài, về căn nhà sáu trăm mét vuông của .
khẽ thở dài.
Chúng chia tay .
Anh ở cũng chẳng còn liên quan gì đến nữa.
Về nhà cho heo ăn thôi.
…
Khi kéo vali về tới nhà, thì thấy ba đang chuẩn thức ăn cho heo.
Ông lạnh lùng liếc một cái.
“Cuối cùng cũng chịu rời cái thành phố phồn hoa náo nhiệt đó để về ? Ba còn tưởng trong mắt con còn cái nhà nữa chứ.”
nặn một nụ .
“Hai năm con học thêm, Tết trả lương gấp ba. Năm nay còn nữa, nên con về ăn Tết ngay đây.”
Nghe giải thích xong, sắc mặt ba dịu một chút.
“Ba , con đừng lo học phí với sinh hoạt phí, ba sẽ nghĩ cách giải quyết…”
Ba còn xong, thì một giọng nữ ch.ói tai cắt ngang.
“Ông lắm ha, ông thì cách gì chứ?”
“Học phí mẫu giáo trường tư của thằng Diệu Tổ năm nay còn đây !”
“Người Tết về nhà còn tự kiếm tiền học, ông thì cứ nhất quyết bắt nó về ăn Tết, giờ trong nhà đến chỗ ở cũng !”
…
ngẩng đầu lên, thấy kế đang dắt em trai sáu tuổi .
Ba bà , vẻ mặt chút lúng túng, nhưng cuối cùng vẫn gì.
quen với cảnh từ lâu .
ngoan ngoãn gọi một tiếng:
“Dì.”
Bà chẳng thèm lấy một cái, chỉ bực bội đáp :
“Trong nhà phòng cho mày, tự dọn cái phòng chứa đồ mà ngủ tạm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-ta-xung-dang/chuong-2.html.]
gật đầu, kéo vali phòng chứa đồ.
Dọn dẹp sơ qua xong, , nhận lấy thức ăn cho heo bắt đầu cho heo ăn.
Khi quen Phó Hành Nhất, cho bất cứ việc gì.
Anh con gái thì nên nuông chiều.
, thật chẳng liên quan gì đến mấy từ như nuông chiều đó cả.
Từ lúc nhớ chuyện, thì việc trong nhà đều là .
Phó Hành Nhất sẽ bao giờ , khi chiều chuộng như , trong lòng hoảng hốt đến mức nào.
cúi cho heo ăn, hiểu hôm nay trong chuồng heo bụi nhiều đến .
Bụi bay cả mắt .
Khiến khóe mắt ươn ướt.
…
Buổi tối, tấm nệm trong phòng chứa đồ, lướt điện thoại.
Rồi phát hiện Phó Hành Nhất đăng bài mới vòng bạn bè.
dám tin, tải hai mới xác nhận đúng là đăng.
Có lẽ kéo khỏi danh sách chặn.
giường, nở nụ chân thành duy nhất trong ngày hôm nay.
Phó Hành Nhất đăng bài bao giờ kèm chữ, chỉ bốn tấm ảnh đơn giản.
Định vị: Maldives.
xem kỹ bốn tấm ảnh hết đến khác, xác nhận dấu vết của bất kỳ cô gái nào, mới yên tâm lướt tiếp.
Thật Phó Hành Nhất thích đăng vòng bạn bè.
từng hỏi lý do.
Anh chỉ thản nhiên một câu:
“Trước luôn thấy cần chia sẻ cuộc sống với ai. Giờ gặp em , cuộc sống của chỉ cần chia sẻ với em, càng cần đăng vòng bạn bè gì.”
Anh sai.
Trong quãng thời gian yêu , Phó Hành Nhất dính .
Gần như ngày nào cũng ở bên .
vui, nhưng cũng chút phiền.
Vì ở bên mỗi ngày, nên cũng ngại khi thêm mặt .
Chỉ thể tranh thủ lúc ở đó, lén vài việc vặt.
Trong mắt , nhà tuy giàu, nhưng chắc vẫn đủ xoay xở chi tiêu bình thường.
…
.
thật sự nghèo.
Nghèo đến mức khi chúng yêu , dù chi tiêu đều do gánh, mà vẫn lo lắng tiền ăn của tháng .
Nghèo đến mức ở cùng trong những khách sạn một đêm cả chục nghìn tệ, để ý xem khoản vay hỗ trợ học tập của duyệt , khi nào mới giải ngân.
Trong mối quan hệ với Phó Hành Nhất, giống như một diễn viên.
Cố gắng đóng vai một cô gái bình thường, một cô gái gia đình bình thường.
cuộc điện thoại của ba , bắt đầu nhận …
Vở kịch , sớm muộn gì cũng hạ màn.
thể diễn cả đời.
gối tay lên trần nhà, bắt đầu tưởng tượng Phó Hành Nhất đang gì.
Nghĩ một lúc, nhịn mà thở dài.