Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 5: Vinh Thành (4) - “Đừng mà! Đừng đi! Cầu xin các người...”

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:45:22
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đừng mà! Đừng ! Cầu xin các ! Cứu với, đừng bỏ !”

Thấy chiếc xe MPV màu đen từ từ lăn bánh ngay mắt, đàn ông gầy gò hoảng sợ đập cửa kính xe gào thét cầu cứu. Tay mấy định mở cửa xe lao xuống nhưng đủ can đảm, ngược hành động ồn ào đó thu hút vài con tang thi đang đuổi theo chiếc xe đen phía .

“Gào!!!”

Người đàn ông gầy gò sợ hãi co rúm , run lẩy bẩy, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ...

Tại cứu ...

Tại bọn họ cứu ...

Rõ ràng chỉ cần chạy thể cứu mà...

Người đàn ông gầy gò rõ ràng hiểu vấn đề. Lúc nãy thể tự xuống xe chạy theo, nể tình đều là “con ”, dù là lạ thì đối phương cũng sẽ ngại cho nhờ một đoạn.

Tiếc , đặt bộ hy vọng sống sót khác.

Và đó là sự lựa chọn ngu ngốc nhất.

Chiếc xe MPV màu đen là loại 7 chỗ, xe thon dài, gian rộng rãi, nội thất hiện đại tối giản, ghế da êm ái, thoải mái.

Ở thế giới thực Khương Thất từng loại xe tương tự, nhưng cảm giác chiếc xe chắc chắn rẻ.

“Vận may của chúng tệ.”

Diệp Lĩnh đạp ga tăng tốc để cắt đuôi lũ tang thi đang bám riết phía , men theo mũi tên chỉ dẫn tường bãi đỗ xe lao khỏi Trung tâm Thương mại Tinh Quang từ cổng C: “Xe MPV gầm chắc chắn hơn xe thường, khi một lượng nhỏ tang thi bao vây cũng khó chặn , nhưng vẫn cẩn thận tránh những đàn tang thi lớn.”

Nếu lượng tang thi bao vây vượt quá một trăm con, Diệp Lĩnh nghĩ dù họ xe 7 chỗ thì cũng sẽ giữ chân tại chỗ.

“Xăng còn đủ ?”

Khương Thất lấy điện thoại từ trong nhẫn gian quan tâm hỏi.

Diệp Lĩnh đáp: “Đủ, chiếc xe chắc mới đổ xăng lâu, hiện tại bình xăng mới vơi 20%, đủ để chúng chạy 15km đến Khu thắng cảnh núi Vinh.”

“Vậy thì .”

Xem vận may của hai họ dù “Âu hoàng” (siêu may mắn) thì cũng thuộc dạng trung bình khá.

Khương Thất mới thầm mừng trong lòng thì cảnh tượng bên ngoài cửa sổ xe cho kinh hãi.

Chỉ trong vòng hai tiếng ngắn ngủi, những con phố sầm uất ngày nào giờ biến thành địa ngục trần gian.

Khắp nơi là những con tang thi m.á.u me be bét, mặt mày dữ tợn. Trên đường, những chiếc xe bốc cháy, bốc khói đen kịt ngổn ngang, cái thì méo mó, cái thì nát vụn.

Ầm ầm ầm, tiếng nổ lớn vang lên từ xa. Khương Thất đầu , thấy vài tòa nhà cao tầng đang bốc cháy dữ dội, ngọn lửa hung tàn dường như thiêu rụi cả tòa nhà thành bộ khung đen sì.

Sự xuất hiện đột ngột của chiếc xe MPV màu đen thu hút sự chú ý của đám tang thi đang lang thang hoặc đang “ăn tiệc” xung quanh. Chỉ trong mười mấy giây, từ mười mấy con tang thi nhanh ch.óng tăng lên thành hàng trăm con.

Diệp Lĩnh dám nán dù chỉ một giây, phóng xe như bay rời khỏi khu vực Trung tâm Thương mại Tinh Quang.

Khương Thất cũng cảm thấy tình hình . Với tình trạng đường xá hiện tại, đạp ga phóng vèo một cái là ngay thì quả là chuyện viển vông. Gần như cứ mỗi 20 giây bọn họ lách qua một chiếc xe lật hoặc húc văng vài con tang thi liều c.h.ế.t lao .

Sao lắm xe và tang thi thế ...

Tâm trạng mới thả lỏng của Khương Thất căng như dây đàn. Cô mở ứng dụng bản đồ điện thoại, định vị “Khu thắng cảnh núi Vinh” đưa mặt Diệp Lĩnh.

“Theo kế hoạch định, cố gắng tránh những nơi khả năng tập trung đông , dù đường vòng tốn thời gian hơn cũng .”

Diệp Lĩnh lái xe húc văng một con tang thi sống c.h.ế.t chắn đường, nhíu mày : “ , nhưng cái lo chuyện đó.”

lo kế hoạch ban đầu của chúng đủ an .”

Khương Thất liền nhớ đến vụ “tai nạn liên ” mà cô gặp ngay khi bước phó bản.

Chính vì xe cộ lớn bé tắc nghẽn kín đường nên cô mới buộc chọn cách chạy trung tâm thương mại để lánh nạn.

“Để nghĩ xem... để nghĩ xem...”

Khương Thất cảm thấy bao giờ vận dụng não bộ để suy nghĩ cách giải quyết vấn đề một cách cấp bách như bây giờ, kể cả lúc thi Đại học môn Toán.

Một tia sáng lóe lên trong đầu.

“Trình diễn flycam (máy bay lái)!”

Cô từng lướt “Top Top” và xem video trình diễn flycam!

Diệp Lĩnh nhanh hiểu ý Khương Thất: “Có ý cô là... chúng thể dùng flycam để dụ đám tang thi chỗ khác?”

! Anh điều khiển flycam ?!”

Khương Thất Diệp Lĩnh với ánh mắt đầy mong đợi. Diệp Lĩnh suy nghĩ một chút gật đầu: “Biết, hồi đại học chơi vài , thao tác đơn giản thì thành vấn đề. vấn đề là bây giờ chúng flycam.”

“Bây giờ thì 'mua 0 đồng' ở cửa hàng là mà. So với việc lái xe đến gần trường đại học kẹt cứng, thà chúng bỏ chút thời gian chuẩn còn hơn.”

Bảy ngày để rời khỏi Vinh Thành, bây giờ mới là ngày đầu tiên, bọn họ vẫn còn thời gian để lãng phí.

Khương Thất cầm điện thoại tìm kiếm cửa hàng trải nghiệm flycam ủy quyền, nhanh tìm một cửa hàng gần nhất cách đó 10km.

“Anh xem , chỗ một cái.”

Lông mày Diệp Lĩnh hề giãn tìm cửa hàng: “Cô Khương, cô nghĩ đến quá trình lấy flycam sẽ nguy hiểm thế nào ?”

Động tác xem bản đồ của Khương Thất khựng : “...”

Cửa hàng trải nghiệm flycam thường trong khu thương mại. Bọn họ mới thoát khỏi một trung tâm thương mại, giờ chủ động chui đầu một khu thương mại khác.

Diệp Lĩnh phân tích kỹ càng: “Cửa hàng ở tầng 1 của khu phố thương mại, chúng thể dễ dàng, nhưng thì chắc.”

Tiếng động sẽ thu hút tang thi, chỉ cần dừng một chỗ thì tang thi sẽ đuổi kịp. bọn họ dừng trong cửa hàng từ 1 đến 5 phút, thể lấy xong flycam xe thì bầy tang thi bao vây kín mít.

Khương Thất cũng băn khoăn, liệu đáng để mạo hiểm vì sự an : “Hay là...”

“Chúng cứ đến gần khu trường đại học xem ? Quan sát tình hình cụ thể tính tiếp?”

Diệp Lĩnh suy nghĩ gật đầu: “Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-5-vinh-thanh-4-dung-ma-dung-di-cau-xin-cac-nguoi.html.]

Nếu con đường gần trường đại học thể qua nhanh ch.óng, họ sẽ cần mạo hiểm tìm flycam. Còn nếu đường tắc nghẽn thể , họ đành tìm cách lấy flycam.

Thật Diệp Lĩnh ủng hộ việc sử dụng flycam, nhưng điều kiện tiên quyết là họ còn sự lựa chọn nào hơn.

Bằng , việc mạo hiểm lấy flycam sẽ trở thành hành động thừa thãi.

...

Trên con đường hoang tàn đổ nát, chỉ một chiếc xe MPV màu đen chạy với tốc độ nhanh chậm, thỉnh thoảng dụ theo mười mấy con tang thi đuổi theo nhưng cũng nhanh ch.óng cắt đuôi.

Quãng đường lái xe 40 phút, họ mất tới 70 phút mới đến gần khu làng đại học.

“Trời ơi...”

Khương Thất há hốc mồm kinh ngạc, cả đờ .

Chiếc xe của Diệp Lĩnh thấy tình hình phía thì giây lập tức đầu.

“Xin , ý tưởng của cô là đúng.”

Kế hoạch ban đầu của họ quả thực quá ngây thơ!

Chỉ thấy mắt, tầm che khuất bởi một biển đầu đen kịt. Đám tang thi tụ tập đông như kiến cỏ, chặn kín mít con đường như thủy triều dâng, chỉ cần một cái là đủ khiến nổi da gà .

Đừng là ô tô, Khương Thất còn nghi ngờ ngay cả một con mèo lanh lợi cũng đừng hòng lọt qua con đường .

“Sao đường nhiều tang thi thế ?!”

Xe đầu nhưng Khương Thất vẫn ngoái . Đám tang thi dường như thứ gì đó thu hút, con nào con nấy cứ ùn ùn kéo về phía , chăm chú đến mức hề để ý đến việc bọn họ đến .

Chẳng lẽ giữa đường sống?

Khương Thất vô cùng nghi ngờ.

Rời khỏi khu vực ba trường đại học, Diệp Lĩnh lái xe hướng về phía cửa hàng trải nghiệm flycam. Trên đường , hễ gặp chỗ nào tắc nghẽn là họ vòng đường khác để tránh xa.

“Cô Khương, về việc 'mua flycam 0 đồng', cô ý tưởng gì ?”

Khương Thất định trả lời “” thì thấy hai tiếng “ọc ọc” rõ mồn một vang lên trong xe.

À ừm... bụng cô kêu nhé...

Diệp Lĩnh, luôn giữ vẻ trầm bình tĩnh, lúc biểu cảm chút cứng ngắc, ho khan hai tiếng đầy ngượng ngùng.

“Xin ... đói...”

Hai giây , bổ sung thêm: “Trước khi game ăn tối!”

Trước khi bước Chung cư Sinh tồn, Diệp Lĩnh đang đường ăn tối. Do công việc bận rộn nên bữa trưa cũng chỉ ăn qua loa hai lát bánh mì.

Khương Thất cố nhịn : “Không , đúng lúc cũng đói .”

Lúc lấy đồ ăn từ trong nhẫn gian , cô suy nghĩ một chút đề nghị: “Thật chúng thể tìm một nơi an gần cửa hàng flycam nghỉ ngơi hai tiếng hẵng hành động.”

Tang thi bùng phát lúc 10 giờ sáng, 12 giờ trưa họ rời khỏi Trung tâm Thương mại Tinh Quang, bây giờ là 1 giờ rưỡi chiều. Họ thể lấy flycam khi trời tối, đó nghỉ ngơi một đêm, đợi trời sáng tiếp tục lên đường đến Khu thắng cảnh núi Vinh.

Diệp Lĩnh gật đầu: “Được.”

Nửa tiếng .

Diệp Lĩnh dừng chiếc xe MPV gần một khu phát triển đang thi công dở dang.

Nơi chỉ cách cửa hàng trải nghiệm flycam 2km.

Bọn họ quyết định nghỉ ngơi ở đây 2 tiếng, coi như ngủ trưa một giấc, miễn cưỡng thư giãn đôi chút.

Trong xe chỉ còn tiếng Khương Thất và Diệp Lĩnh cắm cúi ăn uống.

Chẳng còn cách nào khác, cả hai đều đói lả, hơn nữa suốt chặng đường tinh thần luôn trong trạng thái căng như dây đàn nên cực kỳ tốn sức.

Diệp Lĩnh ăn sạch một túi mười cái bánh mì nhỏ mới coi như sức, ăn xong chút ngại ngùng : “Cô Khương, vô cùng cảm ơn...”

“Ây da, khách sáo quá, cứ gọi là Khương Thất là . Anh là ? Bao nhiêu tuổi ?”

Khương Thất ngắt lời ngay, tận thế đến nơi , mấy cái tiểu tiết cũng chẳng cần để ý quá gì.

Diệp Lĩnh đáp: “ Tân Hải, 27 tuổi, còn cô?”

Lớn tuổi hơn ...

Khương Thất còn tưởng Diệp Lĩnh chỉ khí chất già dặn, tuổi tác chắc nhỏ hơn cô, hóa là do “h.a.c.k tuổi” thôi.

22 tuổi, sinh viên mới trường, hiện đang việc tại thành phố Ngọc Giang.”

22 tuổi? Trẻ thế !

Diệp Lĩnh chút ngạc nhiên. Thấy Khương Thất suốt dọc đường hành động quyết đoán, hề dây dưa lằng nhằng, còn tưởng cô ít nhất cũng 25 tuổi, ngờ mới nghiệp đại học.

thể mặt mà bắt hình dong.

Hai trao đổi về tình trạng khi bước Chung cư Sinh tồn, phát hiện một đang đường về, một đang đường ăn tối. Ngoài địa điểm xảy sự cố khác thì thứ còn đều y hệt.

Khương Thất xong cảm thán: “Haizz, sớm tận thế ập đến thì chẳng nỗ lực như thế gì...”

Thời đại học lẽ hưởng thụ thì chẳng hưởng thụ tí nào.

Biết thế thà học cao học còn hơn, cô công cốc cho công ty suốt 28 ngày trời, đến lương thực tập tháng đầu tiên còn nhận!

Chỉ cần nghĩ đến những cực khổ lúc thực tập, những ngày tăng ca, cô ròng.

...

...

Thời gian nghỉ ngơi luôn trôi qua nhanh. Sau khi Khương Thất và Diệp Lĩnh luân phiên chợp mắt dưỡng thần một tiếng (ngủ trưa nổi), họ quyết định khởi động xe, hướng về phía cửa hàng trải nghiệm flycam.

 

Loading...