Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 473: Hắc thành (7) - “Mau tỉnh lại... Cô không thuộc về nơi này...”
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:29:44
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không khí xe buýt khá tĩnh lặng, chẳng mấy mở miệng trò chuyện. Bởi lẽ, đa phần hành khách lúc đều là dân văn phòng mới lê lết tàn khỏi công ty. Oán khí bốc lên ngùn ngụt, đến sức để thốt nửa lời cũng chẳng còn.
Ngoại trừ hai cô nhóc học sinh cấp ba hồi nãy buôn dưa lê ở trạm chờ, giờ vẫn đang ríu rít to nhỏ. Lâu lâu còn huých vai, đ.á.n.h yêu mấy cái. Cái dáng vẻ thanh xuân phơi phới, tràn trề nhựa sống khiến Khương Thất mà khỏi chép miệng ghen tị.
Cơ mà, nếu bây giờ hỏi cô, liệu vặn ngược bánh xe thời gian, cái tuổi mười sáu, mười bảy bẻ gãy sừng trâu để nếm mùi mài đũng quần ghế nhà trường thêm một nữa ?
Thì câu trả lời chắc chắn là say “đéo” !
Giai điệu du dương, êm ái phát từ tai bao trùm lấy tâm trí. Khương Thất nhắm nghiền hai mắt, vứt bỏ muộn phiền, thả hồn trôi lơ lửng.
Kể từ khi cắm mặt , đây là một trong những thú vui thư giãn hiếm hoi còn sót của cô. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là giành chỗ cái .
Chiếc xe buýt cứ thế lăn bánh, dừng đón trả khách ở từng trạm tiếp tục hành trình. Dù lên kẻ xuống tấp nập, nhưng quân xe xem chừng cũng chẳng hao hụt là bao.
[Loa phát thanh: Trạm dừng tiếp theo, khu dân cư Lục Tùng. Xin quý hành khách nhu cầu xuống trạm vui lòng chuẩn ...]
Nghe tiếng loa thông báo văng vẳng bên tai, Khương Thất lật đật tháo tai , cẩn thận cất gọn túi xách. Cô nhổm định dậy thì ánh mắt tình cờ chạm cái đăm đăm của bà cụ ghế bên cạnh.
“?!”
Bà cụ với mái tóc điểm hoa râm, khuôn mặt nhăn nheo như quả táo tàu. Đôi mắt bà vẩn đục, lẽ do chứng đục thủy tinh thể lão thị tuổi già, phủ một lớp màng xanh xám đùng đục.
Và ngay lúc , đôi mắt đang dán c.h.ặ.t Khương Thất, chằm chằm chớp lấy một cái dù chỉ là vài giây ngắn ngủi.
Bị chằm chằm đến mức sởn cả gai ốc, Khương Thất giấu nổi sự căng thẳng, rụt rè lên tiếng: “Bà ơi, cháu xuống trạm , phiền bà nhích qua một chút cho cháu với ạ.”
Chẳng lẽ bà cụ đãng trí tuổi già ?
Phải chuồn lẹ thôi! Xuống xe gấp!
Thời buổi tuyệt đối đừng để già dính lấy, chỉ cần bám lấy thì cuộc đời coi như xong phim!
May mà bà cụ tuy cứ chằm chằm cô, nhưng hành động vẻ gì là phối hợp.
Khương Thất thấy khe hở liền vội vàng lách ngoài. Ngay lúc sắp sửa rời khỏi hàng ghế , cô chợt thấy tiếng bà cụ lầm bầm: “Mau tỉnh ...”
“Cô thuộc về nơi ...”
“Mau tỉnh ...”
“Cô thuộc về nơi ...”
???
Khương Thất bước đến cửa xuống xe, kìm bèn lén lút liếc về phía bà cụ, phát hiện đôi mắt đối phương vẫn đang dán c.h.ặ.t lấy .
Cô giật thót , vội vàng thu hồi ánh mắt.
Chắc kèo ! Đích thị là bệnh đãng trí tuổi già!
Người nhà bà ăn kiểu gì ? Lại dám để một bà cụ đãng trí xe buýt một ...
[Loa phát thanh: Khu dân cư Lục Tùng đến.]
Cửa xe buýt mở, Khương Thất lập tức nhảy xuống xe thẳng khu dân cư. Đi nửa đường, cô nhịn mà ngoái đầu , phát hiện bà cụ mà vẫn đang !
“Đáng sợ quá mất!”
Đừng bảo là... Mình trông giống con gái bà ? Hay là cháu gái nhỉ!
“Cũng thể nào là ma đúng ? Gì chứ, thánh nhân bàn chuyện quỷ thần, vững tin rằng thế giới thuộc về khoa học!”
Như xua tan luồng khí lạnh đang trào dâng từ tận đáy lòng, Khương Thất dùng sức lắc lắc đầu, cưỡng ép bản gạt phăng ký ức về bà cụ khỏi tâm trí, nếu cô sợ tối nay ngủ kiểu gì cũng gặp ác mộng.
Trở về căn hộ độc nhỏ bé rộng vỏn vẹn 40 mét vuông của , việc đầu tiên Khương Thất là gọi đồ ăn ngoài, đó mới tắm. Đợi lúc tắm xong bước , đồ ăn cũng vặn giao tới.
Ăn uống no say, nghịch iPad, cày cuốc phim truyền hình với tiểu thuyết... Thoắt cái, thời gian điểm 12 giờ đêm.
“Chưa ngủ, chơi thêm một tiếng nữa !”
Một tiếng , 1 giờ sáng. “Vẫn ngủ, ráng cày thêm một tiếng nữa thôi!”
Lại một tiếng nữa trôi qua, 2 giờ sáng. Nhớ sáng mai 9 giờ còn quẹt thẻ , Khương Thất đành dựa ý chí kiên cường của bản , tự ép leo lên giường ngủ. Có điều trằn trọc lăn lộn mãi, đến tận 3 giờ sáng cô mới chìm giấc ngủ.
...
...
“Lạch cạch... Lạch cạch...”
Trong dãy hành lang trường học tối tăm, Khương Thất như đang trốn chạy khỏi sự truy đuổi của một thực thể nào đó phía . Cô ngừng cắm đầu cắm cổ chạy, chạy mãi về phía . Chạy đến mức kiệt sức ngã nhào xuống đất cũng chẳng dám dừng nghỉ ngơi lấy một giây, chỉ c.ắ.n răng lồm cồm bò dậy chạy tiếp.
Nhanh lên! Nhanh hơn nữa! Bị đuổi kịp là c.h.ế.t chắc!
[Phạch ——]
Đèn hành lang đột ngột bật sáng, thứ ánh sáng màu đỏ thẫm hắt thẳng mặt cô. Khương Thất về phía , đồng t.ử chấn động kịch liệt.
Chỉ thấy một nữ sinh mặc đồng phục đang dùng đôi mắt ngừng rỉ m.á.u trân trân cô, chậm rãi cất giọng: “Đừng trốn...”
“Cô thuộc về nơi ...”
“Đừng trốn...”
“Cô thuộc về nơi ...”
Lời còn dứt, cô thoắt cái xuất hiện ngay mặt Khương Thất, mặt gần như dán sát mặt, giọng bỗng chốc v.út cao gầm thét: “Cô thuộc về nơi !!!”
“Á á á á á á ——!!!”
Khương Thất bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, bật phắt dậy, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội vì thở dốc. “Hộc... hộc...”
Nửa ngày trời vẫn thể hồn. Cô cảm thấy tay chân lạnh toát, nhúc nhích cũng chẳng cử động nổi. Không qua bao lâu, cô mới thò tay cầm lấy chiếc điện thoại đang sạc tủ đầu giường, bật sáng màn hình.
[06:32]
“Mới 6 rưỡi.”
Ngủ tiếp ? Có cho kẹo cũng chẳng dám ngủ nữa!
Khương Thất dứt khoát rời giường, thu dọn đồ đạc khỏi nhà. Cô bắt xe đến ngôi chùa gần nhất để thắp nén nhang, xin cái bùa bình an, đó mới bắt xe tới công ty .
Đến lúc tới chỗ , thả xuống ghế, cô vẫn cảm giác hồn xiêu phách lạc.
“Tiểu Khương, cái bản thiết kế mấy chỗ màu đỏ đổi hết thành màu đen, cô sửa giúp một chút nhé.” Khương Thất còn kịp mở miệng từ chối thì file gửi thẳng qua.
“...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-473-hac-thanh-7-mau-tinh-lai-co-khong-thuoc-ve-noi-nay.html.]
Thật giữa việc quỷ ám và đám đồng nghiệp hãm cành cạch ở công ty đè đầu cưỡi cổ, cái nào xui xẻo hơn! Thấy cô là ma mới nên dễ bắt nạt đúng ?!
Khương Thất lầm bầm c.h.ử.i rủa trong lòng, bấm mở cái file gửi tới. “Á á á á!”
Vừa mở cô dọa cho khiếp vía, cả ngã lăn khỏi ghế. Những đồng nghiệp khác trong văn phòng cũng giật , ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía .
“Sao thế?”
“Giữa thanh thiên bạch nhật mà gặp ma ?”
“Ối giời đất ơi, rớt cả tim ngoài !”
“Khương Thất! Cô cái trò gì ?!” Tổ trưởng cất bước nhanh tới, cúi đỡ Khương Thất đang mềm nhũn chân tay ngã bệt đất, mãi tự lên nổi.
“... ... Anh thấy ?” Khương Thất sắp đến nơi, hốc mắt đỏ hoe.
“Thấy cái gì?” Tổ trưởng nương theo tầm mắt Khương Thất màn hình máy tính, chẳng thấy cái quái gì sất: “Thì là bản thiết kế thôi mà? Có vấn đề gì .”
Khương Thất trố mắt: “Sao thể chứ? Hai chữ 'Chạy mau' to đùng ngã ngửa thế , thấy ?!”
“Chạy mau? Chạy mau ở ?” Tổ trưởng rê chuột, đóng file mở lên, vẫn chẳng thấy gì. Đám đồng nghiệp khác cũng tò mò bu , và kết quả là cũng y xì đúc, chả ai thấy gì.
Khương Thất dám tin, khua tay múa chân mô tả: “Ngay chính giữa màn hình ! Hai cái chữ màu đỏ to chình ình! Lại còn đang nhỏ m.á.u tong tỏng nữa!”
“...” Đám đồng nghiệp đưa mắt , thầm nghĩ: Con bé ma mới áp lực công việc ép cho phát điên chứ?
Thấy Khương Thất kích động quá mức, tổ trưởng ngập ngừng khuyên: “Tiểu Khương , là... hôm nay cô xin nghỉ một ngày, đến bệnh viện khám thử xem nhé?”
Khương Thất chỉ cảm thấy tứ chi càng thêm lạnh buốt, tựa như chìm xuống đáy biển sâu, ngộp thở đến mức thở nổi. Bắt gặp ánh mắt quái dị của đám đồng nghiệp, cô đành gật đầu: “Vâng, cũng thấy nên bệnh viện khám thử.”
Lúc rời khỏi công ty, cả cô vẫn đang trong trạng thái hoảng hốt. “Đi bệnh viện, bệnh viện khám, khám khoa mắt, khoa tâm thần, khám hết!”
Trên đường taxi đến bệnh viện, Khương Thất một nữa phát hiện điểm bất thường. Cái món đồ trang trí trong xe, trông giống một con thú nhồi bông phát âm thanh, lúc đang ngừng ngân nga ca hát: “La la la, chạy mau nha, la la la, chạy mau nha, la la la, chạy mau nha~”
Cô mà tê rần cả da đầu, nửa đường nhịn bèn nhắc nhở tài xế: “Bác tài ơi, bác tắt cái con gấu bông hát hò ? Hơi ồn ào chút.”
Bác tài xế ngạc nhiên ngoái đầu : “Gấu bông nào cơ? Xe gì con gấu bông nào.”
“...” Khương Thất lặng lẽ rụt cổ ngay ngắn.
Cô thầm nghĩ chuyện diễn biến tới nước thì chỉ hai khả năng.
Một, cô quỷ ám .
Hai, thần kinh cô vấn đề .
Tuyệt đối khả năng thứ ba.
Dọc đường im lìm cho đến khi tới bệnh viện thành phố, Khương Thất tự đăng ký khám khoa tâm thần. Thế nhưng khi bước khỏi thang máy ở tầng 8, đập mắt cô là cả một hành lang ngập ngụa khói đen.
Khói đen?
“Cháy !!!”
Khương Thất vội vã lao khỏi thang máy, gào toáng lên: “Cháy ! Mọi chạy mau!!”
Dọc hành lang chẳng thấy bóng dáng y tá bác sĩ nào, nhưng khói đen ngày một dày đặc, ngọn lửa cũng bùng lên dữ dội hơn.
Cô chỉ đành lấy tay bịt c.h.ặ.t miệng mũi, gọi 119 khom luồn lách về phía lối thoát hiểm.
Đến lúc đẩy cửa bước buồng thang bộ, cô bàng hoàng phát hiện ngọn lửa thế mà cháy từ lầu cháy lên!
Sao thể chứ? Nếu lửa cháy từ lên, thì ban nãy cô thang máy lên tầng 8 kiểu gì?!
“Đừng bảo cái thế giới là hàng pha ke đấy nhé?!!” Khương Thất bịt mũi miệng dáo dác tìm dụng cụ chữa cháy, nhưng ngọn lửa xung quanh thực sự quá lớn, cô đành bấm bụng cắm đầu chạy ngược lên lầu.
Trớ trêu , lết đến tầng thượng thì phát hiện...
Cánh cửa dẫn sân thượng khóa c.h.ặ.t. Không chìa khóa, căn bản cửa thoát !
“Khụ khụ! Khụ khụ!” Khương Thất cảm nhận ngọn lửa táp tới da thịt .
Đau quá... chỗ nào cũng đau rát...
Không c.h.ế.t... Không cứ thế mà c.h.ế.t ...
“Á á á á á á c.h.ế.t!!!”
...
...
Bắt đầu từ khoảnh khắc dung hợp sức mạnh, Ngũ Tam thực chất nắm trọn quyền kiểm soát cơ thể 'Khương Thất'.
Mặc dù đây quả thực là quân bài duy nhất để họ đối phó với 'Tham Chủ', chỉ tiếc là...
“Đến cuối cùng vẫn là thắng.”
Đã thấu tỏ chân tướng của thế giới, thể cam tâm tình nguyện để con sai bảo cơ chứ?
Đương nhiên là mượn xác hồn, chễm chệ lên ghế ký chủ của Hệ thống giao dịch tại vị diện mới đúng với phong cách của .
“Số 99, ngươi sẽ tuân thủ giao kèo ký kết khế ước với chứ?” Một lúc , hệ thống mới lên tiếng.
[Ting tong]
[Chúc mừng chơi ‘Thất Thất Thất’ vượt ải Hắc thành thành công, phần thưởng đang kết toán.]
Quả nhiên là ! Chỉ cần chiếm hữu cơ thể của 'Khương Thất', hệ thống sẽ tự động công nhận phận chơi của ! Ngũ Tam đưa tay mơn trớn khuôn mặt : “Tiếc thật đấy, Khương Thất. Cô nỗ lực đến , thế mà...”
[Thịch ——]
[Thịch ——]
[Thịch ——]
Nhịp tim đập nhanh liên hồi một dấu hiệu báo .
Ngay đó là cơn đau dữ dội bùng phát. Không cái kiểu đau nhói âm ỉ, cũng chẳng cơn đau xé rách da thịt, mà cảm giác cứ như một ngọn lửa đang cuồn cuộn thiêu đốt trong l.ồ.ng n.g.ự.c, hệt như vạn kiến c.ắ.n xé tâm can!
“Chuyện quái gì thế ? Trái tim ...” Không! Không là cảm giác nữa, mà là trái tim của đang thực sự một ngọn lửa lớn thiêu rụi!
“Đây là... ngọn lửa của 'Hận Chủ' áo đỏ!!” Tại ngọn lửa của 'Hận Chủ' áo đỏ bùng cháy từ chính trái tim của ?!
“Khương Thất!!! Cô giở trò quỷ gì?!!!”