Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 470: Hắc thành (4) - “Ngon thì nhào vô đây mà đánh tôi này! Lêu lêu lêu!”

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:29:41
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bản thể của 'Tham Chủ' là một bàn tay khổng lồ, bản thể của 'Dục Chủ' là một cái cây vĩ đại, bản thể của 'Ái Chủ' giang hồ đồn đại là một con cá voi khổng lồ.

Vậy còn Mạnh Oản Oản thì ? Sau khi nuôi dưỡng lên chức 'Bán Chủ', bản thể của bà biến thành một đồng... tiền vàng siêu to khổng lồ!

Chuẩn cần chỉnh! Chính là đồng tiền vàng!

Ngay lúc đây, cái đồng tiền vàng mang tên Mạnh Oản Oản đang 'Hận Chủ' áo trắng rượt chạy trối c.h.ế.t, tháo chạy tán loạn khắp Hắc thành, kèm với đó là đủ loại âm thanh gào thét thất thanh.

“Chẳng thống nhất là hai tiếng cho ăn một ? Tại mới đút xong nó đói !”

“Đừng đuổi nữa! Đừng đuổi theo tao nữa! Tao là của mày đấy! Mày ngoan ngoãn lời tao! Không tao cắt cơm bây giờ!”

“Rốt cuộc mày giao tiếp hả?! Ngoài chữ đói mày thốt câu nào khác nữa ?!”

“Á á á á á cứu mạng!!! Có ai tay cứu với!!!”

Những nơi mà Mạnh Oản Oản và 'Hận Chủ' áo trắng quét qua, long trời lở đất thì cũng là trời sập đất nứt. Số lượng quỷ dị xui xẻo bọn họ gián tiếp đè bẹp dí còn nhiều hơn cả lượng Hận Quỷ và chơi gộp xử lý.

Hiện tại, 'Từ Bi' tuân thủ đúng như giao kèo từ , thiết lập vòng vây phong tỏa bộ Hắc thành. Thế nên, những còn khả năng tự do giải quyết vấn đề chỉ sót mỗi viện trưởng Đỗ và Kẻ Mù.

Gì cơ? Bạn hỏi Tô Thanh và A-2 đang lưu lạc phương nào á?

Hai vị Khương Thất sắp xếp tháp tùng công hội Sát Quỷ . Nhiệm vụ chính của họ là tay cứu vớt đồng đội trong những khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Nếu như cái 'Bình thủy tinh' thể ấp nở thêm nhiều chiến lợi phẩm hơn nữa, mang vỗ béo cho Tô Thanh và A-2 lên cấp Bán Chủ, thì chừng bọn họ thực sự thể trợ giúp Khương Thất đối phó với 'Tham Chủ'.

Ngặt nỗi thời gian quá sức eo hẹp. Bọn họ thể ép xung, đôn thực lực của Mạnh Oản Oản, Kẻ Mù, và cả viện trưởng Đỗ lên cái tầm 'Bán Chủ' trong thời gian quy định là một kỳ tích . Cái cô nàng Lê Đào thích ru rú việc trong tiệm t.h.u.ố.c , gần như từng chợp mắt nghỉ ngơi phút nào!

“Ngươi cao kiến gì ?”

Lắng tiếng kêu cứu t.h.ả.m thiết của Mạnh Oản Oản, viện trưởng Đỗ đưa mắt cánh cửa Kẻ Mù ngay bên cạnh. Với năng lực hiện tại của bà , căng lắm cũng chỉ đủ sức phong ấn 'Hận Chủ' áo trắng trong vòng 3 đến 5 giây là kịch kim. Căn bản chẳng bõ bèn gì để giúp bà cắt đuôi màn rượt đuổi và sự... thèm khát của 'Hận Chủ' áo trắng.

Kẻ Mù sững , hàng ngàn con mắt đính cánh cửa đen ngòm đồng loạt lộ vẻ hoang mang: “Bà hỏi á? chỉ là một cái cổng truyền tống cùi bắp thôi, mấy cái vụ đ.ấ.m đá mù tịt.”

Chứ nó mà võ công cái thế, thì chẳng ngoan ngoãn, khúm núm chịu cảnh 'Tham Chủ' bóc lột sức lao động bấy lâu nay.

Phải rằng!

Lý do mà nó... biến thành Si Quỷ! Chính là vì nó luôn khao khát sự tự do! Thế mà cái tên 'Tham Chủ' c.h.ế.t tiệt hù nó sợ xanh mặt, trốn chui trốn lủi trong cái mê cung rối rắm hệt như b.úp bê Matryoshka của Nga ròng rã suốt mười năm trời!

Tận mười năm đấy!

Nhắc chuyện xưa đúng là một quá khứ ngoảnh đầu !

Viện trưởng Đỗ xong, biểu cảm mặt chút khó nên lời: “Nói tóm ... chỉ còn mỗi tự vận động xông pha thôi, đúng ?”

Hàng ngàn con mắt của Kẻ Mù chớp chớp liên hồi: “Chứ còn ai đây nữa?”

khổ nỗi bà cũng bó tay tập mà!

Rõ ràng Khương Thất giao phó trọng trách khống chế 'Hận Chủ' áo trắng cho bọn họ lo liệu, nhưng mơ bọn họ cũng chẳng ngờ, cái kế hoạch mới chỉ giai đoạn một gặp ngay sự cố.

'Hận Chủ' áo trắng quả thực dính hiệu ứng của đạo cụ 'Bình sữa m.á.u', nhưng cái phản xạ đầu tiên của nó khi thao túng là sống c.h.ế.t bám riết lấy '' để vòi vĩnh thêm nhiều m.á.u hơn nữa!

Gặp cái cảnh thì ai mà đỡ cho nổi?

Kể cả lôi cổ 'Tham Chủ' đây, thì cũng đành giơ cờ trắng thôi!

“Hửm? 'Tham Chủ' ?”

Viện trưởng Đỗ bỗng như sực nhớ điều gì đó. Bà dáo dác lia mắt quanh, cố gắng xác định vị trí của những công trình kiến trúc mang tính biểu tượng ở khu vực vành đai trong của Hắc thành.

Kẻ Mù cạnh tinh ý nhận sự khác thường của bà , bèn cất tiếng hỏi: “Bà ?”

“Ở Hắc thành ... hình như hai cái tập đoàn m.á.u mặt lắm ?”

, Tập đoàn Hắc Tâm và Tập đoàn Mắt Đen. Cả hai cái đều là công ty con trướng của 'Tham Chủ'.”

Viện trưởng Đỗ nhướng mày: “ nhớ mang máng... cái 'Bình thủy tinh' của Khương Thất, là do cô nẫng từ trong kho chứa đồ thuộc bộ phận nghiên cứu khoa học của Tập đoàn Hắc Tâm đúng ?”

“!!!”

Kẻ Mù lập tức bừng tỉnh ngộ. Trong suốt hai mươi mấy ngày nương nhờ sự 'nuôi nấng' của Khương Thất, bọn họ tự nhiên cũng hóng hớt từ miệng cô về lai lịch của cái 'Bình thủy tinh' . Đó chính là thứ lương thực hảo hạng mà Tập đoàn Hắc Tâm cống nạp đều đặn hàng tháng cho 'Tham Chủ'.

Đã Tập đoàn Hắc Tâm và Tập đoàn Mắt Đen đều là công ty chịu sự chi phối của 'Tham Chủ', thì cái mớ lương thực mà Tập đoàn Hắc Tâm trách nhiệm cống nạp, ắt hẳn Tập đoàn Mắt Đen cũng thủ sẵn, đúng chứ?

'Hận Chủ' áo trắng chẳng đang than đói ? Thế thì cứ quăng thức ăn cho nó là xong!

Bất kể là Mạnh Oản Oản tẩm bổ vắt sữa cho b.ú, là nhét thẳng đồ ăn họng nó, chỉ cần nhồi cho 'Hận Chủ' áo trắng no nê phè phỡn, thì chắc mẩm là nó sẽ chịu im re thôi!

Sau khi thông suốt phương án giải quyết, bóng dáng của viện trưởng Đỗ chớp mắt tan biến . Khi xuất hiện trở , một cây thước dạy học lù lù hiện diện ngay bên cạnh Mạnh Oản Oản.

Ngẫm cũng nực thật. Dàn trợ thủ mà Khương Thất cất công gom góp về, đố tìm kẻ nào mang hình hài 'con ' cho t.ử tế.

Một đồng tiền vàng, một cây thước dạy học, và một cánh cửa sắt.

to gan lớn mật dám giao phó trọng trách cho ba con 'Bán Chủ' nửa mùa nghênh chiến với 'Hận Chủ' áo trắng. Khá khen cho sự liều lĩnh !

Trông thấy viện trưởng Đỗ xuất hiện, Mạnh Oản Oản như vớ cọc, gào thét thất thanh: “Cứu với! Cứu với! cảm giác nó sắp c.ắ.n gót chân đây !”

Thục nữ á? Dịu dàng đằm thắm á? Hình tượng thanh cao á? Đứng lưỡi hái t.ử thần thì ba cái thứ vớ vẩn đó vứt hết cho rảnh nợ!

Viện trưởng Đỗ vội vàng lên tiếng xoa dịu: “ bà đang cuống cuồng lên , nhưng cứ bình tĩnh . Bà thấy cái tòa nhà cao ch.ót vót sừng sững đằng ?”

Mạnh Oản Oản đưa mắt theo hướng chỉ: “Công ty TNHH Công nghệ Mắt... Mắt Đen á? Tập đoàn Mắt Đen ?”

! Chính là Tập đoàn Mắt Đen đấy!”

“Cái 'Bình thủy tinh' của Khương Thất là hàng chôm từ Tập đoàn Hắc Tâm. Vậy thì kiểu gì Tập đoàn Mắt Đen cũng tàng trữ vài cái. Nếu bà thể bới thêm nhiều 'Bình thủy tinh' nữa, thì bà cứ việc đem nhồi cho 'Hận Chủ' áo trắng xơi!” Viện trưởng Đỗ b.ắ.n rap với tốc độ tên lửa.

Mặc dù dám chắc về 'Hận Chủ' áo trắng, nhưng 'Tham Chủ' ăn , thì 'Hận Chủ' chắc mẩm cũng ăn thôi nhỉ?

Hai con quỷ lập tức bay về phía Tập đoàn Mắt Đen. Đến gần mới tá hỏa phát hiện, nơi chỉ mỗi một tòa nhà thuộc về Tập đoàn Mắt Đen, mà là nguyên cả một khu vực to đùng đều là địa bàn của bọn chúng!

“Mặc kệ ! Còn nước còn tát !”

Mạnh Oản Oản hóa thành một cơn mưa tiền vàng rợp trời, chớp mắt nhấn chìm bộ Tập đoàn Mắt Đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-470-hac-thanh-4-ngon-thi-nhao-vo-day-ma-danh-toi-nay-leu-leu-leu.html.]

Viện trưởng Đỗ và Kẻ Mù cũng bám sát gót theo , một thì chạy tung tăng mở cửa, kẻ còn thì lùng sục tìm kiếm khắp nơi.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đào một chỗ khá thú vị bên trong Tập đoàn Mắt Đen.

[Khu nghiên cứu]

Kẻ Mù nhắm nghiền mắt : “ cảm ứng bên trong đó nhiều quỷ dị, cảm xúc của chúng vô cùng đau đớn... cực kỳ tuyệt vọng... còn chất chứa cả một nỗi hận thù sâu tận xương tủy...”

Thực chất thì Tập đoàn Mắt Đen cũng trang hệ thống phòng ngự đàng hoàng đấy, ngặt nỗi mấy thứ đó vô dụng sức mạnh của 'Bán Chủ'.

Trách thì chỉ trách 'Tham Chủ' tuyệt đối cho phép địa bàn của xuất hiện bất cứ kẻ nào đủ sức đe dọa đến ngai vàng của . Bằng , với cái năng lực nghiên cứu còn khủng khiếp hơn cả Tập đoàn Hắc Tâm, Tập đoàn Mắt Đen dư sức nhào nặn dăm ba cái 'Bán Chủ' từ tám đời nào .

Chứ đến nỗi t.h.ả.m hại như bây giờ, đến một chút sức phản kháng cũng chẳng .

Mạnh Oản Oản chẳng rảnh mà do dự, bà thẳng tay lật tung nóc của bộ các tòa nhà trong [Khu nghiên cứu], phơi bày trần trụi cảnh tượng bên trong. Mặc xác vẻ mặt kinh hoàng, khiếp đảm của đám nghiên cứu viên khoác áo blouse trắng trong phòng, bà khẽ vểnh tai lên, dường như bắt một thứ âm thanh gì đó cực kỳ quái lạ.

“Bên lòng đất thứ gì đó!”

Nói đoạn, bà dứt khoát san phẳng bộ các công trình kiến trúc mặt đất của [Khu nghiên cứu].

Để trò , thực đơn giản như đang giỡn.

Chỉ cần ngoan ngoãn nhận lấy 'món quà' của bà , bà sẽ quyền đòi 'quà đáp lễ'. Đám công trình lỡ nhận 'quà', thì bà tự nhiên quyền thổi bay chúng lên tận mây xanh.

“Oa ——!” “Oa ——!” “Oa ——!”

Tới lúc rõ cái thứ đang ẩn nấp bên là gì, viện trưởng Đỗ, Mạnh Oản Oản và Kẻ Mù đồng loạt trố mắt há mồm.

Bởi vì...

Thứ đó... trông y xì đúc một 'Hận Chủ' áo trắng nữa!!!

Giữa cái cơ sở thí nghiệm rộng thênh thang, một 'đứa trẻ sơ sinh' bọc kín trong tã lót đang gào oe óe. Khác hẳn với cái bộ dạng m.á.u thịt nhầy nhụa, gớm ghiếc của 'Hận Chủ' áo trắng, đứa bé sở hữu tứ chi lành lặn và ngũ quan rõ nét, kiểu gì cũng thấy nó khỏe mạnh cực kỳ.

Giả sử lúc Khương Thất mà mặt ở đây, cô chắc chắn sẽ nhận ngay: cái 'đứa trẻ sơ sinh' hao hao giống y hệt cái thứ từng sổng từ phó bản Bệnh viện tâm thần Elizabeth.

Có điều, phiên bản 'trẻ sơ sinh' hiện tại sở hữu cái vóc dáng khổng lồ hơn thời đó gấp mấy .

'Hận Chủ' áo trắng nãy giờ vẫn ngừng gào thét than 'đói', đột nhiên im bặt.

Nó chẳng thèm rượt theo Mạnh Oản Oản nữa, mà chầm chậm lơ lửng trôi đến ngay phía đầu 'đứa trẻ sơ sinh'.

Viện trưởng Đỗ loáng thoáng thấy tiếng gào thét hốt hoảng của một tên nghiên cứu viên bên : “Không ! Bây giờ thể dung hợp !”

“Chúng vẫn khống chế nó... Á á á á á á á!”

Tên nghiên cứu viên kịp dứt câu thì Kẻ Mù ném thẳng cổng truyền tống bay mất hút.

Truyền tống á?

Tống cổ thẳng sang địa bàn của 'Dục Chủ', một điểm đến quá ư là tuyệt vời.

thì cái xứ đó ngoài đám 'tử thể' của 'Dục Chủ' thì cũng một phường 'tử thể' của 'Dục Chủ'. Đứa nào cứng đầu chịu quy hàng 'tử thể', thì cứ việc ngoan ngoãn hóa kiếp thành chất dinh dưỡng bồi bổ cho 'Dục Chủ' là xong chuyện.

...

...

Cùng lúc đó, Khương Thất đang đè bẹp dí cái dãy 'Ngũ Hành Sơn' do 'Tham Chủ' giáng xuống...

Cô tạch .

Vâng, bạn lầm , cô tạch thật .

do 'Tham Chủ' lấy mạng, mà là cô tự kết liễu đời .

Vì cớ ? Vì Khương Thất chợt nhận , nếu chỉ mỗi 'Hận Chủ' áo đỏ thì đừng hòng nhai đầu 'Tham Chủ'!

Vừa mượn năng lực phân của Tưởng Mạnh Đức để hồi sinh thành công, Khương Thất liền réo lên hỏi ngay: “Ngũ Tam, Quỷ vực của ngươi thể cầm chân 'Tham Chủ' bao lâu?”

Ngũ Tam ậm ờ đáp: “Bên trong Quỷ vực đang 'Hận Chủ' áo đỏ phụ một tay kéo dài thời gian, tính sương sương thì chắc... cầm cự tầm 3 phút?”

“Thời gian là quá bèo bọt !”

“Thế cô định giở trò gì đây?”

Ánh mắt Khương Thất bỗng chốc lóe lên tia kiên định: “Kế hoạch A phá sản, đành lôi kế hoạch B xài thôi!”

Ngũ Tam ngớ : “Chúng cái gọi là Kế hoạch B á?”

Hai mươi mấy ngày đếm ngược qua, từng Khương Thất hé răng nửa lời về cái vụ nhỉ?

“Vì cũng mới nảy tức thì đây thôi!”

Khương Thất chần chừ, lập tức copy paste năng lực Cổng truyền tống của Kẻ Mù, x.é to.ạc gian mở một cánh cửa tiến thẳng đến sào huyệt của 'Ác Chủ'. Trước lướt kênh khu vực, cô từng hóng hớt mấy bài đăng về 'Ác Chủ', tỏng tọa độ của lão đang chình ình ở thành phố Kinh Hoa!

“Cạch.”

đẩy cửa bước , đập ngay mắt là một trắng toát, cứ ngỡ như cả vùng đất đang chìm trong biển tuyết trắng xóa. khi căng mắt cho kỹ, mới tá hỏa nhận cái thứ trắng xóa bao phủ mặt đất ... thực chất là những bộ xương khô trắng hếu.

Và chễm chệ nơi tận cùng của cái ngai vàng bồi đắp từ hàng tỷ bộ xương khô, giữa biển m.á.u núi thây , ai khác chính là 'Ác Chủ'!

“Bắt ngươi nhé! 'Ác Chủ'!”

Chẳng thèm suy nghĩ vòng vo, Khương Thất lập tức hóa thành bộ dạng của 'Tham Chủ', chĩa thẳng tay về phía 'Ác Chủ' thi triển chiêu Cướp Đoạt liền tù tì 100 phát!

Rào rào rào ——

Trong lòng bàn tay cô bỗng chốc thu hoạch vài cái nhãn cầu đỏ au, kèm theo đó là một mớ xương xẩu trắng hếu chả là lóc từ bộ phận nào, và dùng để cái quái gì.

Đâu chỉ thế, cô còn ngửa cổ lên trời khả ố, buông lời mỉa mai: “Hahaha! Dăm ba cái thứ 'Ác Chủ' tép riu, cũng chỉ đến thế là cùng!”

“Ngon thì nhào vô đây mà đ.á.n.h ! Lêu lêu lêu!”

Ngũ Tam lúc : “...”

Em gái , cái độ liều mạng của em đúng là vô cực luôn đấy.

 

Loading...