Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 469: Hắc thành (3) - 'Tham Chủ' đã muốn, thì 'Tham Chủ' ắt có được.
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:29:40
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năng lực của 'Hận Chủ' áo đỏ vô cùng thuần túy.
Thuần túy đến mức chỉ tồn tại duy nhất một loại sức mạnh: ngọn lửa thiêu rụi vạn vật. Ngọn lửa cháy mãi tàn, giống hệt như nỗi hận thù bao giờ nguôi ngoai trong chấp niệm của ngài .
Đối mặt với một Quỷ vực như thế , mưu đồ đ.á.n.h cắp cướp đoạt đều trở nên vô nghĩa.
Bởi lẽ nó thể tích trữ, cũng chẳng thể nuốt chửng. Cố đ.ấ.m ăn xôi chỉ tổ rước họa . Thế nên, đối với 'Tham Chủ' mà , 'Hận Chủ' áo đỏ đích thị là kỳ phùng địch thủ gai góc nhất của .
Tuy 'Tham Chủ' từng cướp bóc vô Quỷ vực, từ loại bá đạo, loại dị hợm cho đến loại độc nhất vô nhị, nhưng tất thảy những ngón nghề tấn công đó khi dùng lên 'Hận Chủ' áo đỏ đều như muối bỏ biển, thậm chí còn ngọn lửa thiêu rụi thành tro bụi.
Nếu thì mười năm , 'Tham Chủ' chẳng rảnh rỗi sinh nông nổi nhào nặn một 'Hận Chủ' áo trắng mới toanh, càng chẳng xúi giục bọn nghiên cứu viên dụ dỗ 'Từ Bi' đến Hôi thành hòng giam cầm 'Hận Chủ' áo đỏ ở đó.
Ngay cả bây giờ, khi mười năm trôi qua và thực lực của 'Tham Chủ' tăng tiến vượt bậc, thì khi đối đầu với 'Hận Chủ' áo đỏ, vẫn chẳng thể nào hất cẳng đối phương trong một sớm một chiều .
Và thế là...
Thời tới cản kịp, cơ hội ngàn vàng của Khương Thất đến!
“Mày ăn cướp, thì bà đây cũng xài trò hai ngón!”
Cô lập tức chép năng lực Cướp Đoạt của 'Tham Chủ' ngay mặt, kết hợp với chiêu Vô Hiệu Hóa của viện trưởng Đỗ. Canh chuẩn khoảnh khắc 'Hận Chủ' áo đỏ phun lửa tấn công, cô liền ném thẳng chiêu Vô Hiệu Hóa mặt 'Tham Chủ'.
[Xèo xèo ——]
Ngọn lửa đỏ rực như thác m.á.u ồ ạt trút xuống, quấn c.h.ặ.t lấy hình đồ sộ của 'Tham Chủ' một kẽ hở. Lớp da bàn tay khổng lồ của cháy xém, bong tróc, đen thui như cục than. Lấp ló giữa vết nứt trong lòng bàn tay, cái bóng trắng nhợt nhạt đang chễm chệ đầu lưỡi, cũng ngọn lửa hun rách bươm chiếc áo choàng.
“Lũ”
“Sâu”
“Bọ”
“C.h.ế.t”
“Tiệt”
Xem chừng 'Tham Chủ' thực sự nổi trận lôi đình. Cả cái Hắc thành , bất luận là Hắc thành pha ke do Ngũ Tam dùng Quỷ vực nặn , là Hắc thành hàng auth sừng sững trong thế giới quỷ dị, đều đồng loạt rung chuyển dữ dội.
Khương Thất đang núp lùm thấy liền nuốt nước bọt cái ực. Chẳng tốn đến 0.01 giây do dự, cô thoăn thoắt copy luôn cái năng lực Tồn tại mờ nhạt của Tịch Thành, tròng ngay cái buff tàng hình lên .
Đã thế, cô còn to gan lớn mật đến mức... đập thẳng cái chiêu Cướp Đoạt của chính 'Tham Chủ' mặt luôn!
Lòng bàn tay bỗng truyền đến một luồng khí lạnh buốt. Cô cúi xuống , đồng t.ử chấn động kịch liệt: “Đây là...”
“Phân của 'Si Chủ'?!!”
Thứ đang chình ình trong tay Khương Thất lúc , y xì đúc cái nhãn cầu màu tím mà cô từng nhặt trong văn phòng hiệu trưởng ở phó bản trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy thuở nào!
Ngũ Tam sáng rực cả mắt: “Ăn ! Nhanh nuốt nó ! Đây là món đại bổ đấy!”
“Khoan , cái thứ mới móc từ trong bụng 'Tham Chủ' mà...”
Dơ c.h.ế.t!
Không thèm rửa ráy gì luôn ?
Vừa mới càm ràm xong, cái nhãn cầu màu tím một giây còn lù lù đó, giây tiếp theo bốc còn tăm .
Ngũ Tam cuống quýt gào lên: “Đã bảo là nuốt lẹ mà !”
Khương Thất ngơ ngác ngẩng đầu lên: “Hóa cướp vẫn thể cướp ?”
Thế thì cô đếch cần khách sáo nữa nhé.
Mày cướp phần mày, bà cướp phần bà, để xem đứa nào lẹ tay hơn!
[Cướp Đoạt!]
Cái nhãn cầu màu tím mới lặn mất tăm ban nãy một nữa ngoan ngoãn chui tọt lòng bàn tay cô.
Lần thì Khương Thất chẳng còn tâm trí mà kén cá chọn canh nữa. Cô quẹt đại cái nhãn cầu lên áo mấy cái nhét thẳng mồm, nuốt cái ực buồn nôn ọe ọe: “Ọe... Chuyến về nhà, chén mười chầu lẩu với thịt nướng mới ... Ọe... Để xua tan cái bóng ma tâm lý vì xơi tái phân của 'Si Chủ' ...”
Lời còn dứt, cô bồi thêm một chiêu [Cướp Đoạt] nữa 'Tham Chủ'!
Và ...
“Tại là cái nhãn cầu màu tím ?!”
Rốt cuộc cái lão 'Tham Chủ' vơ vét bao nhiêu cái phân rơi vãi của 'Si Chủ' trời?!
Cô còn đang thắc mắc tại ngoài cái phó bản trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy , cô chẳng đào cái nhãn cầu màu tím nào khác ở mấy phó bản khác. Hóa là 'Tham Chủ' hớt tay nẫng sạch !
“Này, đừng bảo cái nhãn cầu màu tím giấu trong văn phòng hiệu trưởng trường Minh Huy là cái phân duy nhất của 'Si Chủ' còn sót đấy nhé?”
Ngũ Tam thở dài thườn thượt: “Cô đoán xem?”
“Đoán cái rắm!”
Thừa dịp 'Tham Chủ' kịp giật cái nhãn cầu, Khương Thất vội vàng tọng nó bụng. Dù thì xác cô hiện tại cũng vượt qua giới hạn của phàm , dư sức gánh vác .
Khung cảnh hiện trường lúc bỗng chốc trở nên quái gở cùng cực. Một bên là màn combat kinh thiên động địa giữa 'Tham Chủ' và 'Hận Chủ', bên là điệu bộ cướp bóc lén lút, thụt thò của Khương Thất.
Cũng trách 'Tham Chủ' tàng trữ quá nhiều đồ xịn xò, mà Khương Thất cái buff may mắn độ, nên cứ gọi là thó phát nào... nhầm, cướp phát nào trúng phát đấy, từng mùi tay trắng về là gì.
Chỉ trong vòng vỏn vẹn 30 giây ngắn ngủi, cô cuỗm tận 11 cái nhãn cầu màu tím - phân của 'Si Chủ'!
Mười một cái lận đó trời!!
Dĩ nhiên là cô tọng hết sạch sành sanh bụng ngay tắp lự. Nguồn sức mạnh liên quan đến 'Si Chủ' trong cơ thể cô bỗng chốc tăng vọt, kéo theo đó là cái Quỷ vực cũng trở nên vững vàng hơn hẳn.
Ngoài cái mớ đó , vẫn còn khối đồ ngon khác.
Emmm...
[Tàn niệm của Si Quỷ]
[Nguồn gốc: Hắc thành]
[Mô tả đạo cụ: Đây là chút tàn niệm còn sót của Si Quỷ khi tan biến. Chỉ cần thành tâm nguyện của nó, bạn sẽ nhận phần thưởng hậu hĩnh. Bạn lắng tàn niệm của nó ?]
Khương Thất chốt [Có], và ngay lập tức, bên tai cô dội đến một tràng c.h.ử.i rủa tục tĩu hòa cùng sự phẫn nộ tột cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-469-hac-thanh-3-tham-chu-da-muon-thi-tham-chu-at-co-duoc.html.]
Tàn niệm của Si Quỷ gào thét: “Bíp! 'Tham Chủ' cái đồ mặt dày vô sỉ! Bíp! 'Tham Chủ' cái đồ già đầu c.h.ế.t t.ử tế! Bíp! 'Tham Chủ' tao trù ẻo mày đời đời kiếp kiếp siêu sinh! Bíp! Bíp! Bíp! Bíp!!!”
Ngũ Tam chép miệng cảm thán: “Chà... vốn từ vựng phong phú gớm.”
“Ngươi chuẩn cmnr!”
Ngoài cái , Khương Thất còn chôm cả một mớ tàn niệm của Tham Quỷ, Sân Quỷ, Hận Quỷ, Ái Quỷ, Ác Quỷ, cả Dục Quỷ nữa. Ngẫm thì trong cái thế giới quỷ dị , chẳng một mống nào thoát khỏi con mắt thèm khát của 'Tham Chủ'.
với cái châm ngôn: 'Tham Chủ' , thì 'Tham Chủ' ắt .
Mà mấy cái di nguyện trong mớ tàn niệm cũng na ná cả thôi. Nếu là mấy lời c.h.ử.i đổng nhắm 'Tham Chủ', thì cũng là màn than trách phận về cái kiếp quỷ thê t.h.ả.m của bản .
“Mấy cái tàn niệm giữ để gì?”
Ngũ Tam nhướng mày: “Có thể dùng để chế tạo đạo cụ quỷ dị.”
“À... thì là nguyên liệu, thì cứ giữ .”
Nếu thể qua ải, cô thể mang về bán cho ông nội Lý, bà nội Tiền, hoặc là ông chủ hề của siêu thị Vui Vẻ, đối phương kiếm của cô bao nhiêu là điểm tích phân, cô cũng kiếm một vố.
Khương Thất suy nghĩ miên man, tiếp tục bồi thêm một chiêu [Cướp Đoạt] 'Tham Chủ'!
“Ủa?”
Cô cúi đầu lòng bàn tay , hình dáng quen thuộc, xúc cảm quen thuộc, nhưng là màu sắc quen thuộc, đây là một cái nhãn cầu màu đen, thoạt cứ như đá hắc diện thạch .
“Phân của 'Tham Chủ' nè, ăn ?”
Ngũ Tam sáng rực cả hai mắt: “Đương nhiên là ăn ! 'Tham Chủ' thể nuốt chửng sức mạnh của 'Si Chủ', thì ngược , 'Si Chủ' cũng thể nuốt chửng sức mạnh của 'Tham Chủ'!”
Cũng đúng!
Khương Thất dùng sức lau quẹt mấy cái, nuốt thẳng cái nhãn cầu màu đen bụng. Thứ hết cách để c.ắ.n, càng thể nhai, một mặt là vì buồn nôn, mặt khác là vì nó cứng thật sự, căn bản là c.ắ.n nổi.
“Mày”
“Thực”
“Sự”
“Chọc”
“Giận”
“Tao”
“Rồi”
Khương Thất mới nuốt trôi cái nhãn cầu màu đen, ngẩng đầu lên thấy một bàn tay khổng lồ mang theo áp lực như núi Thái Sơn đổ ập xuống đầu . Ngay khoảnh khắc đó cô liền giác ngộ, cái tâm trạng của Tôn Ngộ Không năm xưa khi đè dãy Ngũ Hành Sơn rốt cuộc là như thế nào, đó chính là cái cảm giác cùng đường mạt lộ, chỗ nào để trốn chạy.
...
...
Hắc thành của thế giới quỷ dị.
“Á á á á á mau nghĩ cách gì ! Nó sắp đuổi kịp !”
Mạnh Oản Oản cắm đầu chạy phía , 'Hận Chủ' áo trắng rượt đuổi sát nút phía , những và quỷ khác căn bản là hết cách ngăn cản, chỉ đành để viện trưởng Đỗ bám theo , Kẻ Mù mang theo 'Từ Bi', cùng với thể Hận Quỷ hồi sinh lũ lượt kéo chạy theo .
Chấp niệm của 'Từ Bi' chính là Hận Quỷ, nay đám Hận Quỷ, bất luận là lớn nhỏ, đều chạy sạch sang Hắc thành , ngài tự nhiên cũng chẳng còn lý do gì để nán Hôi thành nữa.
Sự xuất hiện của ngài , khiến từ vành đai 1 đến vành đai 5 của Hắc thành đều một lớp da trong suốt bao bọc .
Quả thì đúng thật là, nội bất xuất ngoại bất nhập .
Hận Quỷ rốt cuộc là cái giống loài thế nào nhỉ? Trông như viện trưởng Đỗ đây, thực chất thuộc hàng dị biệt, còn phần đông thì giống y hệt 'Hận Chủ' áo đỏ, cứ hễ thấy sinh vật nào lọt tầm mắt là lao tấn công vô tội vạ.
Mặc kệ mày là quỷ dị là con , tất tần tật đều c.h.ế.t!
Thế là, một cuộc đại đồ sát phân biệt địch chính thức bùng nổ diện rộng tại Hắc thành.
Hận Quỷ đ.ấ.m với Hận Quỷ, Hận Quỷ choảng với Tham Quỷ, Hận Quỷ khô m.á.u với Si Quỷ, chơi combat với Hận Quỷ, chơi đ.á.n.h lộn với Tham Quỷ, chơi tẩn với Si Quỷ.
Cái khung cảnh đó nó loạn cào cào cỡ nào.
Trong lúc đó, thể quỷ dị và chơi còn vắt chân lên cổ mà né tránh, kẻo Mạnh Oản Oản và 'Hận Chủ' áo trắng vạ lây giữa chốn hỗn loạn.
Kỳ Chiêu Chiêu và Lý Nhược Nghiêm lúc đang trốn tịt trong một nhà hàng ven đường, hai rón rén thò đầu , cảnh tượng bên ngoài mà khỏi rùng khiếp sợ.
Suýt chút nữa, chỉ suýt chút xíu nữa thôi là họ cuốn thẳng trong cuộn tranh !
Nếu nhờ La Mãng từng phổ cập kiến thức, dặn dò bọn họ Hôi thành vài con đại quỷ mang năng lực đặc thù cần đặc biệt đề phòng, thì ban nãy họ chung phận với đám quỷ dị xung quanh, nhốt tịt trong tranh .
Nghe phong phanh là một khi chui tranh, bọn họ sẽ quên béng luôn cả phận của chính ...
“À ừm, Nhược Nghiêm .”
Kỳ Chiêu Chiêu căng thẳng hỏi: “Quỷ vực của 'Hận Chủ' áo trắng chắc là bao phủ hết Hắc thành nhỉ?”
Lý Nhược Nghiêm gật đầu cái rụp: “Chắc chắn ! Chị thấy nó đang đuổi theo Mạnh Oản Oản đó ?”
“Thế thì , thế thì .”
Bằng cô bé cũng chẳng ăn với đám chơi xui xẻo cuốn tranh nữa!
Chỉ cần vẫn còn cơ hội hồi sinh, thì chuyện đều dễ !
Ở một diễn biến khác, tình hình của Phương Hoài và Đoạn Tuyết cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cả đội của bọn họ đang dạo lọt thỏm Công viên giải trí Lê Dương.
Cái tên quen quen.
Khương Thất từng kể, ở Hôi thành một cái công viên giải trí, thời gian bên trong đó là tĩnh lặng.
“Chẳng lẽ chính là chỗ ?”
Đoạn Tuyết lo lắng hỏi: “Anh Phương Hoài ơi, chúng để thoát ngoài đây?”
“Chỉ một cách duy nhất thôi.”
Phương Hoài sải bước tiến thẳng về phía : “Đó là tìm BOSS phó bản của Công viên giải trí Lê Dương, ép cho dòng thời gian đang ngưng đọng chảy trở .”