Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 461: Thường ngày – Chấp niệm sống sót
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:29:32
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc mang theo vẫn còn là một dấu hỏi chấm, nhưng cứ chốt sổ là mang . Khương Thất tính toán ngày mai sẽ mò ngoại ô Hôi thành để 'tâm sự mỏng' với 'Từ Bi', xem ý tứ thế nào. Nếu đối phương dám lắc đầu từ chối, cô sẽ dùng vũ lực ép uổng luôn!
Làm chắc là... áp nhỉ?
Tóm , đây là một kế hoạch táo bạo đến rợn , nhưng nhiều lúc cũng đành chuẩn tinh thần cho những viễn cảnh tồi tệ nhất.
Diệp Lĩnh cất giọng hỏi: “Nếu như tất cả những phương án đều thể kết liễu 'Tham Chủ' thì ?”
“Chuyện ...”
Giả sử cả hai vị 'Hận Chủ', cộng thêm 'Từ Bi' mà vẫn diệt nổi 'Tham Chủ', thì chỉ còn một nước cờ cuối cùng, đó là để đám chơi gan , sợ c.h.ế.t xông pha lên!
ngặt nỗi chênh lệch thực lực giữa hai bên quá đỗi một trời một vực, hy sinh thì cũng đành, chứ hy sinh vô ích thì đúng là lỗ vốn nặng.
Khương Thất hiển nhiên cũng thừa hiểu rằng, vì dồn hết trứng một rổ đặt cược 'Hận Chủ', thì việc nâng cấp thực lực bản mới là chân lý. Chưa mộng tưởng đến cái trình độ một cước giẫm đạp 'Tham Chủ', một đ.ấ.m nốc ao 'Dục Chủ', thì ít cũng vờn sứt đầu mẻ trán với 'Tham Chủ' cho dáng chứ?
Ngay lúc cuộc họp đang rơi bế tắc, hệ thống Chung cư Sinh tồn thình lình cất tiếng.
[Hệ thống: “Nhắc nhở nhẹ, các chỉ còn vỏn vẹn một tháng thôi đấy.”]
Cô giật thót , vội vàng gặng hỏi.
[Khương Thất: “Ý ngươi là ?”]
[Hệ thống: “Mở giao diện phó bản mà xem.”]
Khương Thất liền lật đật móc điện thoại trong túi , mở ứng dụng Chung cư Sinh tồn, nhấp giao diện phó bản. Quả nhiên, phía dòng chữ hiển thị lượng đăng ký ban đầu lù lù xuất hiện thêm một bộ đếm ngược.
[Giao diện Phó bản]
[Hắc thành]
[Điều kiện mở phó bản: 10.000 (Người chơi)]
[Số lượng đăng ký hiện tại: 0]
[Đếm ngược: 30 ngày]
“Rõ ràng lúc gì cái ?!” Đôi mày Khương Thất nhíu c.h.ặ.t , trong mắt hằn lên tia giận dữ. Cô tỏng cái hệ thống đang cố tình giở trò, cố ý dồn ép bọn họ nhanh ch.óng xuống tay kết liễu 'Tham Chủ'!
Câu thốt lên của cô khiến tất thảy trong phòng họp đều giật ngẩng phắt đầu lên.
Đặc biệt là Kỳ Chiêu Chiêu và Diệp Lĩnh đang sát rạt Khương Thất, cả hai gần như bật dậy cùng một lúc, nhào tới dán mắt màn hình điện thoại đồng thanh to nội dung mới cập nhật: “Đếm ngược... 30 ngày?!”
Lời còn dứt, cùng của giao diện phó bản nhảy thêm một dòng thông báo mới.
[Đặc biệt lưu ý: Sau 30 ngày, nếu lượng chơi đăng ký cán mốc 10.000, hệ thống sẽ căn cứ thực lực tổng hợp, chọn mặt gửi vàng ngẫu nhiên 10.000 chơi lọt top 1.000.000 bảng xếp hạng để tống thẳng phó bản 'Hắc thành'.]
[Trong trường hợp vượt ải thất bại, hệ thống sẽ tiếp tục bốc thăm ngẫu nhiên thêm 10.000 chơi khác ném phó bản 'Hắc thành'. Quy trình sẽ lặp lặp cho đến khi phó bản 'Hắc thành' chính thức phá đảo, hoặc bộ chơi đều bán muối.]
“Sao nông nỗi ?!”
Vi An bật dậy, mặt cắt còn một giọt m.á.u, gào lên: “Hệ thống đang dồn chúng chỗ c.h.ế.t ?!”
Ngay cả hai thanh niên vốn nổi tiếng tưng t.ửng như Võ Xu và Liễu Ngọc Thăng lúc cũng sa sầm mặt mày. Võ Xu lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “E là chẳng dồn ép gì , mà là hệ thống nhận định...”
“Thời khắc quyết chiến sinh t.ử giữa nhân loại và quỷ dị đến .”
“Quyết chiến?!”
Đường Đường sững sờ kinh hãi: “Tính từ lúc Chung cư Sinh tồn giáng lâm đến giờ, nhẩm nhẩm cũng đầy nửa năm cơ mà?”
Sao đùng một cái chuyển sang tiết mục quyết chiến ?
Mới sáng nay cô còn đang hì hục lên bản vẽ quy hoạch xây thêm mấy tòa chung cư mới cho Bình An Hoa Viên nữa kìa!
Khương Thất vẫn giữ im lặng, bởi vì cô đang vểnh tai hệ thống Chung cư Sinh tồn phân trần.
[Hệ thống: “Thực kế hoạch ban đầu của là dành cho chơi thời gian một năm khi bước 'quyết chiến'.”]
[Hệ thống: “ ngặt nỗi thực lực của cô thăng cấp với tốc độ bàn thờ, vượt xa tính toán của . Mấy cái phó bản hiện thực tầm cỡ như Đại Trạch Tiểu Viện, Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t, Chùa Vô Tướng vốn dĩ dễ dàng phá đảo nhanh đến thế.”]
[Khương Thất: “Vậy mắc mớ gì ngươi nôn nóng hối thúc chúng 'kết liễu' 'Tham Chủ' cho bằng ?”]
Mọi chuyện bung bét đến nước , tâm trạng của Khương Thất ngược bỗng chốc trở nên điềm tĩnh đến lạ thường.
[Hệ thống: “Thì để tiết kiệm chi phí chứ !”]
Giọng điệu của hệ thống bỗng v.út cao, đan xen vài phần phấn khích và hớn hở.
[Hệ thống: “Cô thừa mà, cái việc giăng khiên bảo vệ mạng sống lẫn tài sản của chơi ngay trong lòng Quỷ vực của 'Tham Chủ' ngốn năng lượng kinh khủng khiếp lắm đấy!”]
Khương Thất xong liền cứng họng, chẳng thốt lên lời nào cho . Bởi vì mơ cô cũng ngờ tới cái lý do củ chuối khiến hệ thống ép uổng chơi phá đảo phó bản 'Hắc thành' trong vòng 30 ngày, chỉ đơn giản là để tiết kiệm chi phí?
Mạng sống của nhân loại thì tính là cái đinh gì? Đừng bảo là còn chẳng đáng giá bằng mấy đồng chi phí bọt bèo nhé?
[Hệ thống: “Người chơi Khương Thất, đặt nhiều kỳ vọng cô đấy, cố lên nha~”]
[Khương Thất: “Cố cái rắm!”]
[Hệ thống: “(-▽-)...”]
Một khi hệ thống thả cái Đếm ngược chễm chệ đó , thì đừng hòng chuyện nó thu hồi . Giờ thì dẫu gian nan, trắc trở đến cũng đành c.ắ.n răng mà đ.â.m lao theo lao thôi.
Khương Thất đột ngột cất cao giọng: “Bộ phận Hậu cần!”
Nghe tiếng gọi của hội trưởng, Vi An vội vã đáp lời: “Có mặt!”
“Viên Quỷ Hòe và Viên An Thần dạo bán buôn ở Hắc thành thế nào ?”
“Hả?”
Vi An thoáng sững , tuy trong bụng vẫn đang thắc mắc vì cớ gì hội trưởng đột nhiên bẻ lái sang hỏi vấn đề ngay lúc nước sôi lửa bỏng, nhưng vẫn thành thật báo cáo: “Tình hình kinh doanh khởi sắc hơn mong đợi nhiều. Hiện tại, ở khu vực ngoài vành đai 3 của 'Hắc thành', chúng đang triển khai chiến dịch quảng bá cho ăn thử miễn phí.”
“Chắc mẩm do cư dân 'Hắc thành' quá vã với mấy cái đồ miễn phí từ tám đời nào , nên Viên Quỷ Hòe và Viên An Thần tung thị trường gần như cháy hàng liên tục. Ngày nào cửa hiệu t.h.u.ố.c cũng cả nùi quỷ dị rồng rắn xếp hàng từ sớm để chực chờ mua cho bằng .”
“Bên trong vành đai 3 của 'Hắc thành', nhờ bán kèm đĩa phim ngắn, nên ở vành đai 3 và vành đai 2, [Viên Quỷ Hòe] và [Viên An Thần] đều chút tiếng tăm. Còn về nội thành... quản lý quá khắt khe, thường xuyên đội cảnh vệ tuần, gián điệp (quỷ dị) của chúng dám bán buôn lộ liễu.”
Khương Thất khẽ nheo mắt, trong lòng đại khái nắm tình hình, tiếp tục hỏi: “[Viên Thư Giãn] thì ?”
Vi An lắc đầu: “Rất hiếm quỷ dị nào chủ động mua [Viên Thư Giãn], doanh của nó là thấp nhất trong ba loại đan d.ư.ợ.c.”
“Bộ phận Thương mại.”
La Mãng giật b.ắ.n cả : “Có !”
Khương Thất trực tiếp phân phó: “Mấy bộ phận các liên kết nghĩ cách , cần trong vòng 15 ngày tới, cho càng nhiều quỷ dị ở 'Hắc thành' nốc [Viên Quỷ Hòe] bụng!”
“[Viên An Thần] và [Viên Thư Giãn]... tạm thời cần bán nữa.”
“Rõ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-461-thuong-ngay-chap-niem-song-sot.html.]
Các vị trưởng bộ phận của công hội Báo Ứng đồng thanh hô to.
[Viên Quỷ Hòe] bào chế từ thành phần của 'Cây Hòe Âm Ngọc' và 'Cây Hoa Quỷ'. Dù hai thành phần trong viên t.h.u.ố.c pha loãng gấp nhiều , nhưng công dụng thì vẫn còn đó.
Nếu chỉ một cách nào đó giúp cô nhanh ch.óng trở nên mạnh mẽ.
Thì e là chỉ mỗi cách thôi.
Vừa để 'Hận Chủ' đối phó với 'Tham Chủ', để 'Si Chủ' cũng tham gia hội đồng 'Tham Chủ' luôn!
Sau khi cuộc họp kéo dài ba tiếng đồng hồ kết thúc, công hội Báo Ứng nhận nhiệm vụ sản xuất và tiếp thị [Viên Quỷ Hòe] tại 'Hắc thành'. Còn công hội Sát Quỷ thì nhận nhiệm vụ lặn lội tới Hôi thành, phụ giúp thu thập m.á.u thịt của 'Hận Chủ' áo đỏ.
Đối tác hợp tác, đương nhiên chính là viện trưởng Đỗ của trường Mẫu giáo Mùa Xuân.
Hai bên vướng mắc gì trong công việc đều thể trao đổi kịp thời qua nhóm chat.
Về phần bản Khương Thất...
Cô chịu trách nhiệm dò la thông tin về 'Hận Chủ' áo trắng.
...
...
[Tiệm cắt tóc chị Trương]
Tiệm cắt tóc mở ở 'Vùng Đất C.h.ế.t' giống như tiệm cắt tóc mở ở khu dân cư Triều Dương, rách nát, chật hẹp còn cũ kỹ. Một khi Bộ phận Xây dựng của công hội Báo Ứng tay thì chỉ thể là tác phẩm nghệ thuật.
Khương Thất bước sảnh lớn, thấy các chị gái quỷ nước tấp nập, ăn mặc đồng phục chỉnh tề, cô nào cô nấy dáng điệu thướt tha, xinh rạng ngời, tươi như hoa, khiến cô nhất thời chút hoang mang và lúng túng.
“Hoan nghênh quý khách đến với Tiệm cắt tóc chị Trương!”
Khoan !
Mấy mỹ nữ ... đúng! Mấy cô thợ cắt tóc còn là mấy chị gái quỷ nước của cô nữa ?!
Sao bây giờ đến cả tóc tai cũng nhuộm đủ màu xanh đỏ tím vàng thế !
Oa... cái mái tóc uốn gợn sóng màu đỏ rượu vang thật đấy...
Chất tóc kiểu gì mà tẩy nhuộm uốn éo xong vẫn suôn mượt, bóng bẩy như thế nhỉ?
Không đúng! Giờ là lúc để nghĩ mấy cái ?!
“Ây da, đây chẳng là Khương Thất ?”
Chị gái quỷ nước Khương Thất thầm khen mái tóc màu đỏ rượu vang xuất sắc đang thướt tha bước tới.
Cô ả bày vẻ mặt vô cùng chuyên nghiệp, bắt đầu soi xét chất tóc của khách hàng: “Vị chơi , chất tóc của cô xơ rối đấy, thử một liệu trình phục hồi tóc ? Bọn cam đoan xong, tóc cô sẽ suôn mượt, bồng bềnh, còn giữ nếp bết dính suốt ba ngày liền luôn~”
Khóe miệng Khương Thất giật giật: “... Thường ngày tiệm cắt tóc của mấy chị đông khách lắm nhỉ?”
Chị gái quỷ nước tóc đỏ rượu uốn sóng lấy tay che miệng duyên: “ đó~”
“Đặc biệt là khách hàng chơi cực kỳ đông luôn~”
Phải công nhận là chất tóc của mấy chị gái quỷ nước đỉnh thật, tóc dày, dài, cực kỳ bám t.h.u.ố.c nhuộm và dễ tạo kiểu. Dù đổi kiểu tóc mỗi ngày một cũng chẳng sợ tóc hư tổn, đúng là sinh để mẫu tóc mà!
Khương Thất lắc đầu cái rụp để hất văng mấy suy nghĩ vớ vẩn , bây giờ là lúc để nghĩ mấy cái ?!!
“Bà chủ của mấy chị ở đây ?”
“Có ạ, bà chủ đang ở văn phòng tầng ba, để dẫn cô lên đó nhé.”
“Cảm ơn.”
Khương Thất vội vàng bám gót theo . Lúc leo cầu thang, cô thực sự nhịn bèn mở miệng hỏi: “Bà chủ của mấy chị... ý định đổi tên tiệm thật ?”
Một tiệm cắt tóc thiết kế nội thất sánh ngang với tác phẩm nghệ thuật, nhân viên thì là mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành thế , mà cái biển hiệu treo lù lù dòng chữ [Tiệm cắt tóc chị Trương], nó phèn quá ?
Chị gái quỷ nước tóc đỏ uốn sóng vẫn giữ nguyên nụ tươi rói hảo: “Bà chủ chúng bảo , quỷ là quên gốc gác thuở hàn vi~”
Thôi, thôi .
Chị là bà chủ, chị gì cũng đúng.
Lên đến tầng ba, Khương Thất chị gái quỷ nước dẫn tới cửa văn phòng của bà chủ. Vừa đẩy cửa bước , cô thấy chị Trương diện chiếc váy kim sa bó sát gợi cảm, chễm chệ sô pha với một tư thế vô cùng hoang dã. Chị nhâm nhi ly rượu vang đỏ, cày phim ngắn, thỉnh thoảng còn bật khùng khục đầy ma mị.
“Hahahahaha ngu quá mất, 'Ác Chủ' đúng là cái đồ đầu đất, đối xử với nữ chính như thế thì xác định lát nữa theo đuổi trối c.h.ế.t thôi hahahaha!!!”
Khương Thất ngoài cửa cạn lời: “...”
Có cô lo cho cái đám Hận Quỷ một cuộc sống quá đỗi sung sướng ?
“Ủa? Khương Thất đấy !”
Phát hiện Khương Thất, chị Trương cũng chẳng thấy cái điệu bộ lúc nãy của gì , đon đả vẫy tay gọi , “Vào đây đây, mau . Uống gì nào? Sữa tươi? Nước ngọt? Hay là lon bia? Chỗ đủ cả.”
“Chị sống cũng hưởng thụ phết nhỉ.”
Khương Thất chua loét một câu xuống.
“Chẳng là nhờ hồng phúc của cô .” Chị Trương hớn hở: “Nói , tìm chuyện gì? Chỉ cần trong khả năng, chị đây chắc chắn sẽ giúp!”
Khương Thất lôi một lon nước lạnh từ trong gian , uống hỏi: “Chị bao nhiêu về 'Hận Chủ' áo trắng?”
“'Hận Chủ' áo trắng ...”
Chị Trương xoa xoa cằm: “ chỉ ngài là sản phẩm do 'Tham Chủ' chế tạo từ những quỷ hài nhi kịp chào đời.”
“Hài nhi ?”
“Ừm, cô loại Hận Quỷ mang chấp niệm lớn nhất là gì ?”
“Là gì ?”
“Sống sót.”
Nụ của chị Trương ánh đèn mờ ảo trong phòng bỗng trở nên quỷ dị: “Bản năng của sinh vật, chính là khát khao sống.”
Khương Thất lập tức nảy : “Quay ngược thời gian!”
“Chính vì khao khát sống, nên 'Hận Chủ' áo trắng mới lặp lặp việc ngược thời gian hết tới khác!”
“Chuẩn luôn.”
Ánh mắt chị Trương hiện lên vẻ tán thưởng: “So với mối hận thù ngút trời của 'Hận Chủ' áo đỏ, thì chấp niệm của 'Hận Chủ' áo trắng thuần túy hơn nhiều.”
Nếu chấp niệm của 'Hận Chủ' áo trắng là sống, thì xác suất cao là ngài sẽ chịu nhúng tay việc đối phó với 'Tham Chủ'!
Khương Thất cau mày, chuyện vẻ căng đây.