Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 44: Trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy số 2 (3) - “Chào mừng, đến với, ký túc xá, 402.”
Cập nhật lúc: 2026-02-13 03:09:22
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nụ giống hệt xuất hiện khuôn mặt của ba bạn cùng phòng, đôi đồng t.ử đen láy của họ chằm chằm Khương Thất đang ở cửa, chớp mắt lấy một cái, giống như ba con rối gỗ xinh tinh xảo.
“Chào .”
“Tớ tên là Giang Nhất.”
“Tớ tên là Giang Nhị.”
“Tớ tên là Giang Tam.”
Sau màn giới thiệu lượt là màn đồng thanh: “Chào mừng, đến với, ký túc xá, 402.”
Toang , đến giọng cũng giống hệt !
Khương Thất nén nhịp tim đang đập thình thịch, cố gắng giữ bình tĩnh: “Chào các , tớ tên là Khương Thất, Khương trong Khương T.ử Nha. Ha ha ha duyên thật đấy, tên các là họ cộng thứ tự, tên tớ cũng là họ cộng thứ tự.”
“Quả thực, , duyên.”
Cách chuyện của ba bạn cùng phòng thú vị, một câu tách hai chữ, ba phiên .
Nếu thể giao tiếp bình thường thì...
Chắc sẽ dễ dàng g.i.ế.c nhỉ?
Nghĩ , Khương Thất bước phòng, từ từ đóng cửa phòng 402 .
Ký túc xá nữ tòa B là phòng tiêu chuẩn 4 , mỗi phòng đều nhà vệ sinh khép kín. Vị trí giường lượt là Trái 1, Trái 2, Phải 1, Phải 2, trong đó giường Trái 1 và Phải 1 gần cửa .
Người bạn cùng phòng tên Giang Nhất ở bàn học giường Trái 2, Giang Nhị ở bàn học giường Phải 1, Giang Tam ở bàn học giường Phải 2. Giường Trái 1 còn chính là chỗ của Khương Thất.
Nhận thấy ánh mắt của họ vẫn dán c.h.ặ.t , trong lòng Khương Thất dâng lên một linh cảm khó tả: Trong mấy ngày sống ở ký túc xá , tuyệt đối! Tuyệt đối! Tuyệt đối nhận nhầm họ!
Vì để phân biệt, nhất là ghi nhớ thật kỹ từng chi tiết nhỏ của họ!
Khương Thất thấy họ , cô cũng họ. Sau hai mươi giây quan sát, cuối cùng cô cũng tìm cách phân biệt ba .
Nốt ruồi.
Giang Nhất nốt ruồi mắt trái.
Giang Nhị nốt ruồi mắt .
Giang Tam nốt ruồi khóe miệng.
Rất , , cô nhớ .
Đưa tay sờ lên chiếc kẹp tóc đỏ, Khương Thất định khi phòng sẽ chẳng gì cả, nhưng thấy bạn cùng phòng vẫn chằm chằm nên cô cũng dám hành động thiếu suy nghĩ.
Thế là...
Cô hỏi: “Các học bài ?”
Vừa dứt lời, cả ba bạn cùng phòng đều đầu , bắt đầu cắm cúi học bài.
Thấy ba bạn cùng phòng cuối cùng cũng còn chú ý đến nữa, Khương Thất cũng thử liếc qua, phát hiện cuốn sách đặt mặt họ đều là sách Toán.
Toán , hồi cấp ba cô học ban Tự nhiên, điểm Toán cũng khá, lên đại học môn Toán cao cấp bắt buộc cô cũng bao giờ thi .
Khương Thất bắt đầu quan sát căn phòng: chiếc giường bình thường, cánh cửa bình thường, cái bàn học bình thường, và cả những cuốn sách giáo khoa các môn xếp bàn học cũng bình thường nốt. May mà chăn đệm giường đều sẵn, mấy đêm tới lo ngủ giát giường trơ trọi.
Cô mở ba lô, lấy sách bài tập, đề thi và dụng cụ học tập bên trong , đó bắt chước động tác của bạn cùng phòng: xuống, mở sách , chăm chú học bài.
“Mấy cuốn sách đúng là sách từng học hồi cấp ba thật.”
Khương Thất thầm lẩm bẩm trong lòng, thể tranh thủ lúc rảnh rỗi ôn tập một chút, lỡ thi cử thật thì cô cũng kiếm điểm kha khá.
Trong khoảnh khắc, cả phòng ký túc xá im phăng phắc.
Vốn là việc tập trung, Khương Thất học say sưa, chìm đắm biển tri thức mênh m.ô.n.g, hồi lâu mới sực nhớ còn việc .
Giờ tắt đèn là mấy giờ nhỉ?
Khương Thất sang hỏi: “À đúng , ký túc xá mấy giờ tắt đèn thế?”
Vừa dứt lời, cô vả miệng . C.h.ế.t tiệt! Sao hỏi thẳng toẹt thế ?!
“Cậu, hỏi, ai?”
Ba bạn cùng phòng đồng loạt đầu chằm chằm cô.
“Ờ...”
Khương Thất ngừng hai giây đáp: “Tớ hỏi Giang Nhất.”
“Ồ.”
Giang Nhị và Giang Tam hỏi liền đầu tiếp tục học bài.
Cô gái nốt ruồi mắt lên tiếng: “Ký túc xá tắt đèn lúc 12 giờ đêm hằng ngày.”
Gật gật đầu, đang định cảm ơn thì chuông cảnh báo trong đầu Khương Thất réo lên inh ỏi. Cô nhíu mày cảnh giác : “Tớ hỏi 'Giang Nhất' cơ mà.”
Cô nhớ rõ ràng Giang Nhất nốt ruồi mắt trái, chứ mắt !
“...”
Bầu khí bỗng trở nên quỷ dị và im lặng. Vài giây , Giang Nhất đang ở bàn học giường Phải 1 dậy đổi chỗ với Giang Nhị ở bàn học giường Trái 2.
Khương Thất c.h.ử.i thầm trong bụng: Bọn họ đổi chỗ lúc nào thế?!
Đổi chỗ mà phát tiếng động nào ?!
Sau khi xác nhận đúng là Giang Nhất nốt ruồi mắt trái, Khương Thất mới hỏi tiếp: “Giang Nhất, thời khóa biểu của lớp 12A2 ?”
“Tớ .”
Giang Nhất trả lời.
Cô , thì...
“Giang Nhị, thời khóa biểu lớp 12A2 ?”
Biết thời khóa biểu mới cần mang sách gì, đến phòng học nào, mấy giờ học, mấy giờ tan học, mấy giờ tan trường và mấy giờ học thêm buổi tối, cho nên thời khóa biểu cực kỳ quan trọng.
Giang Nhị nốt ruồi mắt đầu : “Tớ .”
“ tại tớ cho ?”
Tại cho cô á?
Cô bạn cùng phòng cá tính nhỉ.
Chẳng lẽ vì lúc nãy cô rơi 'bẫy' nên cô tức giận ?
Sau khi xác định đang chuyện là Giang Nhị, tức là nốt ruồi mắt , Khương Thất mới dám tiếp lời: “Tớ... tớ thể dạy học Toán!”
Thấy bọn họ chăm chú xem sách Toán như chắc là thích môn Toán đúng ?
thế liệu tác dụng nhỉ?
Vài phút ——
Khương Thất mặt vô cảm cầm đề thi Toán giảng giải những câu sai cho ba bạn cùng phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-44-truong-trung-hoc-thuc-nghiem-minh-huy-so-2-3-chao-mung-den-voi-ky-tuc-xa-402.html.]
Bị điên ?!
Các con mà học hành chăm chỉ thế gì?!
Không hiểu, cô thật sự hiểu nổi, rốt cuộc cái phó bản Hiện thực là cái quái gì ?
Càng lúc cô càng thấy m.ô.n.g lung.
Dưới ánh mắt cuồng nhiệt và phấn khích của ba bạn cùng phòng, Khương Thất giảng bài liên tục đến tận 11 giờ rưỡi. Cuối cùng, khi ngủ, cô còn thỏa thuận với họ một 'giao dịch': chỉ cần sáng mai họ gọi cô dậy, tối mai cô sẽ tiếp tục giảng bài cho họ.
...
...
Tranh thủ 10 phút cuối cùng giờ tắt đèn, Khương Thất tắm rửa qua loa leo lên giường . Cô cảm giác như đang mơ, đêm đầu tiên ở phó bản Hiện thực cứ thế trôi qua ?
“Khương Thất.”
Bị gọi tên bất ngờ, Khương Thất giật đầu sang giường Phải 1 đối diện, nơi Giang Nhị đang . Sau đó cô thấy ba bạn cùng phòng lượt nhắc nhở: “Tắt đèn, xong, đừng, mở, mắt.”
Tắt đèn xong đừng mở mắt?
Đây là đang cảnh báo cô rằng khi tắt đèn mà mở mắt sẽ gặp nguy hiểm ?
Lúc giảng bài, Khương Thất phát hiện quy tắc khi giao tiếp với ba bạn cùng phòng: khi họ luân phiên từng từ, cô cần phân biệt ai với ai, nhưng khi chuyện riêng với từng thì bắt buộc nhận diện chính xác.
Hiện tại là lúc cần phân biệt.
“Cảm ơn, tớ .”
Tách ——
Cả tòa ký túc xá đột nhiên chìm bóng tối. Khương Thất vội vàng nhắm c.h.ặ.t mắt .
Đồng thời, cô bắt đầu hồi tưởng tất cả những chi tiết bỏ sót từ khi bước phó bản Hiện thực đến giờ.
Đầu tiên là điểm tích phân.
Trước đây khi phó bản thường và phó bản Đua tốc độ, hệ thống đều thông báo điểm thưởng khi thông quan. phó bản Hiện thực, hệ thống hề nhắc đến chuyện đó.
Tại ?
Điểm thưởng của phó bản Hiện thực cố định ư?
Hay là khi thông quan, hệ thống sẽ dựa biểu hiện của chơi trong phó bản để tính điểm?
Hơn nữa nhiệm vụ thông quan cũng chỉ một...
[Sống sót rời khỏi trường học.]
Thông qua phần giới thiệu bối cảnh, Khương Thất yêu cầu tối thiểu của việc 'sống sót rời khỏi trường học' chính là sống sót trong trường đến 10 giờ sáng thứ bảy.
Suy đoán chắc là chính xác.
Tiếp đến là tình hình cụ thể trong phó bản Hiện thực.
Những lúc áp lực lớn, Khương Thất thường tiểu thuyết, thể loại nào cũng , từ quy tắc quái đàm, kinh dị linh dị... Trong tiểu thuyết, những con quỷ cách giải, gặp là c.h.ế.t, cũng những con quỷ chỉ cần tìm quy tắc và tránh né là thể sống sót.
Cho nên ngay khi phó bản, cô sờ soạng khắp nơi để tìm manh mối.
ngoài tờ giấy thông tin cơ bản ban đầu, đến giờ cô vẫn tìm thấy bất kỳ quy tắc sinh tồn nào của trường Minh Huy 2.
Hai quy tắc duy nhất cô , một cái đến từ lời nhắc nhở hữu nghị của hệ thống, cái còn đến từ lời nhắc nhở hữu nghị của những bạn cùng phòng 402.
Đó là:
1. Học sinh ở trong ký túc xá 10 giờ tối.
2. Sau khi ký túc xá tắt đèn, mở mắt.
Còn về cách ứng xử với những 'bạn học' trong phó bản , dựa sự tự tìm tòi của chơi. Ví dụ như nữ sinh mặt đèn đường.
Cô tìm b.út, thì đưa b.út cho cô .
Ví dụ như ba cô bạn cùng phòng sinh ba.
Phải luôn chú ý phân biệt ai là ai.
Chỉ trong hơn hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi, Khương Thất nhận mấu chốt để chung sống với các 'bạn học'.
Họ, đúng hơn là chúng, thực đều sở thích cá nhân.
Có thể giao tiếp, suy nghĩ, sở thích riêng.
Chỉ cần chú ý đến những 'đặc điểm' , Khương Thất thể tạo mối quan hệ với 'bạn học', và tiến tới là tạo mối quan hệ với 'giáo viên' mà cô sẽ gặp ngày mai.
Còn điện thoại nữa...
Điện thoại biến mất !
Khương Thất nhớ rõ khi phó bản Hiện thực cô vẫn mang theo điện thoại, nhưng phó bản thì trang phục đổi, điện thoại cũng biến mất theo.
Là do đây là trường học, mà trường học thì cấm học sinh dùng điện thoại ?
Hay là...
'Thời gian' thực sự quan trọng ở trường Minh Huy 2?
Chắc chắn là thời gian quan trọng. Vừa nãy nếu thấy các bạn cùng phòng đồng loạt ngừng học, xếp hàng rửa mặt chuẩn ngủ, thì cô cũng chẳng gần 12 giờ đêm. Hơn nữa cô xuống đầy 1 phút thì đèn tắt.
Thử nghĩ xem, nếu lúc tắt đèn mà cô vẫn đang ở trong nhà tắm thì chuyện gì sẽ xảy ?
Haizz, xem đúng là giữ quan hệ với bạn cùng phòng.
Lúc giảng bài cô còn để ý thấy, Giang Nhất học lớp 12A1, Giang Nhị học lớp 12A2, Giang Tam học lớp 12A3.
Vậy nên sáng mai cô theo Giang Nhị đến lớp, tuyệt đối nhầm .
Phù...
Sắp xếp xong xuôi suy nghĩ, Khương Thất cũng chuẩn ngủ.
Dù khó ngủ, nhưng ngủ , ngủ sẽ sức để suy nghĩ.
đúng lúc cô chuẩn chìm giấc ngủ, một giọng già nua khàn đục cùng tiếng móng vuốt cào tường ch.ói tai vang lên ở hành lang ký túc xá.
“Bây giờ... bắt đầu... kiểm tra phòng...”
!!!
Kiểm tra phòng khi tắt đèn lúc nửa đêm? Kiểm tra cái gì? Kiểm tra xem học sinh ngủ ?!
Khương Thất trùm chăn kín mít, nhắm nghiền hai mắt. Nếu nhớ kỹ lời dặn của bạn cùng phòng, cô mở mắt theo phản xạ .
May quá, may quá.
Cảm ơn ơn tha mạng của các bạn cùng phòng!
Tuy nhiên, những chơi khác may mắn như cô...
“A a a a a a a a a!!!”
Những tiếng la hét kinh hoàng vang lên gần như cùng lúc ở cả ký túc xá nam tòa A và ký túc xá nữ tòa B, dọa Khương Thất sợ đến mức vội vàng bịt c.h.ặ.t tai .
Đêm nay, định mệnh là một đêm ngủ.