Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 406: Thành phố Tro Tàn II (6) - Nó xuất hiện rồi! Thiết sa chưởng thần thánh của mẹ viện trưởng!
Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:17:41
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười giờ sáng ngày hôm . Khương Thất và La Mãng mặt đúng giờ tại trường Mẫu giáo Mùa Xuân để hội quân với viện trưởng Đỗ. Hai bên chào hỏi xong xuôi (chủ yếu là La Mãng và viện trưởng Đỗ), liền bắt tay việc theo đúng tiến độ thống nhất trong bản kế hoạch ngày hôm qua. Đó là khi xuất phát thám hiểm các khu vực khác của Hôi thành, tóm gọn bộ học sinh nhét trong Quả cầu Pokémon.
Đám học sinh đang theo học tại trường Mẫu giáo Mùa Xuân, đứa nào đến sớm, thừa bản chạy đằng trời cũng thoát, thì ngoan ngoãn tự giác xếp hàng chờ đến lượt nhốt Quả cầu Pokémon. Còn những đứa đến muộn, khi tin sắp sửa tống trong quả bóng thì bắt đầu giở đủ trò phản kháng chống đối.
Có đứa thì the thé gào thét: “A a a a a con chịu ! Con ghét những chỗ chật hẹp tối tăm lắm! Mấy tránh xa con !”
Có đứa thì lăn ăn vạ lóc: “Hu hu hu... Mẹ viện trưởng hết thương con ... hu hu hu... Người lớn đúng là một lũ l.ừ.a đ.ả.o...”
Có đứa thì giở trò chí phèo: “Ứ ừ! Không chịu ! Người chui trong quả bóng ! Không !”
Lại còn đứa buông lời đe dọa: “Tụi bây cứ đợi đấy cho ông! Đợi đến lúc ông tìm đường trốn thoát! Ông thề sẽ bắt tụi bây trả giá gấp trăm, gấp ngàn cho những nỗi nhục nhã mà ông chịu đựng ngày hôm nay!”
Thằng nhóc lúc còn sống chắc chắn là tín đồ cuồng lướt TikTok ... Khương Thất âm thầm oán thán trong bụng.
Do hôm qua nếm mùi bầm dập, hôm nay nhóm Tiểu Thấu Minh, Tiểu Lam Hoa, Tiểu Kỳ và cả Na Na chẳng dám hó hé nửa lời, ngoan ngoãn chôn chân ở tít hàng cuối cùng. Nhìn mấy đứa bạn nối khố ngày thường chơi chung đang phô bày đủ trò lố lăng, mất mặt, bọn chúng chỉ thấy ngượng chín cả mặt.
Tiểu Thấu Minh hạ thấp giọng, dùng vẻ mặt dám tin tưởng hỏi : “Hôm qua tớ cũng mất mặt thế ?”
Cậu bé tóc đen gật đầu cái rụp vô cùng nghiêm túc: “Chuẩn cmnr.”
“!!!” Tiểu Thấu Minh như sét đ.á.n.h ngang tai, hai tay bưng kín mặt, chỉ hận thể đào ngay một cái hố chui xuống đất cho đỡ nhục.
Đối với những bé ngoan hiểu chuyện, La Mãng chỉ việc nhẹ nhàng tóm gọn từng đứa bỏ Quả cầu Pokémon. Còn gặp thành phần cứng đầu khó bảo thì phiền phức to, bởi vì cơ chế hoạt động của Quả cầu Pokémon là một khi thu phục, nếu nện cho con 'tinh linh' đó tơi tả m.á.u me bê bết, thì con 'tinh linh' đó tự nguyện chui .
là một đấng nam nhi đại trượng phu, dù thế nào cũng thể vung tay đ.á.n.h đập con nít ? Huống hồ đám nhóc tì ở trường Mẫu giáo Mùa Xuân hiện tại đều phế sạch năng lực .
“Hội trưởng, vụ ...” La Mãng đầu sang Khương Thất, vẻ mặt hiện rõ sự khó xử. Khương Thất cũng đau đầu kém, cô đưa mắt ngoài sân, đập mắt là cả chục đứa trẻ quỷ dị đang gồng chống cự kịch liệt, chạy nhảy loạn xạ, đập phá đồ đạc tung tóe.
Ngay lúc đó, sắc mặt viện trưởng Đỗ bỗng chốc lạnh tanh, bà chầm chậm đưa tay lên. Giây tiếp theo, thằng nhóc nãy còn đang lăn lộn ăn vạ đất bà xách cổ tóm gọn trong tay.
[Bốp!]
Một tiếng tát giòn giã vang lên.
“Á!”
Thằng nhóc rú lên t.h.ả.m thiết, nước mắt tuôn rơi lã chã ngay tức khắc: “Mẹ viện trưởng con sai ! Mẹ viện trưởng con dám nữa ... Á!”
[Bốp bốp bốp bốp bốp!]
Cú tát liên cước giáng xuống!
“!!!”
Đám trẻ con đang xếp hàng chờ đợi còn đồng loạt đưa tay lên che c.h.ặ.t m.ô.n.g , cứ như thể bản cũng đang chịu trận đòn roi đó .
Còn hai đứa từng tiền án ăn đòn là Tiểu Thấu Minh và Na Na thì càng hoảng sợ tột độ, một đứa co rúm trốn tịt lưng Tiểu Kỳ, đứa còn thì thụt lùi nấp lưng Tiểu Lam Hoa.
Nó xuất hiện ! Thiết sa chưởng thần thánh của viện trưởng!
Khương Thất và La Mãng chấn động đến mức đồng t.ử co rút liên hồi. Hai cứ thế trơ mắt viện trưởng Đỗ lôi từng đứa, từng đứa một tẩn cho bã bộ những thành phần bất hảo chịu lời trong trường mẫu giáo. Đánh cho đứa nào đứa nấy tay ôm khư khư lấy m.ô.n.g, mắt đỏ hoe ửng ướt, lóc thút thít thôi.
“Còn loạn nữa ?” Viện trưởng Đỗ gằn giọng lạnh lùng hỏi.
“Dạ , loạn nữa ạ.” Cả chục đứa trẻ con thút thít đồng thanh lên tiếng đáp lời.
Viện trưởng Đỗ ngoảnh đầu sang, đưa lời nhắc nhở đối với hai Khương Thất và La Mãng vẫn còn đang ngẩn tò te: “Bản tính của quỷ dị vốn dĩ là ác, dùng roi vọt thì đừng hòng uốn nắn .”
“ đúng đúng, những gì bà đều là chân lý hết!”
Khương Thất thầm nghi ngờ, Quỷ vực của viện trưởng Đỗ chắc chắn chỉ khả năng vô hiệu hóa năng lực nhắm 'Hận Quỷ', mà còn bao hàm cả khả năng thao túng tùy ý bộ những con quỷ dị bà 'vô hiệu hóa' năng lực ngay trong phạm vi Quỷ vực của chính .
Wow...
Nếu lỡ may một ngày trời nào đó, viện trưởng Đỗ thực sự đăng cơ 'Hận Chủ'. Thì với cái tầm ảnh hưởng của Quỷ vực của bà , e là chẳng lấy một con Hận Quỷ nào cửa sống yên .
“La Mãng?”
“Rõ!” La Mãng gật đầu cái rụp, vội vàng tăng tốc thao tác của đôi tay.
Đến cuối cùng, chỉ còn sót vỏn vẹn bốn đứa trẻ bắt nhốt trong Quả cầu Pokémon.
Đó chính là bốn đứa huyết đang ngoan ngoãn trong xe nôi của viện trưởng Đỗ, mà ngoài dễ lầm tưởng là sinh tư.
Khương Thất tò mò rướn qua xem thử, cô phát hiện cả bốn đứa huyết đều nhắm tịt mắt , đang say sưa chìm giấc ngủ.
Hình như từ cái thuở mới chạm mặt đến giờ, bốn đứa trẻ sơ sinh từng một hé mắt đời thì ?
Nhận ánh mắt dò xét của cô, viện trưởng Đỗ kiên nhẫn lên tiếng giải thích: “Bọn chúng thích hợp để tống trong Quả cầu Pokémon .”
“Tại ?”
“Bởi vì chỉ cần chúng tách rời là sẽ lập tức tỉnh giấc, mà một khi tỉnh giấc thì sẽ gào .”
“Tiếng của bọn chúng... may mắn cho lắm.”
Không may mắn cho lắm? Cái cụm từ mà vi diệu quá mất.
Rốt cuộc năng lực của huyết đặc thù đến mức độ nào, thì mới viện trưởng Đỗ gán cho cái mác ' may mắn cho lắm' cơ chứ?
Khương Thất thầm nghĩ trong bụng.
“Được , lên đường thôi.” Viện trưởng Đỗ đẩy chiếc xe nôi , xoay cất bước về phía , “Dựa theo yêu cầu của cô, hôm nay chúng sẽ mở màn bằng việc ghé thăm Khu cũ Lê Dương .”
“Rõ ạ!”
Khương Thất thu dòng suy nghĩ miên man, đón lấy bảy mươi bảy Quả cầu Pokémon mà La Mãng đưa sang nhét gọn trong gian lưu trữ. Lúc hai mới vội vã cất bước đuổi theo bóng dáng của viện trưởng Đỗ.
Hôi thành chia thành năm khu vực chính, lượt là: Khu Triều Dương, Khu phát triển công nghệ Tân Dương, Khu cũ Lê Dương, Khu mới Lê Dương và Khu Giang Dương.
Sở dĩ cô ưu tiên chọn lựa việc khám phá Khu cũ Lê Dương , vì cô dành sự quan tâm đặc biệt nhất cho cái Khu cũ Lê Dương , mà là bởi vì phó bản xếp hạng mang tên 'Rạp Chiếu Phim Ác Mộng' đang chễm chệ gọn ở Khu cũ Lê Dương.
Khương Thất ghé qua đó để tận mắt xem cái gọi là 'Rạp Chiếu Phim Ác Mộng' rốt cuộc hình thù ngang dọc .
...
Nhìn bề ngoài thì viện trưởng Đỗ đẩy chiếc xe nôi lững thững bước vẻ chậm chạp, nhưng thực chất tốc độ nhanh như gió. Cứ một đoạn ngắn là bà thi triển chiêu dịch chuyển tức thời, thoắt cái xuất hiện ở một cách xa tít tắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-406-thanh-pho-tro-tan-ii-6-no-xuat-hien-roi-thiet-sa-chuong-than-thanh-cua-me-vien-truong.html.]
Báo hại Khương Thất và La Mãng tập trung cao độ, vắt chân lên cổ chạy thục mạng mới theo kịp.
Sau khi chính thức bước khỏi ranh giới của Khu Triều Dương, nguyên một bầy 'quỷ' bắt đầu lố nhố hiện diện ở hai bên vệ đường.
Khương Thất và La Mãng tò mò dáo dác ngó nghiêng tứ phía. Bọn họ nhận quang cảnh của Hôi thành cũng chẳng khác gì mấy so với mấy cái thành phố tuyến ba ở thế giới hiện thực, chỉ điều các công trình kiến trúc ở đây trông vẻ xập xệ, cũ kỹ hơn đôi chút.
Cũng chẳng cái vẻ tàn tạ dính líu gì tới cái bầu trời xám xịt, u ám muôn thuở của thế giới quỷ dị nữa.
“Chúng định cuốc bộ lết xác tới Khu cũ Lê Dương luôn á?” Viện trưởng Đỗ lắc đầu quầy quậy, “Không, chúng sẽ bắt taxi để .”
“Hả?” Khương Thất tròn mắt ngạc nhiên, cô thầm nghĩ trong bụng, thì Hôi thành cũng bắt kịp xu hướng thời đại, cả dịch vụ gọi taxi nữa cơ ?
Tiếp theo, cô thấy viện trưởng Đỗ lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc còi màu đỏ, đưa lên miệng thổi vang: “Bíp——! Bíp——! Bíp——!”
Tiếng còi ch.ói tai đến mức xong chỉ thấy đầu váng mắt hoa.
Khoảng hai phút , một chiếc taxi màu đỏ phóng tới với tốc độ mắt thường khó lòng bắt kịp, phanh kít cách viện trưởng Đỗ xa.
Cửa kính ghế lái hạ xuống, để lộ một ông chú tài xế gương mặt chất phác, ngặt nỗi vương vãi vết m.á.u. Ông chú nhiệt tình cất tiếng chào: “Viện trưởng Đỗ, ngoài nhập hàng đấy ?”
Chưa kịp đợi đáp lời, ông chú tài xế lia mắt chú ý tới Khương Thất và La Mãng đang khoác áo mưa đỏ.
“Ể? Gương mặt mới ? Sao từng gặp nhỉ?”
Viện trưởng Đỗ lên tiếng giải thích: “Họ là nhân viên mới do tuyển.”
Ông chú tài xế thì thấy kỳ lạ lắm. Ông vẫy tay hối thúc bọn họ lên xe, buột miệng hỏi: “Thế mà cũng quỷ dị chịu cắm mặt việc trong phạm vi Quỷ vực của cô cơ ?”
“Ừ.” Nói dài dai thành dại, nên viện trưởng Đỗ cũng chẳng buồn giải thích nhiều thêm.
Bà dùng ánh mắt hiệu cho Khương Thất lên ghế phụ lái, còn và La Mãng thì xách theo chiếc xe nôi chui tọt hàng ghế .
Khương Thất tò mò c.h.ế.t, chẳng cái còi mà viện trưởng Đỗ dùng để gọi taxi là món đạo cụ thần thánh phương nào. cô cũng ngậm miệng hỏi, tự nhủ lúc cứ giả câm là thượng sách, ngoan ngoãn leo lên ghế phụ lái im re.
Hội trưởng im ỉm thì phó hội trưởng dĩ nhiên càng câm như hến.
La Mãng cũng lẳng lặng tuân theo sự sắp xếp, ngoan ngoãn chung hàng ghế với viện trưởng Đỗ và bốn đứa trẻ sinh tư.
Vừa yên vị, bèn theo thói quen giơ tay định kéo dây an , thế nhưng lúc sang mới tá hỏa nhận ...
“?!” Dây an ?! Cái xe taxi trang dây an luôn hả?!
Rầm một tiếng, cửa xe taxi đóng sầm . Ông chú tài xế cất giọng sảng khoái hỏi to: “Đi đây?”
Viện trưởng Đỗ đáp gọn lỏn: “Khu cũ Lê Dương.”
“Rõ! Xuất phát ngay! 5 phút nữa cập bến!”
5 phút? Khu Triều Dương với Khu cũ Lê Dương cách gần đến thế cơ ? Chưa kịp để Khương Thất kịp thời tiêu hóa sự thắc mắc, chiếc taxi vọt với tốc độ của một tia chớp.
Ngay giây tiếp theo! Thân xe đột ngột co rúm , lớp vỏ kim loại nhăn nhúm, gập ghềnh hệt như một tờ giấy lộn. Hòa cùng tiếng kim loại ma sát vặn vẹo đến gai , cả chiếc taxi vèo một cái chui tọt cái cống ngầm ven đường!
Khương Thất: “???”
La Mãng: “!!!”
Taxi bình thường thì bon bon đường nhựa, còn loại taxi bất thường thì chạy ở ngóc ngách. Từ cống ngầm, vách tường, khe hở, cho đến cả phòng khách trần nhà của lũ quỷ dị...
Bản chiếc xe cũng thể biến hóa thành muôn hình vạn trạng: lúc thì thu nhỏ, lúc thì phóng to, khi thì mỏng dính như tờ giấy, thậm chí cắm thêm đôi cánh bay lượn trời cũng chẳng thành vấn đề.
Khương Thất chễm chệ ghế phụ (chú thích: dây an ), chỉ cảm thấy bản như nhét máy giặt. Hết mòng mòng nhào lộn lộn nhào thương tiếc.
1 phút trôi qua... Cô váng đầu.
2 phút trôi qua... Cô buồn nôn.
3 phút trôi qua... La Mãng kịp nôn viện trưởng Đỗ xuống tay đ.á.n.h ngất thương tiếc.
4 phút trôi qua... Khương Thất nhắm tịt mắt, c.ắ.n c.h.ặ.t răng chịu đựng.
5 phút trôi qua... Tiếng phanh xe kít một cái rốt cuộc cũng vang lên, ông chú tài xế tiếp tục cất giọng sảng khoái: “Hahaha, Khu cũ Lê Dương tới đây!”
Khương Thất với khuôn mặt tái mét, đôi tay run rẩy đẩy cửa lảo đảo bước xuống xe. Cố gắng bấu víu chút ý chí sắt đá cuối cùng, đợi cho viện trưởng Đỗ thanh toán xong xuôi tiền xe và chiếc taxi khuất bóng, cô mới ba chân bốn cẳng chạy ào một góc, gập xuống: “Ọe——!”
“Ông, ông tài xế đó là ?”
Viện trưởng Đỗ đẩy chiếc xe nôi xa một đoạn mới thong thả giải đáp: “Lý Đại Cường, một tài xế taxi cộm cán ở Hôi thành, và cũng là tài xế taxi duy nhất ở cái chốn .”
“ thể bứng ông khỏi Hôi thành ?” Ngồi xe công nhận là buồn nôn ch.óng mặt tí chút, nhưng bù tốc độ bàn thờ nha!
“Không . Lão mà thì Hôi thành lấy taxi nữa.”
“Vậy thôi.” Khương Thất rút khăn giấy lau miệng, trong lòng khỏi tiếc hùi hụi.
...
...
Quang cảnh và bầu khí ở Khu cũ Lê Dương khác biệt một trời một vực so với Khu Triều Dương. Nếu bảo Khu Triều Dương mang đậm phong cách xập xệ của những khu tập thể cũ thập niên 70, 80, thì Khu cũ Lê Dương đích thị là một khu du lịch thương mại sầm uất khét tiếng.
Nhìn quanh bốn bề, kẻ tấp nập, tất thảy đều là quỷ dị! Đã thế, phần lớn còn chơi theo nhóm nữa chứ!
Khương Thất rảo bước con phố của Phố cổ Lê Dương, vắt óc lục lọi mớ kiến thức về Khu cũ Lê Dương. Cô nhớ mang máng nơi chỉ mỗi Phố cổ Lê Dương, mà còn bao thầu luôn cả vườn bách thảo, sở thú và công viên giải trí.
Tính , đây chuẩn xác là tụ điểm lý tưởng cho các gia đình dắt du lịch nghỉ dưỡng.
Ngay lúc Khương Thất và La Mãng đang đinh ninh như , viện trưởng Đỗ bước bên cạnh bỗng cất lời: “Hai thấy nơi tấp nập náo nhiệt ?”
Khương Thất gật gù: “Chứ còn gì nữa?”
Viện trưởng Đỗ khẽ nhạt: “Mấy cái cửa tiệm, điểm tham quan, lẫn đám 'du khách' dạo bước ở đây, thực chất đều chỉ là một phần của khu phố cổ mà thôi.”
“Một phần á?” Khương Thất nhíu mày, ngay lập tức nảy : “Ý bà là...”
“Bản Phố cổ Lê Dương chính là Quỷ vực của một con quỷ nào đó ?”
Viện trưởng Đỗ chậm rãi gật đầu, ánh mắt thoáng nét tán thưởng: “Chuẩn đấy.”