Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 2: Vinh Thành (1) - Tàu điện ngầm không thể ở lại được nữa!

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:43:58
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tàu điện ngầm thể ở nữa!

Phải rời ngay lập tức!

Ý nghĩ nảy trong đầu Khương Thất, cơ thể cô bật dậy lao khỏi toa tàu. Cũng may phản xạ của cô đủ nhanh, kịp thời thoát ngoài ngay khi cửa tàu đóng sầm .

Lúc , trong đầu cô tràn ngập các cảnh tượng kinh hoàng từ những bộ phim zombie từng xem.

Điều kiện thông quan phó bản hai cách:

1. Sống sót tại Vinh Thành trong 30 ngày.

2. Trốn thoát khỏi Vinh Thành trong vòng 7 ngày.

Khương Thất vốn chẳng mặn mà gì với chuyện tập gym thể d.ụ.c thể thao. Thời cấp ba chạy 800 mét để qua môn thì chắc chắn thành vấn đề, nhưng bây giờ... cô thật sự nắm chắc.

Vắt óc suy tính, chỉ vũ lực của cô vỏn vẹn ở khóa học phòng dành cho nữ kéo dài hai tháng hồi đại học – mà hồi đó học cũng chỉ vì hứng thú nhất thời. mấy chiêu phòng đó liệu tác dụng gì khi đối mặt với đám xác sống ?

Tất cả những bộ phim zombie mà Khương Thất từng xem đều lên một sự thật trần trụi: Nếu sức chiến đấu mạnh mẽ v.ũ k.h.í tính sát thương cao (như s.ú.n.g ống), thì tuyệt đối đừng mơ tưởng đến việc thoát khỏi vòng vây của bầy xác sống.

Thế thì đúng là chán sống .

Vậy nên, thông quan chỉ một cách duy nhất: Tích trữ đủ vật tư cho 30 ngày, tìm một chỗ an cố thủ.

Cho dù cách chỉ kiếm 1000 điểm tích phân thì 1000 điểm vẫn là điểm, thà ít một chút còn hơn là bỏ mạng ngay trong phó bản đầu tiên.

Trước khi phó bản, Khương Thất xem qua điểm cá nhân của , con tròn trĩnh là 0. Ngộ nhỡ thông quan thất bại, hệ thống Chung cư Sinh tồn phán định cô điểm để trừ, trực tiếp xóa sổ cô luôn thì ?

Nghĩ đến đây, Khương Thất nhanh ch.óng lên kế hoạch tiếp theo.

Hiện tại mới là giai đoạn đầu của đại dịch tang thi, cũng là thời điểm thuận lợi nhất để tích trữ vật tư. Đợi lát nữa chạy khỏi ga tàu điện ngầm, cô sẽ tìm ngay một siêu thị hoặc cửa hàng tiện lợi nào đó, vơ vét đồ đạc ném nhẫn gian. Đợi gom đủ hàng thì tìm ngay một nơi an để trốn!

Khi cô chạy thoát khỏi cửa C của ga tàu điện ngầm, loáng thoáng thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết vọng từ phía . Khương Thất dám đầu , thấy bên đường một chiếc xe đạp điện công cộng, cô lập tức rút điện thoại quét mã.

Trong lúc quét, giọng cô giấu nổi sự nôn nóng: “Cũng điện thoại dùng trong phó bản nữa, ơn mà...”

Bộ đồ Khương Thất đang mặc, bao gồm cả túi đeo chéo và điện thoại, đều là đồ của cô khi bước Chung cư Sinh tồn. Từ lúc chung cư cho đến khi ném phó bản mạt thế , thứ vẫn y nguyên.

Nên cô cũng chẳng chắc cái điện thoại của quét mã xe điện trong thế giới phó bản .

“Mở !”

Khương Thất cảm thấy lòng bàn tay và trán đều túa mồ hôi. Cô chẳng còn tâm trí mà để ý đến qua đường, leo lên xe phóng thẳng về phía , trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất.

Lái nhanh lên!

Chạy càng xa càng !

Tiếng bàn tán xôn xao của đường nhanh ch.óng cô bỏ lưng...

“Phía chuyện gì thế nhỉ?”

Có mấy hiếu kỳ đang chạy về phía phát tiếng la hét để hóng chuyện, cũng ít trẻ tuổi giơ điện thoại lên định video. Họ nhận thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề, cho đến khi từ trong ga tàu điện ngầm lao một con tang thi “tươi roi rói”, áo sơ mi đẫm m.á.u, một bên tai ai c.ắ.n mất, đang gào thét lao về phía họ.

“Gào!!!”

“A a a a a a!!!”

Đám đông đang định ùa ga tàu lúc mới bắt đầu hoảng loạn, la hét bỏ chạy tán loạn.

Khương Thất chẳng thể lo chuyện xảy ở ga tàu lưng, ánh mắt cô liên tục quét qua hai bên đường, trong lòng thầm niệm: Siêu thị, siêu thị, tìm siêu thị để gom đồ.

còn kịp tìm thấy cái siêu thị nào thuận tiện, ngã tư phía bỗng vang lên tiếng xe cộ va chạm dữ dội, ngay đó là tiếng nổ và lửa bùng lên.

“Tai nạn ! Mau gọi 120!”

“Mẹ ơi? Mẹ thế ?”

“A a a a cứu mạng! Đừng c.ắ.n !”

Mắt Khương Thất rõ mồn một cảnh tượng gã tài xế lái xe, dù đầu đầy m.á.u, xương cốt gãy lìa, nhưng khi co giật mười mấy cái liền chồm lên vồ lấy đứa trẻ đang ở ghế phụ.

Da đầu cô tê rần.

Bà cụ lúc nãy ngã xuống tàu điện ngầm chắc chắn c.ắ.n hoặc nhiễm bệnh từ . Điều đó nghĩa là đại dịch tang thi bùng phát ở nhiều nơi cùng lúc chứ chỉ một điểm. Cô thể thong thả tìm siêu thị nữa, tìm ngay một địa điểm ẩn nấp để tránh đợt hỗn loạn đầu tiên .

Nơi lượng lớn vật tư...

Ngoài siêu thị , còn trung tâm thương mại!

Khương Thất lập tức đầu xe, hướng về phía trung tâm thương mại lớn ở phía bên trái.

Thông thường, các trung tâm thương mại lớn đều sẽ siêu thị bên trong. Cô thể tìm siêu thị trong đó, vơ vét vật tư với tốc độ nhanh nhất, đó chạy lên các tầng cao khi nơi trở nên hỗn loạn.

Khương Thất cảm nhận cả tay và chân đều đang run rẩy, nhưng cô chỉ thể cố gắng kiềm chế cơn run sợ hãi .

Bởi vì cô sống, thông quan, thế nên lý trí bắt buộc chiến thắng nỗi sợ!

Xe điện chạy đến cổng chính trung tâm thương mại mới dừng . Khương Thất thử thu chiếc xe đạp điện nhẫn gian, phát hiện thu thành công, trong lòng cô vui vẻ hẳn lên.

Tốt lắm! Phương tiện coi như tạm !

Trung tâm thương mại mà Khương Thất chọn quá lớn, chỉ 7 tầng. Tầng 1 chủ yếu là mỹ phẩm, trang sức; tầng 2 đến tầng 4 là cửa hàng quần áo, giày túi nữ; tầng 5-6 là khu ăn uống; còn tầng 7 là rạp chiếu phim.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-2-vinh-thanh-1-tau-dien-ngam-khong-the-o-lai-duoc-nua.html.]

Vận may của cô lắm, siêu thị của nơi ở tầng hầm B1.

Khương Thất chẳng nghĩ ngợi nhiều, lao thẳng xuống siêu thị ở tầng hầm. Cùng lắm thì lấy xong đồ sẽ chạy bộ theo lối thoát hiểm lên , cô tính sẵn nên trốn ở .

Lúc trung tâm thương mại vẫn loạn, nhưng Khương Thất sự bình yên chỉ kéo dài tối đa từ 1 đến 5 phút nữa thôi. Cô tận dụng thời gian ngắn ngủi để tích trữ một phần vật tư rút lui ngay lập tức.

Hiện tại là 10 giờ 15 phút sáng.

Siêu thị trong trung tâm thương mại mở cửa lâu, khách khứa lác đác chỉ mười mấy , đa phần đều đang thong thả lựa đồ. Một kẻ chạy hớt ha hớt hải như Khương Thất khiến bọn họ giật .

Bước 1 của kế hoạch tích trữ: Nước uống đủ.

Chiếc nhẫn Khương Thất đeo ở ngón giữa tay , cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, lướt bề mặt nhẫn qua từng hàng chai nước kệ.

Kệ hàng đang xếp đầy các loại đồ uống lập tức trống trơn một mảng lớn.

Bước 2: Đồ ăn đủ no.

Khương Thất chẳng kén chọn gì sất, thấy cái gì ăn là nhét nhẫn gian. Mì gói lốc 5 gói, bim bim gói to, bánh mì nhỏ, đồ hộp... Hễ nơi nào cô chạy qua, kệ hàng nơi đó trống hoác một mảng, chỗ khuyết một ít, chỗ mất một nửa.

Bước 3: Vũ khí tay.

Trong siêu thị bình thường thì v.ũ k.h.í? Khương Thất nghĩ mãi , đành chạy khu bán đồ gia dụng và xoong nồi để chọn lựa.

Lúc nhân viên phát hiện điều bất thường, lập tức chạy tới ngăn cản: “Này?! Cô đang cái gì thế hả?!”

Khương Thất quát giật , tay vẫn đang cầm hai cái chảo chống dính, đang định nhét một cái nhẫn, một cái giữ v.ũ k.h.í.

còn kịp nghĩ cách đối phó với nhân viên, từ tầng 1 vọng xuống tiếng la hét hỗn loạn và tiếng bước chân rầm rập.

“A a a a ăn thịt kìa!”

“Hu hu hu... sợ quá...”

“Mọi chạy mau! Là zombie đấy! từng thấy trong phim !”

Nhân viên ngơ ngác đầu , vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .

Còn Khương Thất nhân lúc đầu mà lỉnh khỏi siêu thị, khi còn tiện tay vơ luôn hai hũ kẹo cao su ngay quầy thu ngân.

Lối thoát hiểm, lối thoát hiểm...

Hai tay Khương Thất siết c.h.ặ.t chiếc chảo chống dính mới cứng. Cô cái chảo đối mặt với tang thi thì sát thương gần như bằng , nhưng cô cũng chỉ dùng chảo là thuận tay nhất.

thì cứ dùng sức mà đập là .

Cô chạy một mạch lối thoát hiểm leo bộ thẳng lên tầng 7.

Khương Thất cũng thể leo một lèo mà ngã sấp mặt giữa đường.

Có lẽ con khi đối diện với nỗi sợ hãi tột độ đều sẽ bùng nổ tiềm năng chăng.

Phòng chiếu phim khả năng cách âm , đang xem phim sẽ bên ngoài xảy chuyện gì. Và mục tiêu của Khương Thất chính là những phòng chiếu đang trống. Cô định tìm một phòng trống chui , đóng c.h.ặ.t các cửa , tóm là cứ qua giai đoạn hỗn loạn ban đầu tính.

Còn chuyện về ...

Để hẵng tính!

Cùng lắm thì trốn trong rạp chiếu phim suốt 30 ngày, dù phòng chiếu cũng đủ rộng, đến lúc đó nếu biến cố chạy trốn thì cũng 3-4 cửa để lựa chọn.

Một nửa diện tích tầng 7 của trung tâm thương mại thuộc về rạp chiếu phim. Khi Khương Thất leo lên đến nơi theo lối thoát hiểm thì thở , thể lực gần như cạn kiệt. cô gặp may, cửa thoát hiểm dẫn thẳng nhà vệ sinh, từ ngách nhà vệ sinh chính là sảnh rạp chiếu phim.

Hành lang bên ngoài các phòng chiếu vắng tanh, một bóng qua .

Cửa các phòng từ 1 đến 7 đều đóng kín, chắc là đang chiếu phim. Còn cửa các phòng 8, 9, 10 đều đang mở. Đợi Khương Thất chạy đến cửa phòng 8 định lao thì ánh mắt cô bất chợt khựng ...

“Cái gì ?”

Một trai trẻ, hai tay đang cầm s.ú.n.g.

Đồng t.ử Khương Thất giãn . Súng? Anh lấy s.ú.n.g ở ?!

Ngay khi Khương Thất chú ý đến trai cầm s.ú.n.g, cũng thấy cô, bởi vì cũng đang chạy về phía rạp chiếu phim.

Anh cũng trốn rạp chiếu phim?

Nhận điều đó, nội tâm Khương Thất đấu tranh trong vòng ba giây.

Biết thể hợp tác?

Bây giờ mới là ngày đầu tiên của phó bản đầu tiên, chơi chắc hẳn vẫn đến mức bất chấp thủ đoạn.

Nghĩ đến đây, Khương Thất vẫy tay với trai cầm s.ú.n.g, nhắc nhở: “Này, bên .”

Chàng trai hề do dự, lao tới và hét lớn: “Mau đóng cửa !”

Cạch.

Cửa phòng chiếu 8 đóng sầm , cả hai đều trốn trong.

Và gần như chỉ 3 giây khi cánh cửa khép , hàng chục con tang thi tranh lao từ thang cuốn tầng 6 lên tầng 7 - nơi vẫn ảnh hưởng.

Rất nhanh đó, tiếng t.h.ả.m thiết vang lên.

Loading...