Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 174: Chung cư tĩnh mịch (12) - “Tại sao... tại sao lại là tao... tại sao không một ai chịu cứu tao...”

Cập nhật lúc: 2026-02-26 13:24:35
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Diệp Lĩnh! Anh chứ?!”

Khương Thất Diệp Lĩnh đang ôm c.h.ặ.t vết thương há hoác bụng, ngã gục xuống sàn, để mặc cho Đoạn Tuyết dốc sức dùng kỹ năng trị liệu. Nếu cơ thể họ cường hóa từ , e rằng với vết thương chí mạng , bỏ mạng từ lâu .

“Chưa... c.h.ế.t ...”

Diệp Lĩnh thở hổn hển: “May mà... cô dự phòng vẽ bùa cho từ .”

Trước khi bước lên tầng 9, Khương Thất vì đề phòng “Mạt Lị” giở trò đ.á.n.h lén nên nghĩ một cách. Cô dùng m.á.u vẽ những lá bùa phòng ngự tự động lên da của tất cả . Loại bùa tác dụng vô hiệu hóa đòn tấn công, nhưng bù , nó sẽ phản đòn 50% sát thương lên kẻ thù khi mang bùa thương.

Thời gian hiệu lực của bùa là hai tiếng.

“Bé Tuyết, em cần bao lâu để chữa lành vết thương cho Diệp?” Cô hỏi.

“5 phút ạ.”

Đoạn Tuyết đang tập trung cao độ, giải phóng bộ năng lượng trị liệu.

“Vết thương của Diệp quá sâu, bắt buộc đợi thịt mới mọc đắp ạ.”

“Chị hiểu .”

Nghĩa là trong vòng 5 phút tới, bọn họ thể di chuyển khỏi vị trí hiện tại.

Ánh mắt Khương Thất hướng về phía con quỷ nữ ở cuối hành lang. Ánh của ả giờ đây chất chứa sự thù hận và lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ai chuyện chắc còn tưởng bọn họ mới là kẻ thù đội trời chung sát hại ả.

Con quỷ mất lý trí ...

Khương Thất nhận thức rõ rệt điều đó.

[Rầm ——!]

Một cánh tay ngoằn ngoèo, nhơm nhớp hệt như xúc tu bạch tuộc giáng một đòn mạnh mẽ lên lớp màng bảo vệ trong suốt. Những chiếc móng vuốt sắc lẹm cào xé lớp màng, tạo thứ âm thanh rít gào ch.ói tai.

hề suy suyển, nhưng bề mặt khiên xuất hiện những vết nứt li ti.

[Rầm ——!]

Lại một xúc tu khác quất mạnh khiên, khiến những vết nứt càng thêm sâu hoắm.

Nhận thấy lớp bảo vệ là pháo đài bất khả xâm phạm, ác ý khuôn mặt con quỷ nữ càng thêm phần điên cuồng. Phập phập, từ lưng ả mọc thêm vô “xúc tu” khác.

Những “xúc tu” hề thô cứng như chân nhện, mà ngược vô cùng linh hoạt và mang tính sát thương khủng khiếp.

Thấy tình hình nguy cấp, Khương Thất vội vã xổm xuống: “Bé Tuyết, em còn bao nhiêu cái khiên bảo vệ nữa?”

Đoạn Tuyết lập tức dốc sạch túi chút do dự. “Tổng cộng còn 12 cái, mỗi cái duy trì 5 phút, nhưng con quỷ tấn công liên tục thế thì em sợ trụ nổi 5 phút ạ.”

“Không , chừng là đủ !”

Khương Thất sang Kỳ Chiêu Chiêu đang luống cuống tay chân, ấn bộ khiên bảo vệ tay cô bé.

“Em để mắt kỹ con quỷ nữ cho chị, hễ thấy cái khiên nào dấu hiệu rạn nứt là lập tức ném cái mới thế ngay nhé.”

Kỳ Chiêu Chiêu gật đầu quả quyết: “Rõ!”

Nghĩ ngợi một lát, Khương Thất liền bồi thêm vài câu trấn an: “Quỷ dị cấp cao đều sở hữu Quỷ Vực, và mỗi Quỷ Vực mang một năng lực đặc thù. Trước đây, chị và Lý Nhược Nghiêm từng đụng độ Quỷ Vực khả năng nuốt chửng vạn vật và Quỷ Vực gây thôi miên ở Bệnh viện tâm thần đấy.”

“Theo phỏng đoán của chị... thì năng lực của Quỷ Vực chính là khắc chế khả năng ngưng đọng thời gian. Cho nên em đừng hoảng, kỹ năng 'Ngưng đọng thời gian' của em phế, mà là do trúng chiêu khắc tinh thôi, em hiểu chứ?”

Lời giải thích của Khương Thất như một liều t.h.u.ố.c an thần, dần dần xua tan nỗi sợ hãi đang bủa vây tâm trí Kỳ Chiêu Chiêu.

“Em hiểu ạ.”

Lúc nãy cô bé thực sự hoảng loạn tột độ khi nhận kỹ năng tủ của bỗng dưng đình công. Đây là chuyện từng xảy đây.

Thấy tay Kỳ Chiêu Chiêu ngừng run rẩy, Khương Thất mới an tâm bày biện nguyên liệu sàn nhà.

Cô dự định sẽ vẽ bùa ngay bên trong lớp bảo vệ của khiên.

Răng rắc... răng rắc...

Chứng kiến lớp khiên bảo vệ ngày càng rạn nứt trầm trọng, nụ khuôn mặt con quỷ nữ càng trở nên bệnh hoạn: “Ha ha ha ha, c.h.ế.t hết , c.h.ế.t hết cho tao!”

Một “xúc tu” tua tủa gai nhọn giáng một đòn chí mạng xuống, khiến lớp khiên vỡ vụn thành trăm mảnh.

“Tao lăng trì tụi mày, tao nuốt sống nuốt tươi m.á.u thịt của tụi mày, tao ...”

lời nguyền rủa ác độc của ả lập tức nghẹn ở cổ họng khi một lớp khiên mới cứng dựng lên, thế cho cái cũ vỡ nát.

“Ủa?!”

Con quỷ nữ trố mắt ngạc nhiên, như thể tin những gì thấy. Ả dùng xúc tu quờ quạng lớp khiên sáng loáng, nhận đó là ảo ảnh mà là hàng thật giá thật. Sự phẫn nộ thể kìm nén khiến lý trí vốn mỏng manh của ả càng thêm chao đảo.

“A á a a a a tao g.i.ế.c tụi mày! Tao g.i.ế.c sạch tụi mày!”

Hơn mười cái xúc tu của ả điên cuồng vung vẩy, hệt như một kiếm khách vung kiếm c.h.é.m loạn xạ tứ phía. Mọi thứ đường của những nhát c.h.é.m đều cắt đôi, kể cả lớp khiên bảo vệ.

Dưới sự công kích điên cuồng như , một chiếc khiên bảo vệ vốn dĩ trụ 5 phút giờ đây chỉ cầm cự tối đa 3 phút là vỡ nát.

Khương Thất tự ép bản lấy bình tĩnh. Cô vung b.út, bắt đầu vẽ bùa với tốc độ ch.óng mặt.

Từng nét vẽ liền mạch, trơn tru, một mạch thành.

“Phản đòn!”

Gần như ngay lúc lá bùa thiện, hàng chục chiếc xúc tu một nữa giáng xuống lớp khiên bảo vệ đang rạn nứt chực chờ vỡ vụn.

Một ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên ch.ói lóa.

“A á a a a a!”

Chiếc khiên bảo vệ vẫn bình an vô sự, nhưng bộ lực tấn công từ những chiếc xúc tu dội ngược trở chủ nhân của chúng.

“Đau quá... tao đau quá...”

Con quỷ nữ bật nức nở, vẻ vô cùng ấm ức và tủi , đó...

Những chiếc xúc tu đứt lìa của ả bắt đầu tái sinh với tốc độ đáng kinh ngạc.

“Mẹ kiếp!”

Chứng kiến cảnh tượng , Kỳ Chiêu Chiêu kìm mà văng tục: “Nó khả năng tự phục hồi thế thì đ.á.n.h đ.ấ.m kiểu gì nữa?”

“Thì cứ đ.á.n.h tiếp thôi!”

Khương Thất thao tác cực kỳ nhanh gọn, lập tức thu chiếc khiên bảo vệ. Trong khi đó, Diệp Lĩnh hồi phục từ lúc nào , giương s.ú.n.g lên, nã hàng chục phát đạn liên thanh về phía con quỷ nữ.

Ngay khi ả rục rịch chuẩn phản công, Khương Thất tung một chiếc khiên bảo vệ mới toanh.

“A á a a a a tao g.i.ế.c sạch tụi mày!”

Con quỷ nữ điên tiết gầm thét. Chẳng màng đến việc xúc tu mọc đầy đủ, ả vẫn điên cuồng dùng hết sức bình sinh để đập phá.

“Tình hình thế nào ?”

Khương Thất hạ giọng hỏi.

Diệp Lĩnh căng mắt quan sát những vết thương vẫn đang rỉ m.á.u con quỷ, nhưng hành động của ả thì chẳng hề dấu hiệu chậm . Anh nhíu mày, dè dặt đưa nhận định: “Hình như... nó đau thì ?”

“Hả?”

Kỳ Chiêu Chiêu ngạc nhiên thốt lên: “Làm gì chuyện quỷ dị mà đau?”

Bản Khương Thất cũng tin đời thứ quỷ dị bất t.ử. Cô suy ngẫm một lát : “Chắc đau , mà là do lớp phòng thủ và khả năng tự chữa lành của nó quá bá đạo. Ba cái vết thương vặt vãnh đối với nó chẳng nhằm nhò gì cả, trừ phi...”

“Chúng thể tung một đòn chí mạng, kết liễu nó ngay lập tức!”

“Chị ơi, chị định thế nào ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-174-chung-cu-tinh-mich-12-tai-sao-tai-sao-lai-la-tao-tai-sao-khong-mot-ai-chiu-cuu-tao.html.]

Đoạn Tuyết hỏi dồn.

Khương Thất đảo mắt một lượt các thành viên trong đội, đó nhanh ch.óng gõ tin nhắn nhóm chat.

[Đội thám hiểm Chung cư tĩnh mịch (4)]

Khương Thất: Lát nữa chị sẽ vẽ thêm một lá Bùa Phản đòn. Mọi canh lúc con quỷ đang bận rộn hồi phục vết thương, lập tức ném bộ Đại Hỏa Phù đang trong cho chị.

Diệp Lĩnh: Rõ.

Kỳ Chiêu Chiêu: Rõ.

Đoạn Tuyết: Rõ.

...

Chẳng do mất trí nên IQ tụt thê t.h.ả.m , con quỷ nữ dường như thông minh cho lắm. Rõ ràng tỏng lá Bùa Phản đòn thể khiến ả thương tơi bời, mà ả vẫn cứ đ.â.m đầu tấn công một cách mù quáng, thậm chí còn hung hăng và điên cuồng hơn .

Khương Thất dám cá rằng ả chắc chắn từng “hành” ít chơi . Sở dĩ ả dám liều mạng, bất chấp đau đớn như , khả năng cao là ả thừa đạo cụ và kỹ năng của chơi đều giới hạn sử dụng. Thế nên ả mới cố tình chơi trò cù nhầy, dai dẳng vắt kiệt sức lực của họ đến cùng.

Trong lúc Khương Thất đang tập trung cao độ để vẽ bùa, nhóm ba Kỳ Chiêu Chiêu cũng nhanh tay gom hết Đại Hỏa Phù với .

Tổng cộng 100 lá.

Trước đó, Khương Thất chia cho mỗi 25 lá để phòng .

Nhiều bùa thế ... chắc chắn thiêu rụi con quỷ đó thành tro bụi mới đúng chứ?

Kỳ Chiêu Chiêu thầm nghĩ trong bụng, lòng khỏi thấp thỏm lo âu.

lúc đó, nét vẽ cuối cùng lá Bùa Phản đòn của Khương Thất cũng vặn thành.

Một luồng sáng vàng rực rỡ lóe lên.

Con quỷ nữ “ thấy quan tài đổ lệ” một nữa rú lên t.h.ả.m thiết, hàng chục chiếc xúc tu mới mọc đứt lìa thành từng khúc.

“Chính là lúc !”

Khương Thất lập tức thu hồi chiếc khiên bảo vệ, hạ thấp xuống. Cùng lúc đó, ba còn đồng loạt ném bộ 100 lá Đại Hỏa Phù về phía . Trong chớp mắt, một ngọn lửa khổng lồ bùng lên dữ dội, thiêu đốt bộ hành lang sáng rực như ban ngày.

Giữa biển lửa cuồn cuộn, tiếng gào thét đau đớn tột cùng của con quỷ nữ vang lên ngớt.

“Đau quá! Á a a a a đau quá!”

“Tại ... tại là tao... tại một ai chịu cứu tao...”

“Tại ! TẠI SAO! TẠI SAO! TẠI SAO TẠI SAO TẠI SAO——!!!”

Cuối cùng, con quỷ nữ cũng ngọn lửa thiêu rụi thành... một đống tro tàn.

“Kiểu thì chắc chắn thể nào sống nữa nhỉ?”

Kỳ Chiêu Chiêu căng thẳng chằm chằm về phía . Đó là uy lực của 100 lá Đại Hỏa Phù gộp cơ mà.

1 giây...

2 giây...

3 giây...

Đột nhiên, tầm của trở nên nhòe , khung cảnh mắt bắt đầu xoay chuyển và đổi.

...

...

Đó là những ký ức lúc sinh thời của cô gái trẻ...

Thu Tư Giai là một nữ sinh đang học lớp 11. Thành tích học tập xuất sắc, xuất trong một gia đình bình thường. Từ bé đến lớn, cô luôn là một đứa con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Việc duy nhất mà cô từng vượt rào, lẽ là việc lén lút hẹn hò với Phí Xuyên - một nam sinh cá biệt học lớp bên cạnh.

Một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi với tâm hồn ngây thơ, trong sáng, thấu hiểu những góc khuất tăm tối, hiểm ác của lòng .

Trong một buổi tối học thêm về, cô Phí Xuyên dùng những lời đường mật dụ dỗ một nhà nghỉ nhỏ, và hai vượt quá giới hạn.

hiểu tại cảm thấy buồn bã và dằn vặt suốt một thời gian dài. Khi cô cuối cùng cũng suy nghĩ thấu đáo, quyết định lời chia tay với Phí Xuyên để tập trung cho việc học, thì buông lời nỉ non...

“Ngày mai là sinh nhật , em ở đón sinh nhật cùng ?”

“Bố ăn xa suốt, năm nào cũng lủi thủi đón sinh nhật một ...”

Nghe những lời đó, trái tim Thu Tư Giai bỗng chốc mềm nhũn. Bởi vì Phí Xuyên tuy học hành lẹt đẹt, phì phèo điếu t.h.u.ố.c môi, nhưng ngoại hình khá bảnh bao, còn ít nữ sinh trong trường để mắt tới.

Thôi thì... đợi qua sinh nhật lời chia tay cũng muộn.

Cô cứ ngây thơ nghĩ như , ngờ rằng, quyết định sai lầm đó chính là bước ngoặt đẩy cô xuống bờ vực của một cơn ác mộng kinh hoàng.

Thu Tư Giai theo chân Phí Xuyên về nhà , nhưng khi cánh cửa khép , cô bàng hoàng nhận trong nhà chỉ mỗi Phí Xuyên, mà còn thêm năm gã thanh niên xăm trổ, tướng mạo bặm trợn. Bọn chúng đều là những kẻ từng dính líu đến đủ thứ chuyện tày đình và đuổi học từ lâu!

“Các ... các định gì?!”

“Tránh xa ! Đừng gần đây!”

...

Cô chính thức bước cánh cửa địa ngục chốn trần gian.

Bị hành hạ, lăng nhục bao nhiêu , thể xác lẫn tinh thần đều chà đạp tàn nhẫn, Thu Tư Giai giữa ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t. Cuối cùng, cô chọn cách cầu cứu.

Cô liều mạng ném tất cả những gì thể với lấy qua khe cửa sổ.

Mảnh giấy vụn, đồ đạc nhỏ... cô hy vọng ai đó tình cờ nhặt những thứ cô ném xuống, và sẽ tìm đến giải cứu cô.

Thậm chí, dù cho những món đồ đó rơi trúng đầu qua đường chăng nữa, cô cũng bận tâm.

sự thật phũ phàng luôn đập nát tia hy vọng nhỏ nhoi nhất...

Qua khe hở chật hẹp, Thu Tư Giai tuyệt vọng những thứ ném xuống một bà cụ nhặt nhạnh sạch sẽ. Bà cặm cụi nhặt từng món một, chẳng mảy may phát hiện điều gì bất thường, thản nhiên tống hết chiếc bao tải dứa cũ kỹ.

Cách ném đồ ngoài khả thi...

Phải tìm một cách khác thôi.

, một ngày nọ, một cô bé con tung tăng ngang qua phòng. Vô tình liếc qua khe cửa, ánh mắt cô bé chạm ánh mắt tuyệt vọng của Thu Tư Giai.

“Cứu chị với!”

“Về nhà bảo bố em bắt cóc ở đây! Bảo họ báo cảnh sát mau lên!”

Cô bé con giật hoảng sợ, vội vã đầu bỏ chạy thục mạng.

Thu Tư Giai mòn mỏi chờ đợi tiếng còi xe cảnh sát, nhưng thứ cô chờ là một giao hàng thức ăn. Oái oăm , xuất hiện đúng lúc lũ cặn bã đang tụ tập đông đủ...

“Các, các ... thế là phạm pháp đấy!”

“Bắt lấy nó! Đừng để nó chạy thoát!”

Anh giao hàng đó... hóa cũng là một cư dân sống tại Chung cư Bốn Mùa. Bị lũ côn đồ dọa nạt, uy h.i.ế.p, hèn nhát chọn cách ngậm miệng, dám hé răng nửa lời báo cảnh sát. Thậm chí, còn hùa theo bọn chúng, hèn hạ giở trò đồi bại với cô.

xin ... thực sự xin ...”

“Bọn chúng dọa sẽ c.h.ặ.t đứt ngón tay của ... thể sống thiếu những ngón tay ... là một họa sĩ... còn vẽ tranh nữa...”

Thu Tư Giai... lúc tuyệt vọng, buông xuôi tất cả.

Cô trút thở cuối cùng tháng thứ ba kể từ ngày giam cầm. Thể xác cô lũ ác quỷ tàn nhẫn c.h.ặ.t thành từng khúc, và đó...

Bọn chúng dùng xi măng, nhẫn tâm trát kín những mảnh t.h.i t.h.ể của cô trong các bức tường lạnh lẽo của căn nhà.

 

Loading...