Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 144: Bệnh viện tâm thần (16) - Khương Thất! Chắc chắn vẫn còn sống!
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:50:46
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở một diễn biến khác, Bạch Chỉ Tình – cái nháy mắt của y tá trưởng Lina do Khương Thất đóng giả dọa cho chạy thục mạng – lúc rốt cuộc cũng bình tĩnh trở . Hiện tại cô đang sử dụng năng lực ‘Thao Túng Cái Bóng’ của để đút t.h.u.ố.c cho bệnh nhân ở tầng 5.
Dù hiểu nổi tại đối phương tự dưng đá lông nheo đưa tình với .
công việc thì vẫn cứ cho xong.
Bạch Chỉ Tình sững giữa hành lang, chắp hai tay : “Thao Túng Cái Bóng!”
Chỉ thấy cái bóng chân cô tựa như vũng nước tan chảy mặt sàn, từ từ kéo dài thành những xúc tu đen kịt. Chúng lặng lẽ luồn lách trong phòng bệnh, trói gô bé gái đang luôn miệng la hét om sòm lôi xềnh xệch mặt cô .
Ngoại trừ đầu tiên bệnh nhân còn ngoan ngoãn hợp tác tự nguyện uống t.h.u.ố.c, những đó, Bạch Chỉ Tình đều dùng đến biện pháp cưỡng chế .
Hơn nữa, mỗi đút t.h.u.ố.c xong, cô đều cảm nhận rõ ràng trạng thái tinh thần của bệnh nhân càng trở nên mất kiểm soát hơn, cứ như thể thứ cô đút là t.h.u.ố.c chữa bệnh, mà là một loại độc d.ư.ợ.c nào đó.
Thế nhưng ...
Tình hình dường như chút khác biệt.
“A á a a a! Buông ! Đồ xí! Thả ngay!” Bé gái trói gô sức vùng vẫy, giọng hét the thé ch.ói tai.
Bạch Chỉ Tình nhanh tay lẹ mắt, dứt khoát tống viên t.h.u.ố.c miệng bé gái.
Ngay lúc cô định thu xúc tu bóng tối để thả bé gái , vẻ mặt vốn dĩ đang dữ tợn của đối phương chợt cứng đờ. Giây tiếp theo, em im bặt, ngoan ngoãn chìm tĩnh lặng.
Đến cả đôi mắt hằn vằn tia m.á.u cũng dần trở nên trong veo lạ thường.
“Ngọt...”
Giọng của bé gái lí nhí như muỗi kêu, gần như thể rõ.
“Cái gì cơ?”
Bạch Chỉ Tình nhíu mày, dỏng tai lên thật kỹ mới lờ mờ đoán bệnh nhân phòng 501 đang lẩm bẩm điều gì.
Em đang bảo... ngọt lắm?
“Thuốc mà ngọt ?”
Cô lấy mấy viên t.h.u.ố.c mà y tá trưởng Lina phát lúc sáng để lên lòng bàn tay quan sát tỉ mỉ. Tròn tròn, trắng trắng, ngoài việc hình dáng chút khác biệt so với t.h.u.ố.c hôm qua, thì những đặc điểm khác đều giống hệt.
Đưa lên mũi ngửi thử...
“Mùi... mùi cam ngọt?”
Bạch Chỉ Tình khiếp đảm trợn tròn hai mắt. Thứ hình như t.h.u.ố.c, là kẹo mà?!
Cùng lúc đó, tại trạm y tá tầng 4 của tòa nhà màu xanh khu nội trú nam.
Từ nãy đến giờ, y tá Ollie cứ cảm giác rờn rợn như ai đó đang chằm chằm lưng từ phía bên trái. Anh cố nhịn hết đến khác, rốt cuộc kìm nữa bèn ngoắt đầu sang, chòng chọc Lý Nhược Nghiêm - đang trực ban cùng hôm nay.
“Có chuyện gì ?”
“Dạ gì.”
Lý Nhược Nghiêm lắc đầu, môi nở một nụ ngây ngô vô hại.
“Thế cứ chằm chằm mãi thế?” Trong ánh mắt của y tá Ollie mang theo vẻ dò xét.
Bởi vì chị Khương bảo canh chừng cẩn thận, thể để chạy mất .
Lý Nhược Nghiêm dối lòng đáp : “Tại vì... trai quá, nên em nhịn mới thôi.”
Sự thật là, bất luận là y tá Ollie, y tá trưởng Lina y tá Emma hằng ngày giao t.h.u.ố.c, ngoại hình của bọn họ đều thể dùng hai từ “ mỹ” để hình dung.
Thế nhưng, chính sự mỹ quá mức khiến cảm giác chân thực và rợn gai ốc.
Nghe Lý Nhược Nghiêm giải thích, y tá Ollie khẽ sửng sốt, ngay đó liền bật : “Ra là .”
“Cậu thích khuôn mặt của lắm ?”
Lý Nhược Nghiêm gật đầu tắp lự, mặt biến sắc tiếp tục dối như cuội: “Thích ạ.”
“Vậy sở hữu khuôn mặt giống hệt ...”
Lời còn dứt, từ cuối hành lang bỗng vang lên ba tiếng bước chân đều đều.
Y tá Ollie lập tức thu vẻ tham lam và ác ý lóe lên nơi đáy mắt. Quay đầu sang, phát hiện tới là y tá trưởng Lina, y tá Emma và bác sĩ Thôi.
Bác sĩ Thôi là chịu trách nhiệm kiểm tra việc uống t.h.u.ố.c hằng ngày của bệnh nhân ở khu nội trú nữ, cùng một với bác sĩ kiểm tra khu nội trú nam. Bình thường lão hiếm khi ló mặt sang khu .
Thế nên khi thấy bác sĩ Thôi xuất hiện, y tá Ollie chút kinh ngạc. Lạ thật, lão đột nhiên cùng y tá trưởng Lina và y tá Emma tới đây?
“Tiểu Âu , đây, chuyện với .”
‘Bác sĩ Thôi’ vẫy tay gọi y tá Ollie với dáng vẻ vô cùng hiền từ, hòa ái.
Bác sĩ là cấp của y tá, là một y tá, Ollie tất nhiên sẽ trái lời. Anh ngoan ngoãn bước tới, cất tiếng hỏi: “Bác sĩ Thôi, ngài tìm chuyện gì ạ?”
‘Bác sĩ Thôi’ trả lời ngay, mà về phía phòng nghỉ của y tá 406, : “Theo , chuyện cần bàn với .”
Y tá Ollie gật đầu, chút mảy may nghi ngờ lẽo đẽo theo ‘bác sĩ Thôi’.
Anh rằng, ở phía lưng, y tá trưởng Lina và y tá Emma đưa mắt , mặt đồng thời hiện lên một nụ tà ác thầm hiểu ý.
Cạch.
‘Bác sĩ Thôi’ mở cửa phòng 406 bước đầu tiên, tiếp theo là y tá Ollie, cuối cùng là y tá trưởng Lina và y tá Emma.
Ngay khoảnh khắc y tá Ollie định mở miệng hỏi “Bác sĩ Thôi, ngài chuyện gì bàn với ?”, thì bỗng thấy ‘bác sĩ Thôi’ mặt đột nhiên vung mạnh tay, lớn tiếng hô: “Ra tay!”
Xoẹt ——!
Một tia sáng lạnh lẽo lướt qua, lưỡi d.a.o phẫu thuật vô cùng sắc bén chớp nhoáng x.é to.ạc khí, cứa đứt yết hầu của Ollie một cách chuẩn xác trật một ly.
“!!!”
Đồng t.ử Ollie co rụt đến cực hạn. Hai tay theo bản năng che c.h.ặ.t lấy cái cổ gần như cắt đứt lìa, nhưng dòng m.á.u hôi thối vẫn cứ trào qua từng kẽ ngón tay.
Anh khó nhọc đầu , xem kẻ đ.á.n.h lén từ phía là ai. Nào ngờ chỉ thấy tiếng khúc khích ngây thơ vô tội hệt như một bé gái của y tá trưởng Lina.
“Hi hi, con d.a.o phẫu thuật dùng cũng tiện gớm nhỉ.”
Phịch ——
Cơ thể Ollie ngã vật xuống sàn nhà lạnh lẽo. Đôi mắt trợn trừng, c.h.ế.t nhắm mắt.
Tại là... y tá trưởng Lina?
Y tá Emma, tức Tiểu Hồng mới thò móng vuốt , vẻ mặt đầy bất mãn lườm y tá trưởng Lina, cũng chính là Tiểu Ý : “Sao tay nhanh thế?!”
Tiểu Ý vô tội dang hai tay: “Chẳng bảo là tốc chiến tốc thắng ?”
“ mà...”
Khương Thất đang cải trang thành bác sĩ Thôi vội vàng cắt ngang: “Được , đừng cãi nữa. Cái tên y tá Ollie hai đứa đứa nào ăn?”
“Thối quá, em ăn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-144-benh-vien-tam-than-16-khuong-that-chac-chan-van-con-song.html.]
Tiểu Ý bịt mũi, vẻ mặt vô cùng ghét bỏ.
Tiểu Hồng ngẫm nghĩ một lúc đề xuất: “Đưa cho Tiểu Bạch ở tầng 10 , em yếu xìu, lấy cái tẩm bổ luôn.”
“Được.”
Trước khi giao cái xác của y tá Ollie cho Tiểu Hồng mang , Khương Thất còn tranh thủ lục soát các túi , may mắn tìm một tấm bản đồ bố trí Bệnh viện tâm thần Elizabeth.
Khương Thất reo lên mừng rỡ: “Ha, bản đồ thì lo lạc đường nữa.”
Vừa Tiểu Hồng đang sắm vai y tá Emma cũng thể thuận lợi đẩy xe t.h.u.ố.c tới Khoa Dược.
Mọi việc tiếp tục diễn theo đúng kế hoạch.
Bốn “” bọn họ tiên mang cái xác của Ollie về giao cho Tiểu Bạch bồi bổ thể.
Sau đó, Khương Thất một nữa “biến hình” thành y tá trưởng Lina. Tiểu Ý về phòng 1201 tĩnh dưỡng dưỡng sức, chuẩn đón tiếp bác sĩ Thôi hàng real sẽ đến lúc 10:00 sáng.
Còn Tiểu Ngư thì Tiểu Mộng họa mặt biến thành dáng vẻ của ‘y tá Ollie’, lẽo đẽo theo Lý Nhược Nghiêm sang khu nội trú nam, tương tự như Tiểu Ý, chuẩn đón tiếp bác sĩ Mạnh.
Suýt nữa thì quên, bác sĩ phụ trách kiểm tra việc uống t.h.u.ố.c hằng ngày của bệnh nhân ở khu nội trú nam họ Mạnh, là một nữ bác sĩ.
Về phần Tiểu Hồng, vì đóng vai y tá Emma nên em một đẩy chiếc xe t.h.u.ố.c trống , lân la tìm Khoa Dược theo tấm bản đồ bệnh viện mà Khương Thất đưa cho.
Ban đầu em còn vùng vằng một , mãi đến khi Khương Thất dỗ ngọt bảo em đang “ rừng”, là duy nhất gánh vác trọng trách vô cùng quan trọng .
Thế là em mới hớn hở đẩy xe .
...
9:55 sáng.
Trở tầng 6, đám nữ chơi chẳng còn tâm trí mà tám chuyện hóng hớt như khi. Sắc mặt ai nấy đều nặng trĩu căng thẳng, bởi vì nhiều thành nhiệm vụ đút t.h.u.ố.c sáng nay, hơn nữa còn ba thương trong lúc giằng co với bệnh nhân.
“Cô đút t.h.u.ố.c xong ?”
“Chưa, còn thiếu hai .”
“Thiếu hai ăn nhằm gì? còn tận mười lăm đút đây !”
“Sao cô còn sót nhiều thế?”
“Hết cách , sử dụng năng lực của hôm nay cạn kiệt mất tiêu ...”
“Trời ơi, chiều nay cô tính ?”
“...”
Bạch Chỉ Tình im lặng lắng cuộc thảo luận của những nữ chơi khác, ánh mắt lén lút dò xét y tá trưởng Lina ở trạm y tá.
Dung mạo, gì khác biệt.
Vóc dáng, y hệt như đúc.
Nụ , vẫn giả trân như ngày.
Liệu suy đoán của cô táo bạo quá nhỉ, y tá trưởng Lina thể “ chơi” hoán đổi phận chứ? Bạch Chỉ Tình nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Đợi thêm chút nữa xem , nếu hôm nay khi bác sĩ kiểm tra xong mà chơi trách phạt, thì điều đó chứng tỏ... Khương Thất! Chắc chắn vẫn còn sống!
...
10:00 sáng. Lão bác sĩ Thôi tóc tai bạc trắng, dáng lưng còng gập chầm chậm bước lên tầng 6. Vừa thấy y tá trưởng Lina, lão xị mặt xuống, hằn học hạch sách: “Hôm nay tại cô vẫn cửa đón hả?!”
Khương Thất sững , nhưng nhanh phản ứng .
C.h.ế.t dở, cô quên béng cái vụ !
“Thành thật xin bác sĩ Thôi.”
Khương Thất vội vàng cúi gập đầu, giọng điệu thành khẩn đến mức thể thành khẩn hơn, “Hay là... ngài cứ trừ lương ạ?”
“Hừ! Đừng để đấy!”
Bác sĩ Thôi tức giận đến mức râu ria rung lên bần bật, nếp nhăn mặt cũng theo đó mà hằn sâu hơn mấy phần. lão là chủ nhiệm khoa, quyền hạn trực tiếp trừng phạt y tá trưởng, thế nên đành nén cơn thịnh nộ xuống bụng.
Lão lạnh lùng lườm Khương Thất một cái.
Cứ chờ đấy, đợi đến khi lão thăng chức lên phó chủ nhiệm, lão thề sẽ dạy cho cái con ả y tá trưởng láo xược, lớn nhỏ một bài học nhớ đời!
Khương Thất lén lút trợn ngược mắt, bĩu môi khinh bỉ: “...”
Lão già c.h.ế.t tiệt! Ngày tàn của lão sắp đến !
...
Quá trình kiểm tra diễn vô cùng kịch tính.
Bởi vì bác sĩ Thôi bàng hoàng phát hiện , bộ bệnh nhân trong tòa nhà hôm nay dĩ nhiên một đứa nào chịu uống t.h.u.ố.c!
“Tắc trách! Đây là một sự tắc trách thể dung thứ!”
“Những thực tập sinh khả năng thành nổi một công việc cơ bản nhất , bắt buộc trừng phạt! Y tá trưởng Lina!”
Khương Thất gật đầu cái rụp: “Có .”
“Lát nữa cô theo đến phạt đám y tá thực tập đó!”
Giọng bác sĩ Thôi lạnh lẽo như băng, “ nhất định cho bọn chúng...”
Nói đến đây, khóe miệng lão nhếch lên một nụ tàn nhẫn và đầy ác ý: “Nếm mùi giáo huấn đau đớn nhất!”
“Vâng .”
Khương Thất đáp lấy lệ.
Bác sĩ Thôi nhíu mày, định quát lên “Cô tỏ thái độ gì thế hả”, thì chợt “Bép” một tiếng.
Đèn điện trong bộ khu nhà vụt tắt.
Ngay đó, những tiếng đùa rúc rích, tiếng bước chân chạy nhảy thình thịch của các bé gái vang lên từ khắp phía.
“Trái banh nhỏ xíu, tung chân đá v.út, hoa mã lan nở hai mươi mốt.”
“Hai sáu, hai bảy, hai tám hai chín ba mươi mốt.”
Đồng điệu với khúc đồng d.a.o vang vọng bên tai, bác sĩ Thôi bàng hoàng nhận cơ thể đang vô sợi dây mảnh thít c.h.ặ.t. Càng lúc càng c.h.ặ.t, càng lúc càng siết, siết đến mức lão tài nào nhúc nhích nổi, đến việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
“Ba sáu, ba bảy, ba tám ba chín bốn mươi mốt...”
Xoẹt ——!
Trong màn đêm tăm tối, xác bác sĩ Thôi cắt thành vô mảnh vụn nhỏ, nhưng khúc đồng d.a.o vẫn ngừng ngân vang.
“Bốn sáu, bốn bảy, bốn tám... Ây da, lão trụ nổi nữa nè.”