Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 137: Bệnh viện tâm thần (9) – “Chị y tá cứ yên tâm mà chờ thăng chức đi nha!”

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:50:39
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lúc bác sĩ đến kiểm tra phát hiện các em uống t.h.u.ố.c ?”

Khương Thất tò mò hỏi.

“Có phát hiện ạ, nhưng họ chẳng bọn em .”

Cái đầu tròn xoe của Tiểu Ý lăn từ trái sang , lăn từ sang trái, giọng điệu tỏ vẻ bận tâm: “Hơn nữa bọn họ cũng dám đến gần bọn em quá .”

“Tại ?”

“Bởi vì sẽ ăn thịt đó!”

Tiểu Ý nhe hàm răng trắng bóc của , sức c.ắ.n c.ắ.n mấy cái kèn kẹt: “Giống như thế !”

Thu thập tình báo mới √, bác sĩ của Bệnh viện tâm thần Elizabeth và bệnh nhân là hai thế lực thù địch với .

Ái chà...

Nếu suy luận theo hướng , chỉ cần cô giúp mở khóa cửa phòng bệnh, tháo xích sắt giam giữ bệnh nhân , chẳng đám “nhân viên” của bệnh viện sẽ gặp xui xẻo tột độ ?

nếu thật...

Những “” đang nhốt bốn cánh cửa rỉ m.á.u từ phòng 1241 đến 1244 cũng sẽ thả mất.

Lựa chọn tiến thoái lưỡng nan.

Thôi bỏ , cứ giải quyết y tá trưởng Lina tính . Còn về chuyện tìm cách mở cửa và tháo khóa thì tạm thời cứ tùy duyên . Dù Khương Thất cũng chẳng nghĩ vận may của đến mức .

Mèo mù vớ cá rán mà cũng vớ trúng cơ chứ.

Tiểu Ý tự lăn tới lăn lui mãi cũng chán, bèn quyết định tìm chơi cùng. Vừa mắt sẵn một , em liền cất giọng nũng: “Chị y tá ơi, Tiểu Ý chán quá , chị chơi với em mà ~”

“Được , , chơi với em.”

Tạo mối quan hệ với quỷ dị chính là chìa khóa để thông quan phó bản Hiện thực. Khương Thất tất nhiên sẽ chối từ.

Chẳng bao lâu , cô bậc cầu thang giữa tầng 11 và tầng 12, bắt đầu chơi trò “lăn bóng” với Tiểu Ý.

Khương Thất dùng sức đẩy một cái, cái đầu liền lăn lông lốc xa, đó Tiểu Ý sẽ tự lăn trở . Khương Thất đẩy, Tiểu Ý lăn. Cứ lặp lặp như mà chơi vui chán.

Mười phút , cô rốt cuộc nhịn mà đưa một câu hỏi chí mạng: “Tiểu Ý , em cứ lăn qua lăn thế , thấy ch.óng mặt ?”

“Không ạ, Tiểu Ý là con ~”

Khương Thất ngớ . Hợp lý quá, cãi .

Cái đầu của Tiểu Ý khẽ lắc lư: “Chị y tá ơi, chúng chơi tiếp !”

“...Được.”

22:00 đêm, Khương Thất mới kéo lê xác mệt mỏi trở về phòng 605 chuẩn nghỉ ngơi. Cô bạn cùng phòng Bạch Chỉ Tình thấy cô về muộn hơn những chơi khác cả tiếng đồng hồ liền lên tiếng hỏi: “Sao cô về muộn thế?”

Thời gian tuần tra của họ kết thúc lúc 21:00 cơ mà?

“Không gì, chỉ là bọn trẻ ham chơi quá thôi.”

Khương Thất thực sự tài nào hiểu nổi, tại quỷ dị thích lấy chính cái đầu của bóng để đá cơ chứ? Lại còn càng đá càng vui nữa!

là một bệnh viện tâm thần kỳ quái với những bệnh nhân tâm thần kỳ quặc!

Ồ, cô xém chút nữa thì quên mất, bệnh nhân tâm thần thì vốn dĩ ai bình thường.

“Trẻ con á? Ham chơi?”

Bạch Chỉ Tình vội vàng đè thấp giọng gặng hỏi: “Cô cũng bệnh nhân tấn công ?”

“Các cô cũng ?” Khương Thất ngoảnh đầu .

Cô vẫn tình hình từ tầng 1 đến tầng 9 , liệu giống tầng 10 nhỉ?

Bạch Chỉ Tình gật đầu, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng: “Ừ, rõ ràng hồi chiều bệnh nhân vẫn bình thường, ngay cả lúc uống t.h.u.ố.c cũng tỏ kháng cự gì rõ rệt. Vậy mà đến tối biến thành một dáng vẻ khác.”

“Bọn chúng bắt đầu la hét ch.ói tai, c.h.ử.i rủa, nhổ nước bọt y tá tuần. Có đứa thậm chí còn cố tình rơi nước mắt bộ đáng thương, nhưng chỉ cần y tá chủ động gần, bọn chúng sẽ dùng tay chọc thẳng mắt, túm tóc y tá giật ngược !”

“Cô về muộn nên chắc , bên khu chúng nữ chơi dính đòn đấy.”

“Mù ?” Khương Thất kinh ngạc, cảnh giác đến mức kém cỏi chứ? Dù gì cũng là chơi từng vượt qua phó bản Hiện thực một cơ mà.

“Thế thì đến mức đó.”

Bạch Chỉ Tình chủ động chia sẻ sự việc chứng kiến cách đây lâu cho Khương Thất : “Chỉ là dính chút nước bọt, với tóc tai giật cho rối bù lên thôi.”

“Chắc họ tức điên lên nhỉ?”

“Tức lộn ruột luôn chứ! Suýt nữa thì đ.á.n.h to!”

Khương Thất bắt đầu thấy hứng thú: “Đánh ? Ai với ai thế?”

“Còn ai đây nữa, cô gái của Công hội Hy Vọng và mấy cô ả trong nhóm HKT kìa.”

giỏi giao tiếp nhưng cực kỳ đam mê hóng hớt, Bạch Chỉ Tình bụm miệng trộm: “Bởi vì dính đòn là nhóm HKT. Bọn họ thấy cô gái của Công hội Hy Vọng bình yên vô sự thì tức tối cam lòng, thế là hai bên cãi ầm ĩ ngay ngoài hành lang.”

“Ra là .”

Không ngờ khi ngủ còn hít miếng drama, Khương Thất tỏ vẻ vô cùng khoái chí: “ , tên là Khương Thất, còn cô tên gì?”

tên Bạch Chỉ Tình.”

Đến lúc , hai nữ chơi mới chính thức quen với .

Bệnh nhân bên khu nữ lên cơn điên loạn, ước chừng bên khu nam cũng chung tình cảnh. Khương Thất liền nhắn tin hỏi Lý Nhược Nghiêm qua chip cấy ghép.

[Khương Thất: Bên khu nam các em trò gì vui ?]

[Lý Nhược Nghiêm: Có thì , nhưng mà dơ.]

[Khương Thất: Dơ?]

[Lý Nhược Nghiêm: Chị Khương, chị chắc chắn là chứ?]

[Khương Thất: Nghe , chị đang chán.]

[Lý Nhược Nghiêm: Có chơi tè cho ướt cả .]

[Khương Thất: Hả? Ha ha ha ha!]

Lý Nhược Nghiêm cũng cực kỳ cạn lời. Đám bé trai viện đó ban đêm bộ đều như phát điên. Đứa thì đập đầu tường, đứa thì đá cửa ầm ầm, đứa tự hành hạ bản , thậm chí đứa còn cố tình giở trò đ.á.n.h lén.

Đây còn là trong tình huống cửa phòng bệnh mở đấy, chứ nếu mà mở ...

“Tuyệt đối sẽ chơi đứt!”

May mà lúc tuần tra bật buff may mắn, nên dính đòn nào.

[Khương Thất: Kẹo cầu vồng thể giúp bệnh nhân khôi phục lý trí, 50 viên đó em xài cho tiết kiệm đấy nhé.]

[Lý Nhược Nghiêm: Vâng ạ!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chung-cu-sinh-ton-ngay-mat-the/chuong-137-benh-vien-tam-than-9-chi-y-ta-cu-yen-tam-ma-cho-thang-chuc-di-nha.html.]

“Khôi phục lý trí ?”

Lý Nhược Nghiêm nhớ bé tên Tiểu Hắc ở phòng bệnh 808, một bịt kín hai mắt, chẳng thể thấy gì.

...

Một đêm ngon giấc mộng mị.

Sáng sớm lúc 06:30, Khương Thất đồng hồ báo thức gọi dậy. Cô khom thu Vịt Quạc Quạc nhiệm vụ cảnh giới đêm qua, đó dậy phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Hiện tại là ngày thứ hai trong phó bản, thứ Ba.

Lịch trình công việc của ngày thứ Ba cũng giống hệt như hôm qua.

7:40, các chơi tập trung tại trạm y tá.

8:00 - 9:00, Khương Thất đút t.h.u.ố.c cho bọn trẻ ở tầng 10 và tầng 11. Đám nhỏ tầng 10 thích ăn vặt nên khi uống t.h.u.ố.c hối lộ; bọn nhóc tầng 11 ghiền phim hoạt hình nên khi đút t.h.u.ố.c giao nộp chiếc điện thoại sạc đầy pin ; còn mấy đứa tầng 12 thì cần quan tâm, bên đó đại lão .

Điểm đặc biệt duy nhất ở chỗ!

Hôm nay Tiểu Ý vô cùng nhiệt tình giới thiệu một bạn mới cho chị y tá!

“Chị ơi, đây là Tiểu Ngư, bạn của em đó!”

Khương Thất cúi đầu xuống, chỉ thấy một bóng gầy gò nhỏ thó đang cuộn tròn mặt đất.

Bé gái tên Tiểu Ngư làn da xám ngoét tự nhiên, thể thối rữa nghiêm trọng, hai chân vặn vẹo dính c.h.ặ.t lấy . Bởi vì thể nên em chỉ thể dùng hai tay chống đỡ cơ thể, chậm chạp bò trườn mặt đất, động tác trông vô cùng cứng nhắc và gian nan.

“...”

Khương Thất nhất thời cứng họng. Đứa trẻ lúc còn sống rốt cuộc chịu đựng những sự đày đọa gì ?

Tiểu Ngư rụt rè cúi gằm mặt xuống, dám thẳng Khương Thất. Giọng em lí nhí đến mức gần như thấy.

“Em... chào... chị ạ.”

Giọng em run rẩy, ngập tràn sự bất an và nhút nhát, tựa như đang sợ hãi việc sẽ ruồng bỏ, ghét bỏ.

Tiểu Ý chẳng mảy may để tâm, vui vẻ lăn lông lốc tới bên cạnh Tiểu Ngư, dùng cái đầu khẽ cọ cọ bạn: “Tiểu Ngư đừng sợ, chị y tá lắm.”

Tâm trạng Khương Thất chợt trở nên phức tạp. Cô xổm xuống, cố gắng ép giọng cho thật dịu dàng.

“Tiểu Ngư, chào em nhé.”

Tiểu Ngư ngước đầu lên, khuôn mặt thối rữa nặn một nụ . Trông vô cùng gớm ghiếc, vô cùng méo mó. Nếu đặt trong một bộ phim kinh dị, chỉ cần xuất hiện thôi cũng đủ khiến khán giả thét. Thế nhưng...

Ánh mắt em vô cùng thuần khiết trong veo.

Khương Thất lấy một bó hoa tươi tắn rực rỡ từ trong gian lưu trữ. Cô tùy ý bệt xuống đất, những ngón tay thoăn thoắt bắt đầu tết thành một chiếc vòng hoa.

“Tiểu Ngư, em ở phòng bệnh 1203 ?” Cô bện vòng hoa, nhẹ nhàng lên tiếng hỏi.

“Vâng... ạ.”

Ánh mắt Tiểu Ngư dán c.h.ặ.t những bông hoa trong tay Khương Thất, khuôn mặt thối rữa một nửa ánh lên một tia khao khát, “Đẹp... quá...”

“Cái là tặng cho em đấy.”

Khương Thất ngẩng đầu lên, khẽ mỉm với em .

“Thật... thật ạ?”

“Thật mà.”

Tiểu Ngư ngước mắt lên với vẻ khó tin nổi.

“Tiểu Ngư... Tiểu Ngư vui lắm...”

Đợi đến khi Khương Thất đội chiếc vòng hoa bện xong lên đầu Tiểu Ngư, em kích động tới mức chẳng nên lời. Hai tay em trong vô thức cứ liên tục cào cào xuống mặt đất, những tảng thịt thối rữa cũng theo đó mà ngừng rơi rụng.

“Cảm... cảm ơn... chị ạ...”

lúc , Tiểu Ý từ trong góc xó lăn lông lốc chạy : “Chị y tá ơi, chỉ cần Tiểu Ngư ở đây, thì dẫu ba bà y tá trưởng cũng đ.á.n.h chúng !”

“Chị ... g.i.ế.c y tá trưởng ?”

Tiểu Ngư vẫn đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc ngập tràn khi nhận vòng hoa. Nghe thấy lời Tiểu Ý , em bỗng ngẩng phắt đầu lên, cặp mắt chằm chằm chớp Khương Thất.

Khương Thất gật đầu xác nhận: “Ừ.”

Tiểu Ngư im lặng chốc lát, đó liền cúi gằm mặt xuống. Giọng của em bỗng chốc trở nên trầm đục: “Chị, chị cứ yên tâm, em sẽ g.i.ế.c cô .”

Em thích chị y tá mới đến , cũng vô cùng thích chiếc vòng hoa mà chị tặng. Đã là chị y tá để y tá trưởng biến mất, thì em sẽ khiến y tá trưởng biến mất luôn là .

Tiểu Ý toe toét bồi thêm: “Tiểu Ngư lợi hại lắm đó, chị y tá cứ yên tâm mà chờ thăng chức nha!”

Tâm trạng Khương Thất hết sức vi diệu.

Thế coi như là cô lôi kéo thành công thêm hai đồng minh quỷ dị mới ?

Thật Tiểu Ý và Tiểu Ngư ngoài đời thực rốt cuộc mang bộ dáng nữa...

10:00 - 11:00, bác sĩ kiểm tra phòng bệnh, thời gian chẳng liên quan gì tới Khương Thất.

12:00 - 14:00, Khương Thất và Lý Nhược Nghiêm chạm mặt ở nhà ăn. Cả hai hẹn từ 6 giờ đến 7 giờ tối nay, Lý Nhược Nghiêm sẽ quăng 4 cái buff may mắn cho Khương Thất.

15:00 - 16:00 tuần tra, Khương Thất tiếp tục cho đám bệnh nhân mất lý trí vì uống t.h.u.ố.c ăn kẹo cầu vồng.

tổng cộng 300 viên kẹo cầu vồng, chia cho Lý Nhược Nghiêm 50 viên. Đêm qua tuần dùng mất 88 viên, ban chiều nay tuần tiêu hao thêm 88 viên nữa. Hiện tại chỉ còn vỏn vẹn 74 viên.

“Tác dụng của kẹo cầu vồng chỉ dùng một ...”

Khương Thất nheo mắt , hôm nay cô bắt buộc giải quyết dứt điểm y tá trưởng Lina!

Bằng thì chỗ kẹo cầu vồng sẽ đủ dùng mất.

...

18:00 tối, y tá trưởng Lina mang theo khuôn mặt lạnh tanh sừng sững mặt Khương Thất.

“Đi thôi.”

“Vâng ạ, thưa y tá trưởng.”

Khương Thất tươi rạng rỡ vọt lên y tá trưởng Lina.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi chân chạm xuống mặt sàn tầng 10, cô liền tăng tốc đột ngột, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch lên tầng 11 mà chẳng thèm ngoái .

Y tá trưởng Lina sững , lớn tiếng quát: “Đứng ! Cô chạy ?!”

“Giỏi thì đuổi theo , ha ha ha, bắt thì cái mạng giao cho cô, hắc hắc hắc.”

Gân xanh trán y tá trưởng Lina giật giật, nổi hằn cả lên.

Mẹ kiếp! là tự tìm đường c.h.ế.t!

 

Loading...