Chưa Tường Nhân Quả - Chương 85: Tin đồn tử trận nhầm
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:33:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Thời gian trôi qua cái vèo. Mỗi ngày trôi qua, Cố Tình Thâm và Lý Trường Xuyên càng lo lắng hơn cho tình hình của Hà Minh và Phong Vạn Lý. khổ nỗi, họ thể rời khỏi vị trí canh giữ, vì nhiệm vụ phòng thủ mỗi ngày một gian nan, chẳng lúc nào ngơi nghỉ. Ít thì một trận, nhiều thì hai trận, hôm nào mà chiến sự thì hôm đó chắc mặt trời mọc ở hướng tây.
Rồi đến một trận chiến định kỳ như thường lệ, mà thì chẳng “thường lệ” chút nào. Bởi vì, mấy ông Thần quan già ở Thiên giới lật mặt phản bội!
Chỉ trong tích tắc, bao nhiêu cố gắng, hy sinh đổ mồ hôi sôi nước mắt bấy lâu nay tan thành mây khói.
Huyền Hồng dẫn theo một nhóm Thần quan ít ỏi mấy ông già hạ mê d.ư.ợ.c, chạy trối ch.ết sang Ma giới. Trước tình huống đột ngột đó, Chu Minh Diệp, Huyền Hồng và các thành viên của đội trinh thám đang họp để xử lý khủng hoảng.
Chu Minh Diệp gõ ngón tay cộc cộc lên mặt bàn: "Bé Huyền Điểu, bao , mấy ông thần cổ lỗ sĩ đó thể giữ !"
"Ta cũng ngờ họ thật sự sẽ phản bội... Ài, là suy tính chu ."
"Cũng trách , lúc đầu tiễn mấy ông đó về chầu trời luôn, để cơ hội cho chúng lật mặt.” Chu Minh Diệp thở dài, “Còn cả Quỷ Gặp Sầu nữa... ..."
Nguỵ Hằng đột nhiên xen : "Sư phụ, con tò mò từ lâu , gọi đội trưởng là Quỷ Gặp Rầu ?"
"À thì, thứ nhất là vì cứ gặp đ.á.n.h là xông lên đầu tiên, chiến trường chẳng khác gì cái còi báo động di động, đ.á.n.h chẳng sợ ch.ết, kẻ địch thấy là rầu. Thứ hai là 'Quỷ Gặp Rầu' còn mang nghĩa như quả bồ hòn, thể trừ tà đuổi quỷ, chuỗi 108 hạt kết thể tiêu tai giải nghiệp."
Hắn mặt bàn, tiếp: "Nên đặt biệt danh cho , một phần vì đ.á.n.h thắng đó khiến kẻ địch rầu thúi ruột, phần nữa là mong như quả bồ hòn, trừ sạch quân phản loạn, và cuối cùng là để xóa bóng ma diệt tộc năm xưa."
Một tiếng “Quỷ Gặp Rầu” , gói ghém bao quan tâm mà Chu Minh Diệp chẳng tiện miệng. Đến cả Huyền Hồng, yêu cận nhất của cũng từng nhắc đến điều đó, đến mức hoài nghi, chừng Chu Minh Diệp bịa đại cho chuyện.
Thật , đúng là bịa. điều đó, ngoài bé Huyền Điểu hiểu thấu tim gan, thì còn ai nữa? Chu Minh Diệp thầm, ngọt như ăn đường phèn.
" ngài với đấy.” Ngay lúc , một giọng lạnh như băng đột ngột vang lên. Cả đám đồng loạt đầu cửa, Hà Minh đang tựa khung cửa, mặt biểu cảm nhưng ánh mắt lộ rõ mấy chữ: tin.
Phong Vạn Lý thì cạnh, toe toét như mặt trời tháng sáu: "Lão già bất t.ử , bịa chuyện đến nỗi đụng trúng chính chủ luôn kìa!"
Căn phòng im phăng phắc vài giây. Rồi lúc Hà Minh và Phong Vạn Lý tưởng bọn họ quên , tất cả thành viên đội trinh thám lao tới, ôm chầm lấy hai .
"Đội trưởng! Anh Phong! Hai thật ! Em mà! Em chắc mà!" Nguỵ Hằng nhảy cẫng lên, nước mắt giàn giụa.
Cố Tình Thâm cũng mà mắt ướt rượt, lau mắng: "Thật là, cũng chẳng báo một tiếng! Hai đúng là... chỉ chọc !"
Lý Trường Xuyên góp vui: "Làm tụi lo sốt vó bao nhiêu ngày! Khai mau! Trốn hưởng tuần trăng mật ở đấy hả?"
Tần Dương cũng đến sáng cả mặt: "Đội trưởng, Lão Phong, trốn việc lâu nha, coi chừng trừ lương đó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-85-tin-don-tu-tran-nham.html.]
Phong Vạn Lý hắng giọng bộ nghiêm túc: "Gì mà tuần trăng mật? là dốc lòng dốc sức, hết lòng tận tụy chăm sóc A... Ái da, A Minh!" Chưa hết câu Hà Minh thụi cho một chỏ rõ đau.
Hà Minh ho hai tiếng, mặc kệ Phong Vạn Lý nhăn nhó kháng nghị, vẫn giữ giọng đều đều như thường: " khi tiếp nhận hình phạt, cơ thể tổn hại nghiêm trọng, nên trạng thái hôn mê để hồi phục."
Huyền Hồng nhanh ch.óng hỏi: "Vậy hiện tại thể thế nào ?"
Phong Vạn Lý bá vai Hà Minh, vênh mặt khoe: "Yên tâm yên tâm! Có nấu ăn bồi bổ, tận tình chăm sóc, giờ A Minh đủ sức đ.á.n.h thêm hai mươi tên Huyền Tri Diệp nữa!"
Hà Minh liếc xéo một cái: "Đừng c.h.é.m. đúng là cơ thể . Hơn nữa..." Anh nở một nụ tự tin mà chân thành, "Sau khi hoá giải hình phạt, năng lực của cũng còn Thiên Đạo hạn chế nữa. Thậm chí... ngay cả Sổ Nhân Quả cũng thể hóa hình ."
Ngay đó, một đứa bé lanh lợi nhảy từ phía hai , la lớn: " ! Chính là tiểu gia đây!"
Nói tới Sổ Nhân Quả, kể chuyện hôm khi Hà Minh tỉnh . Vừa tỉnh, trong đầu vang lên tiếng rộn ràng quen thuộc. khi định hỏi nó tại sống thì mới nhận tiếng đó đến từ trong đầu mà là từ bên cạnh.
.
Trước mặt Hà Minh là một đứa nhóc tóc ngắn, mặc áo len trắng, mặt hớn hở. Anh như mất khả năng chuyện, miệng há nhưng nên gì. Ngay cả Phong Vạn Lý lúc đó bưng canh gà về cũng như trời trồng.
"Ủa? Quên tiểu gia hả? Ta là Sổ Nhân Quả đây!" Nhóc con toe toét: "Không ngờ thật! Hai thực sự đổi mệnh !"
Hà Minh lấy bình tĩnh, giọng vẫn hết sửng sốt: "Cậu... ... bây giờ ...?"
Tuy hỏi lắp bắp, nhưng ai cũng hiểu. Sổ Nhân Quả hiếm khi nghiêm túc, gật đầu : "Anh vượt qua hình phạt, phá tan t.ử kiếp, Thiên Đạo còn lý do cũng chẳng quyền hạn chế năng lượng của nữa. Ban đầu chọn chủ nhân cũng vì là sinh linh duy nhất của sông Vong Xuyên suốt năm ngàn năm, mang bộ năng lượng của dòng sông . Giờ hạn chế nữa, là pháp khí của cũng nhờ, thể hóa hình trở !"
Nói nhóc con mỉm tinh quái: "Nhân quả của hai ghi hết nha. Trong Sổ Uyên Ương cũng tên hai luôn đó. Kiếp đừng mong chia tay nha!"
Chu Minh Diệp lập tức túm cổ áo thằng nhóc: "Hay quá ha! Bảo năng lượng của sinh linh do trời sinh đất dưỡng mà loạn như , thì là mi giở trò!"
Sổ Nhân Quả vùng vẫy la toáng lên: "Thả ! Thả tiểu gia ! Chủ nhân nhỏ cứu mạng!"
Hà Minh lúc Huyền Hồng kéo , thì thầm: "Cậu về là . Lát nữa chúng cùng tìm Thường Đằng, từ cái ngày đó, ông cứ rầu rĩ mãi, chắc cũng lo cho lắm."
Nói xong sang Phong Vạn Lý: "Cậu Phong, A Minh giao cho . Sau với A Diệp sẽ bàn chuyện lễ cưới đạo lữ cho hai . Lúc đó đích đến Hồ tộc gửi thiệp mời!"
Chu Minh Diệp tới đó cũng dừng tay, khoác vai Huyền Hồng, đá đểu Phong Vạn Lý: "Cậu cũng thật là, tình hình hỗn loạn như vầy mà mất tích lâu , chẳng thèm báo một tiếng, khiến ông nội lo sắp ngất, chạy tuốt qua Ma giới tìm !"
Phong Vạn Lý há hốc mồm: "Ông nội hả?!"
Nguỵ Hằng cũng bĩu môi: "Tin lời dữ , đến lời địch cũng tin! Cô Giác mấy câu là tin sái cổ luôn!"