Chưa Tường Nhân Quả - Chương 72: Dù có lên tận trời xanh hay xuống tận hoàng tuyền, tôi cũng phải kéo anh ấy trở về thế giới này
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:29:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Khung cảnh đổi nữa. Vừa mở mắt , Phong Vạn Lý thấy tình hình mắt nguy cấp vô cùng. Người trong tộc của Hà Minh sống ở sông Vong Xuyên cả đời, vốn tách biệt với thế giới bên ngoài, tính khí ôn hòa, cùng lắm cãi vài câu chứ từng gặp trận chiến ác liệt nào thế . Giờ gặp đám quân phản loạn huấn luyện đàng hoàng, kỹ năng đầy , còn từng trải qua gian khổ, cướp bóc, giành giật để sinh tồn thì bọn họ đúng thật là lấy trứng chọi đá, đ.á.n.h mà đ.á.n.h chẳng nổi.
Hà Minh tuy bắt đầu bộc lộ thiên phú chiến đấu mạnh mẽ của , nhưng dù vẫn là lính mới, tí kinh nghiệm nào. Anh vung kiếm lóng ngóng, đ.á.n.h một phát dừng nghĩ ba giây, trong lòng còn mang bản năng sợ gi.ết ch.óc, thế nên dù cố gắng đến , gi.ết bao nhiêu kẻ địch thì cục diện vẫn nhúc nhích nổi tí nào. Có mấy suýt nữa thì đám quân phản loạn c.h.é.m cho trượt phát nào.
Lúc , Phong Vạn Lý bỗng thấy phía Hà Minh hiện lên bóng dáng một đứa trẻ. Nhóc con chu miệng, động tác của Hà Minh mà lộ rõ vẻ sốt ruột, than thở: "A! Chủ nhân nhỏ yếu nè! Rõ ràng năng lượng mạnh mà đ.á.n.h như mèo quào á!"
Lâm Thanh nhóc con , khóe miệng giật giật: "Cái thằng nhóc ch.ết tiệt ... Đợi đến khi nó hóa hình, dạy cho một trận nên mới !"
Phong Vạn Lý thấy phản ứng của Lâm Thanh thì bối rối hỏi: "Thằng bé đó là ai thế? Con riêng của thầy ? Mà khoan, thầy là Sổ Uyên Ương, … nó là ai? Sổ Sinh T.ử ?"
"Sổ Nhân Quả." Lâm Thanh thở dài, tiếp: "Cậu cũng đúng. Từ khi Sổ Nhân Quả mất tích cách đây ba nghìn một trăm năm, Thiên Giới phong tỏa thông tin liên quan đến nó ."
"Vậy là Hà Minh Sổ Nhân Quả chọn chủ nhân ?" Phong Vạn Lý nghĩ ngợi thở một : "Tự nhiên em thấy thế giới kỳ ảo dữ thần." Dù thật bản họ ảo ma từ lâu .
Cả hai gì thêm, tiếp tục quan sát Sổ Nhân Quả đang mang hình dáng của một đứa trẻ con xem nó còn trò gì nữa. Phong Vạn Lý thực cũng đoán đôi chút. Năm xưa Hà Minh gi.ết trong tộc là do năng lượng đột ngột bộc phát. Một sinh linh như mà thể kiểm soát năng lượng, thôi thấy vô lý. Hơn nữa, gần đây Hà Minh dấu hiệu gì của việc mất kiểm soát, ngoại trừ duy nhất khi Sổ Nhân Quả xuất hiện và tỏ rõ thái độ bất mãn với . Nếu đến đây còn hiểu vấn đề thì sống ba nghìn năm cũng uổng công.
Đoán y ch.óc, ngay đó, Sổ Nhân Quả nở một nụ láu cá, đưa tay chạm lưng Hà Minh, lòng bàn tay dán sát lưng , nhắm mắt . Một luồng năng lượng khủng khiếp dọc theo cánh tay nó, truyền thẳng Hà Minh.
Hà Minh chịu nổi luồng năng lượng đó, lảo đảo vài bước ngã quỵ xuống, ôm n.g.ự.c thở dốc, rõ ràng là đau đớn tột cùng.
"A!!" Năng lượng mất kiểm soát bùng phát, quét sạch tất cả những ai cản đường, bất kể là địch đều hất văng la liệt. Hà Minh cũng ngất xỉu tại chỗ. Dựa theo những gì , nhóm Thiên Đế còn lâu mới tới kịp. Mà đến lúc Hà Minh tỉnh , thấy cảnh tượng thì sẽ đờ đẫn mất bao lâu nữa.
Phong Vạn Lý thấy rõ ràng tên nhóc Sổ Nhân Quả cũng năng lượng đẩy bật , lật đật lôi quyển sách của nó xem, xem xong mặt mày trắng bệch.
"Xong xong ! Lần thật sự xong đời luôn !!"
Phong Vạn Lý tò mò ló đầu thử, thấy rõ trang sách đang hiện tên , còn cả tên Hà Minh. Phía hai cái tên , còn bốn chữ đỏ ch.ót bằng chu sa: “Sinh T.ử Nhân Quả”.
"Chính vì mới thể sống sót." Lâm Thanh thở dài, " cũng từ đó mà trời phạt. Nói cho cùng, thực ở hai các ."
Nghe , Phong Vạn Lý im lặng xổm xuống, chăm chú đứa trẻ đang bất tỉnh. Gương mặt non nớt của sinh linh sông Vong Xuyên còn phát triển hết, nhưng đường nét lộ rõ nét thanh tú trong tương lai. Nhìn lúc , đúng là chút đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-72-du-co-len-tan-troi-xanh-hay-xuong-tan-hoang-tuyen-toi-cung-phai-keo-anh-ay-tro-ve-the-gioi-nay.html.]
Dù thể chạm bé , Phong Vạn Lý vẫn nhịn mà đưa tay vuốt nhẹ lên mặt Hà Minh, động tác cẩn trọng như đang nâng niu một tác phẩm nghệ thuật quý giá.
Cậu thở dài, thật dài. Cậu , ngày hôm nay, đứa trẻ nũng, sợ hãi, căng thẳng sẽ chính Hà Minh chôn sâu tận đáy lòng. Từ đó về , hàng ngàn năm , sẽ bao giờ thấy ánh sáng nữa.
Cậu ngờ rằng, hóa nhân quả giữa hai họ sớm định sẵn từ cả khi họ đến . Cũng ngờ rằng, đằng một “cỏ mục hóa đom đóm” hồi sinh, là một trái tim trẻ con ch.ết lặng vì tuyệt vọng. Dù gọi là “định luật bảo năng lượng” “định luật tự nhiên mất” nữa, rốt cuộc vẫn là tàn nhẫn vô cùng.
Bởi vì đời vốn chẳng kết cục mỹ tuyệt đối. Người thì vui, kẻ thì buồn. Có hoa nở thì sẽ hoa tàn. Có sinh thì sẽ ch.ết . Tồn tại và diệt vong luôn song hành với , như hai đường thẳng song song bỗng nhiên va , mới tạo nên cái thế giới tàn khốc đáng sống .
"Hình phạt thể hóa giải ?"
Lâm Thanh thở dài, vẻ mặt phức tạp: "Đây chính là chuyện thứ hai với ."
Khung cảnh lúc vẫn còn m.á.u me, Lâm Thanh vung tay một cái, cả hai lập tức trở biển ý thức của Phong Vạn Lý, nơi đó tràn ngập những cây đào, gió thổi nhẹ là cánh hoa rơi đầy trời, mê hồn.
"Sự tồn tại của vốn trái ý trời, Thiên đạo sẽ trừng phạt kẻ gây hậu quả như ." Lâm Thanh cánh hoa đào rơi xuống tay , "Ta cũng rõ vì Thiên đạo năm đó giáng thiên lôi, mà để đến mấy nghìn năm mới tay. kết cục thì chỉ một."
Gió thổi, mang cánh hoa tay Lâm Thanh bay lên trung, run rẩy trong gió như một đời lận đận, định: "Cậu và Hà Minh, cuối cùng nhất định một trả mạng cho trời, còn thì kéo dài tàn."
Cánh hoa cuối cùng cũng rơi xuống đất, biến thành một trong vô cánh hoa rơi đó, vô danh, bình thường, cuốn dòng , như những tổ tiên từng ch.ết trong dòng chảy lịch sử, thiện ác, đúng sai, cũng chẳng còn quan trọng, chỉ còn dấu vết mong manh mà vô tình để đời .
"Ý thầy là… em với A Minh, định sẵn là một sống một ch.ết, em sống thì ch.ết, và ngược ? Đây gọi là mệnh ?"
Phong Vạn Lý bật dậy, ánh mắt Lâm Thanh như bùng lên ngọn lửa. Rõ ràng đây là tin đủ để khiến lòng lạnh , thậm chí gục ngã, nhưng lúc Phong Vạn Lý chẳng hề hoảng loạn. Trong mắt Lâm Thanh, như hóa thành sinh linh sông Vong Xuyên năm nào.
Thảo nào hai họ thể cùng lâu đến , dù tính cách khác , nhưng bản chất thì chẳng khác là bao: kẻ tỉnh táo sẽ liều ch.ết vì bốc đồng, bốc đồng sẽ vì tỉnh táo mà giữ . là một cặp xứng đôi lứa.
Phong Vạn Lý cong môi , nụ ngạo nghễ và bất cần: "Định mệnh cái con khỉ. Em sinh trái ý trời thì việc quái gì theo cái gọi là đạo trời?"
Vẻ mặt bỗng nghiêm , "Em , dù A Minh ch.ết, dù lên tận trời xanh xuống tận hoàng tuyền, em cũng kéo trở về thế giới . Chỉ một chữ 'định mệnh' mà em từ bỏ ? Mơ ! Em nhất định sẽ phản cái định mệnh khốn kiếp !"
Nói , Phong Vạn Lý nở nụ tự tin: "Thầy Lâm, em và A Minh, nhất định đều sẽ sống thật . Đến lúc đó, mời thầy đến uống rượu mừng cưới của chúng em!"