Chưa Tường Nhân Quả - Chương 31: Phong - lang băm - Vạn - xứ Mông Cổ - Lý online

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:12:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

“Bị phản phệ đấy.” Hà Minh tỉnh bơ, giọng nhẹ tênh như đang thảo luận món ăn tối chứ chuyện sống còn.

Phong Vạn Lý thì hiểu rõ ý nghĩa ẩn câu . Là một linh thể sinh từ sông Vong Xuyên, điều khiển nước sông cũng chẳng , nhưng nếu điều khiển phản phệ, thì chẳng khác nào ông trời thèm thừa nhận sự tồn tại của nữa.

Và tình huống đó chỉ một khả năng duy nhất: Người phạm sai lầm lớn đến mức cả Thiên đạo cũng thể ngơ.

Phong Vạn Lý như chợt hiểu điều gì, ngập ngừng hỏi: “Là… vì vụ diệt tộc năm đó ?”

“Chắc là .” Hà Minh khổ, “Thiên đạo giáo viên, sẽ chỉ tận tay cho sai chỗ nào , tự mò mà đoán thôi.”

Phong Vạn Lý nên lời, trong lòng cảm giác cái vụ diệt tộc lý do thực sự để trời phạt kiểu .

Nghĩ mà xem, thời kỳ Hồng Hoang, chuyện một tộc xóa sổ hiếm. Năm ngàn năm , bao nhiêu c.h.ủ.n.g t.ộ.c diệt sạch, giờ còn sót mấy mống ? Nếu chuyện diệt tộc nặng thì mấy ông vua ngày xưa mỗi nổi nóng g.i.ế.c cả chín tộc, mười tộc chắc thiên lôi đ.á.n.h sét từng . ai ?

Nếu thiên đạo thật sự vì chuyện đó mà phạt Hà Minh, thì hồi xưa nó tức mà nổ tung luôn mới đúng.

Vậy thì lý do thật sự là gì? Từ chối phong vị chăng? Không thể nào. Nếu vì phản phệ, thì đám phản thần phản tướng lúc sớm c.h.ế.t chỗ chôn .

“Anh… thật sự nghĩ là vì diệt tộc ?” Phong Vạn Lý vẻ mặt nghiêm túc của Hà Minh, định hỏi thêm một câu “Anh lừa đấy chứ?”, nhưng thôi, thế nào cũng giống đang dối.

Thật , Hà Minh xưa nay vẫn luôn mặc định nguyên nhân là vụ đó, vì ngoài đ.á.n.h và gỡ bỏ nhân quả giúp khác, chẳng gì gọi là “ác nghiệp” cả. bây giờ Phong Vạn Lý chỉ như , Hà Minh mới bắt đầu nhận : là kỳ lạ thật. Diệt tộc tuy thất đức, nhưng vẫn tới mức thiên đạo đích tay.

Anh lặng thinh, cảm giác bản rõ nổi nguyên do trời trừng phạt thật sự khiến khó chịu. Hà Minh âm thầm quyết định: Đợi khỏi đây điều tra cho nhẽ mới .

Ngay lúc đó, Phong Vạn Lý như sực nhớ điều gì, hoảng hốt túm lấy vai Hà Minh, bắt đối phương : “Anh phản phệ mà? Vậy... giờ ? Cảm giác thế nào?”

Hà Minh định trấn an, miệng còn kịp mở ”, thì trong bỗng một luồng khí đ.á.n.h mạnh kinh mạch, bất ngờ kịp đỡ, m.á.u trào miệng.

Hà Minh: “...Giờ , tin ?”

Phong Vạn Lý: “...Nếu bảo đó là nước miếng trầu chứ m.á.u, còn gắng tin nổi.”

Trước lựa chọn giữa “thừa nhận yếu” và “mất mặt + sụp đổ hình tượng”, Hà Minh quyết đoán chọn cái đầu tiên: “Vậy thì thừa nhận , chuyện thật.”

Dù cuộc trò chuyện ngớ ngẩn như tấu hài, nhưng điều đó giảm vẻ lo lắng của Phong Vạn Lý. Cậu lập tức nắm lấy cổ tay Hà Minh, vẻ nghiêm túc bắt mạch như một lang trung hàng đầu Mông Cổ chuyển nghề thám t.ử.

Mà thật , lý do Hà Minh chắc mẩm tên bắt mạch, là vì ngón tay đặt sai chỗ. Đặt kiểu đó mà bắt mạch thì chỉ là gặp ma.

Phong Vạn Lý cau mày lẩm bẩm: “Có vẻ nghiêm trọng ... bắt mạch luôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-31-phong-lang-bam-van-xu-mong-co-ly-online.html.]

Hà Minh: “...” Không lẽ nãy tên đá rơi trúng đầu thật? Chớ mà ăn hàm hồ thật sự!

Anh rút tay về, tiện tay lau vết m.á.u còn sót bên khoé miệng, bất đắc dĩ : “Cậu mà bắt mạch, chắc thật sự cứu nổi nữa .”

“Ơ? đặt sai chỗ ?” Phong Vạn Lý giờ mới phát hiện, mặt ngượng: “Ờm... sếp ơi... chuyện đừng cho ông nhé? Ông mà kể với thầy Lâm, chắc ngắt đầu mất.”

“Thầy Lâm nào?” Hà Minh tò mò, ngờ cái tên sợ trời ngán đất cũng khiến e dè.

“Đừng nhắc chuyện đó, đang kiểm tra tình trạng của , đừng đ.á.n.h trống lảng!” Nói Phong Vạn Lý liền đặt tay lên cổ tay Hà Minh, nhắm mắt truyền yêu khí của dò xét.

Chẳng bao lâu, phát hiện điều bất thường. Cậu vẫn nhắm mắt, đau lòng mà trêu chọc: “Anh mất cảm giác đau đấy? Năng lượng trong đang đ.â.m thẳng kinh mạch, như ai cầm kim chọc thẳng thần kinh . Anh chọc tới chai luôn hả?”

“Đau chứ.” Hà Minh chỉ đáp cụt lủn nở nụ : “ mà, đ.á.n.h trận bao nhiêu năm, thể cứ đau là kêu lên . Trên chiến trường chẳng ai thương hại cả, kêu la chỉ khác thêm bực thôi.”

Phong Vạn Lý im lặng một lúc lâu, đó Hà Minh thấy khẽ thở dài: “Nhắm mắt , giúp điều hoà năng lượng.”

Nghe đến đây Hà Minh ngẩn . Người ngoài đưa năng lượng cơ thể một kẻ khác cũng giống như để binh lính nước ngoài chen quân đội nước , thể phụ trợ nhưng tuyệt đối quyền chỉ huy.

Trong Tam giới, nếu năng lượng thể dẫn dắt và hòa hợp với thì chỉ thể là cùng huyết thống.

“Chúng cùng huyết thống, thể…”

Phong Vạn Lý cắt ngang: “Hà Minh, hai chúng gặp bao nhiêu chuyện kỳ lạ , thêm một chuyện nữa cũng ? Biết .”

Nói là , bắt đầu truyền yêu khí giúp Hà Minh điều hoà năng lượng. Kỳ lạ , đúng là thật. Hà Minh cảm nhận dòng năng lượng đang dần yên , trong lòng dấy lên một nỗi nghi ngờ như sắp trào khỏi cổ họng.

Từ việc cùng rơi ảo cảnh của Gương linh Vạn Hoa cho đến việc dẫn truyền năng lượng, rõ ràng đây là những điều “ thể nào”, cứ xảy giữa hai kẻ chẳng hề liên quan. Cái sự trùng hợp chẳng hợp lý chút nào.

Hà Minh chợt nhớ đến lời Thiên Đế từng về cái gọi là “hữu duyên”. Trước giờ cứ tưởng đó chỉ là lời trêu chọc hoặc đùa giỡn, nhưng giờ nghĩ , khi Thiên Đế thật sự thấy điều gì đó.

Anh âm thầm quyết định, khi ngoài, nhất định tìm Huyền Hồng hỏi rõ mới .

Nhờ Phong Vạn Lý trợ giúp, cơn đau trong cơ thể Hà Minh cũng dịu phần nào. Cả hai bắt đầu nghĩ cách thoát khỏi hang động sụp đổ .

“Phá vỡ là , mấy cục đầu rơi xuống thì chỉ kịp lập di ảnh thôi.” Phong Vạn Lý gõ nhẹ vách đá xung quanh. “Anh thể dùng nước Vong Xuyên, nhưng sợ dùng xong thì bay thẳng lên trời ngay và luôn mất.”

Hà Minh quan sát xung quanh. Những tảng đá lớn nhỏ xếp chồng lên như tổ ong, chạm một mi-li-mét thôi cũng thể kéo theo cả hang sụp xuống hai. Ở vùng núi hoang vu thế thì đừng gọi , đến sóng điện thoại cũng chả .

Hà Minh thở dài: “Có khi chỉ còn nước đợi thôi.”

 

Loading...